Thursday, February 2, 2012

Fw: [exryu-ww-vannghe] Nàng tiên nhỏ’ từng ăn xin nay thành bác sĩ



----- Forwarded Message -----
From: lienhoa vu <lienhoa5951@hotmail.com>
To: exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com
Sent: Friday, January 27, 2012 3:41 PM
Subject: [exryu-ww-vannghe] Nàng tiên nhỏ' từng ăn xin nay thành bác sĩ

 

 






 



 
 
  Một chuyện thật cảm động: Một người con gái vừa hiếu học vừa nhân từ ( chia xẻ (tiền bán củi)với người cùng cảnh ngộ).
   Một ông cụ lảnh tiền SSI (tiền già tai hoa ky)  nhịn ăn, nhịn mặc để dành tiền giúp cô bé "người dưng" ăn học thành tài.Mạnh thường Quân đâu cần phải là người giàu? 
Đáng kinh phục.
 

Nàng tiên nhỏ' từng ăn xin nay thành bác sĩ

Sunday, August 28, 2011 2:29:37 PM
Bookmark and Share
Những tấm lòng vàng làm thay đổi định mệnh
 
Linh Nguyễn/Người Việt
 
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) - Cô Nguyễn Thị Hiên, 26 tuổi, con gái của một gia đình sống bằng việc ăn xin, bảy năm sau đã tốt nghiệp bác sĩ hôm Thứ Ba, ngày 9 Tháng Tám tại Ðại Học Y Khoa Thái Nguyên, Việt Nam, nhờ sự giúp đỡ tài chánh của các nhà hảo tâm ở Orange County.
Cô Nguyễn Thị Hiên nhận bằng tốt nghiệp bác sĩ y khoa khóa 38, ngày 9 Tháng Tám, tại Thái Nguyên, Việt Nam. (Hình: Nguyễn Thị Hiên cung cấp)
Câu chuyện đổi đời của cô Hiên bắt nguồn từ một bài báo trên Người Việt xuất bản Thứ Sáu, ngày 20 Tháng Hai, năm 2004, trích đăng từ báo Tuổi Trẻ ở Sài Gòn. Bài báo đề cập đến cô Hiên, người con gái thứ ba của ông Nguyễn Ngọc Diêu và bà Ðặng Thị Quy.
Cô Hiên được sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở huyện Yên Thành, một huyện miền Núi của tỉnh Nghệ An, kiếm sống bằng việc ăn xin. Cha cô sau khi đi lính "hoàn tất nhiệm vụ, về quê và đã lập gia đình với một cô gái làng bên," bài báo viết.
Theo lời bài báo, cả hai ông bà Nguyễn Ngọc Diêu và bà Ðặng Thị Quy đều có biểu hiện của bệnh tâm thần nhẹ, không đủ sức khỏe để làm ruộng nương và có 4 người con và Hiên là con thứ 3 trong gia đình. Ngay từ nhỏ, Hiên đã phải chịu cảnh màn trời chiếu đất vì người mẹ buộc cô trên lưng phiêu bạt khắp nơi xin ăn và mãi đến năm 7 tuổi Hiên mới đòi được đi học.
Qua lời kể của một ân nhân của cô là một cụ ông 76 tuổi, yêu cầu được giấu tên, cho biết cô tốt nghiệp bác sĩ ở Việt Nam vào tuần đầu Tháng Tám năm nay. Qua điện thoại, tối hôm 9 Tháng Tám, khoảng 11 giờ đêm (giờ California) Hiên cho báo Người Việt biết, cô vừa về đến nhà sau lễ ra trường.
 
