Kiếp cầm ca
"Khi biết anh mang kiếp cầm ca, đêm đêm phòng trà ......."
Chàng bán mì gỏ vừa hát ngêu ngao vừa bưng bát mì vào nhà lão thầy bói nổi tiếng ở chợ Dakao.
Ngày nào, cũng vào giờ nầy, là phải có bát mì cho ông, bao năm nay cứ thế.
Lần nầy hơi khác một tí, thay vì rút êm sau khi đặt tô mì lên bàn, chàng bán mì gõ ngần ngừ một tí rồi ngập ngừng hỏi:
- Dạ thưa ông, con muốn xin ông bói cho con một quẽ tương lai nhưng con không có tiền.
Lão thầy bói nhìn chàng mì gỏ thương hại rồi bảo :
- Lại đây, đưa bàn tay ra xem.
Sau khi ngắm nghía, nghiên cứu kỷ bàn tay, lão thầy bói phán cho 1 câu duy nhất:
- Số mầy mang kiếp cầm ca.
Waw, chàng mì gỏ cám ơn rối rít và chân đi như bay bổng, vì chàng vẩn thích làm ca sỉ hơn là bán mì gỏ , nay nghe lảo thầy bói xác nhận cho tương lai mình thì còn chờ đợi gì nửa. Từ đó chàng không bán mi gỏ nửa mà chú tâm vào việc học ca hát với rất nhiều phí tổn và dần dần xe mì cũng phải bán đi.
Chàng tự nhủ: "Nay mai nổi tiếng thì nhà xe sang trong, biết bao cô mê, v.v..............."
Than ôi, trời phụ lòng người, vì không có tài nên dù bao cố gắng, chàng mì gỏ vần không nổi tiếng, ngày càng xuống dốc và cuối cùng phải cầm lon đi xin ăn với cây đàn guitar.
Một ngày kia, đi xin ăn ngang chợ Dakao, chàng ghé vào trách lão thầy bói:
- Ông nói tôi mang kiếp cầm ca, bây giờ phải đi xin ăn để sinh sống qua ngày, thế thì có trúng đâu.
Ông thầy bói lại nhìn chàng ăn xin với đôi mắt thương hại, móc tiền trong túi ra bỏ vào lon và phán cho 1 duy nhất :
- Chú mầy cầm ca hay cầm lon thì nó cũng thế thôi.