Tâm sự của tân bác sĩ
 
Hiên sửng sốt khi nhận được điện thoại của phóng viên báo Người Việt lúc ấy, phải vài phút sau cô mới bình tĩnh cho biết, "Chú ơi, từ sau bài báo viết về chuyện đời cháu, đời cháu có xoay chuyển rất mạnh và rất ý nghĩa cho cháu và cả gia đình cháu nữa."
Cô Hiên kể, "Ngày đó cháu rất thiếu thốn nhiều điều, chịu rất nhiều khó khăn mà bài báo ngắn gọn ấy cũng chưa nói lên hết được những khó khăn của cháu. Cháu chỉ có một mục đích nhỏ nhoi là được học xong trung học, lấy bằng tốt nghiệp tú tài rồi sẽ vào Sài Gòn làm thuê, làm mướn (làm công nhân lao động trong các công ty)." Cô nghĩ nếu có bằng cấp cao hơn người khác thì sẽ được học tiếp. "Vì cháu rất muốn đi học!" cô tâm sự.
"Ðiều may mắn đã đến với cháu khi nhận được sự giúp đỡ của các ân nhân về vật chất cũng như về tinh thần, cộng với những lời động viên, khuyên bảo mà cháu đã quyết tâm thi đỗ ngành bác sĩ." Cô nói trong nỗi xúc động và câu chuyện xen với những phút im lặng, nghẹn ngào.
Cô Hiên chia sẻ, "Cháu gởi lời cám ơn sâu sắc đến các ân nhân ở Mỹ, trước hết là đến 'bác... ở Mỹ' (người được nhắc đến yêu cầu giấu tên), cháu muốn cám ơn cha mẹ đã sinh và nuôi dưỡng cháu đến ngày hôm nay, công ơn của thầy cô giáo đã dạy dỗ, động viên và cám ơn bạn bè hàng xóm láng giềng đã giúp cháu và gia đình cháu để cháu yên mà học hành cho đến ngày hôm nay. Cháu cũng muốn nhắn nhủ các bạn, các em đang có cùng cảnh ngộ khó khăn như cháu, xin cứ cố gắng lên."
Văn bằng tốt nghiệp bác sĩ của cô bé trong gia đình ăn xin 7 năm trước. (Hình: Nguyễn Thị Hiên cung cấp)
Hiên cũng muốn cám ơn nhà báo Tiến Dũng của báo Tuổi Trẻ là người đã vất vả tìm đến tận nhà cô ở Nghệ An để phỏng vấn khi cô còn học lớp 11.
Cô rấm rức khóc và kể sáng (vì giờ bên Việt Nam là ban ngày) hôm lãnh bằng tốt nghiệp cô cũng khóc: "Thầy giáo trao bằng cho 60 người đầu, rồi phải đợi nhóm ấy thay đồ ra mới có áo mũ cho nhóm sau mặc để làm lễ. Tổng cộng khóa 38 của cháu có 300 bác sĩ tốt nghiệp."
Sau buổi lễ, cô Hiên được các bạn rủ đi ăn mừng nhưng cô nói đã phải cáo từ để về lo cho gia đình. Cha mẹ và chị gái của cô đều mắc bệnh rất khó khăn. Con của người chị gái lên 10 tuổi cũng bị bệnh bại não.
Từ khi được đi học, cô Hiên đã tự làm gương và hướng dẫn cho cậu em vào đại học, cô nói: "Gia đình cháu ngày xưa bố mẹ không được đi học, anh và chị gái cũng không được đi học, nay hai chị em cháu đã học đại học. Ðây là niềm hãnh diện cho gia đình cháu."
Cô Hiên nói nay cô đã thành công trong chặng đường 6 năm để thành bác sĩ. Cô tự hỏi liệu sự may mắn có bao giờ đến với cô lần thứ hai không. Ý cô nói về muốn học thêm nữa và hiện cô đang ôn tập để cuối tháng này sẽ thi Cao Học, kỳ thi dành cho các sinh viên tốt nghiệp với số điểm cao. Nếu đậu, cô sẽ học chuyên khoa về mắt thêm ba năm nữa và chỉ phải đóng tiền ăn và chỗ ở, không phải trả tiền học.
Ðược hỏi về dự tính sau khi tốt nghiệp sẽ làm gì, cô cho biết: "Hiện tại cháu muốn kiếm được rất nhiều tiền để bố mẹ đỡ khổ hiện hàng ngày thiếu ăn từng bữa, lo từng manh áo; và giúp cho người chị gái có con 10 tuổi bị bệnh bại não, chậm phát triển vì suy dinh dưỡng."
Cô cũng muốn đem sở học của mình để giúp đỡ những người nghèo khó. Cô nói nếu gia đình được ổn định, "Cháu rất muốn được học lên cao hơn nữa và nếu được đi du học thì đó là điều cháu mơ ước!"
Ðược hỏi về công việc hàng ngày của riêng mình, Hiên cho biết hàng ngày cô phải đi học ở bệnh viện và ở lại trường từ sáng đến chiều.
Những năm đầu vì môn học còn ít, cô đã đi dạy kèm tại gia, mỗi tuần ba buổi "đủ để có tiền ăn cơm và tiêu dùng". Những năm sau, việc học nhiều và nặng nề hơn nên không còn thời gian để đi dạy nữa nên "Cháu đã tranh thủ đi bán thẻ điện thoại, hoặc đi phát tờ rơi quảng cáo cho công ty nào đó hoặc ngân hàng trong dịp đầu năm học. Ban đêm cháu phải học bài, thời gian của cháu gần như là kín. Ðây cũng là lý do cháu chưa có bạn trai đó chú ạ."
Thỉnh thoảng cô Hiên còn phải đi thăm người em trai và hướng dẫn cho cậu em đang học năm thứ tư của đại học kỹ thuật công nghiệp Thái Nguyên. Cô nói vì tự biết hoàn cảnh của mình nên hai chị em đều biết ăn uống tiết kiệm để dành tiền đi học.
"Cháu biết con đường duy nhất để cho gia đình cháu được dư cơm ăn, áo mặc ấm là cháu phải học hành, nên cháu rất cố gắng."
Hiên cho biết, năm ngoái cô đã tham gia trại Hè 'Project Vietnam' từ Huế vào Bến Tre do Bác Sĩ Quỳnh Kiều tổ chức. Cô gởi lời cám ơn Bác Sĩ Quỳnh Kiều và các bạn đã cùng tham dự trại.
Ðược hỏi về sự nghèo khó của cô Hiên và gia đình, Bác Sĩ Quỳnh Kiều cho nhật báo Người Việt biết, "Hiên là con nhà nghèo, dễ thương và thông minh. Tôi biết cô ấy."
Theo Bác Sĩ Quỳnh Kiều, Hiên ít nói, làm việc chăm chỉ với vai trò một sinh viên y khoa, giúp bệnh nhân trước khi vào gặp bác sĩ. Bác Sĩ Quỳnh Kiều cũng cho biết lệ phí tham dự trại Hè là $1,000, "cụ... (giấu tên) bên Mỹ" trả $500, và Project Vietnam tặng $500 cho Hiên dưới hình thức học bổng.
 
Vẫn đối mặt với thách thức
 
Kể về hoàn cảnh hiện tại của gia đình, Hiên cho biết: "Kể từ ngày chị em cháu quyết định lấy lại ruộng đất để làm thì từ đó đến giờ gia đình cháu không phải đi 'ăn xin' như ngày trước nữa. Bố cháu 67 tuổi và mẹ cháu thì 72. Cả hai đã già nhưng vẫn cố gắng phụ giúp chị gái của cháu làm ruộng."
Người chị năm nay 30 tuổi, còn sức khỏe vì còn trẻ, nhưng ít học nên không biết tính toán cách làm, cô phải gọi điện thoại nhờ mọi người chỉ bảo giùm. Tuy vất vả nhưng vì gia đình ở nơi thời tiết xấu nên kiếm gạo chỉ đủ ăn, những chi tiêu cần thiết khác phải làm thêm hay đi vay nợ mới đủ sống. "Những khoản chi này khi xưa là do cháu đi bán củi hay làm thuê, giờ thì cháu phải đi học," cô giải thích.
Theo cô, đứa con người chị bị "bệnh tâm thần của trẻ em" không biết có phải do di truyền từ người chị một phần và từ người cha của cô hay không. Vấn đề suy dinh dưỡng là có vì thỉnh thoảng gia đình mỗi người mới được ăn 150 gram thịt. Còn lại đa phần là ăn rau.
Cô cho biết trong thời gian đi học y khoa, cô đã cố gắng dành dụm tiền mua được một cái Tivi cho gia đình (từ tiền học bổng khuyến học, tiền của "bác... (giấu tên) bên Mỹ" giúp và tiền cháu kiếm thêm) và để mua quần áo mới cho cả gia đình mỗi dịp Tết về.
"Cháu cũng đã mạnh dạn vay tiền ưu đãi cho sinh viên để mua một 'cỗ trâu' để bố cháu chăn dắt trâu hàng ngày cày đất, giúp thêm kinh tế cho gia đình."
 
Chân dung ân nhân ẩn danh
 
Giúp đỡ Hiên có nhiều ân nhân, trong đó có một vị ân nhân đề nghị giấu tên mà Hiên hay nhắc đến. Cụ cho biết: "Tôi tiết kiệm đồng tiền già của tôi để có thể giúp cho cháu học hành vì cháu nó không những giỏi mà còn hay thương người.
Hình chụp lại tấm ảnh trên báo Tuổi Trẻ năm 2004 khi Nguyễn Thị Hiên chở củi trên xe đạp đi bán. (Linh Nguyễn/Người Việt)
Tôi đọc báo Người Việt, biết Hiên cũng đã từng cho ba mẹ con một người ăn xin khác đứng trú mưa trước cổng trường tờ 5,000 đồng, người mẹ bị mù. Số tiền ấy bằng nửa số tiền nó đi lấy củi trong rừng và một buổi chở xuống chợ Gám, chợ Dinh xa 20-25 cây số để bán. Nó giúp nhiều lần như thế chứ không phải chỉ một lần. Bạn bè gọi nó là nàng tiên nhỏ. Tôi học ở nó!"
Cụ cho biết trong những năm đầu, sau khi trả tiền nhà housing, cụ dành một số tiền mỗi ba tháng từ tiền già để giúp người con gái hiếu học của gia đình sống bằng việc đi ăn xin. Từ năm ngoái, cụ được tăng tiền già nên có thể giúp cô nhiều hơn trước trong việc ăn học.
Cụ tâm sự, "Tôi tự giới hạn mọi chi tiêu, cắt phần ăn của mình và giúp cho cháu từ chính đồng tiền già của tôi."
Cụ rút trong túi áo màu xanh lợt một thẻ đi xe bus và nói tiếp: "Chiếc áo này tôi mua cũ, đã vá 15 lần rồi nhưng mặc vẫn được. Chiếc quần tây màu beige là do tôi nhặt lại từ thùng rác của người Mễ lối xóm, thấy còn tốt nên tôi mặc đến hôm nay. Tôi mong một ngày nào đó, một ai đó, một tổ chức nào đó có thể cho cháu học bổng để sang Hoa Kỳ tiếp tục học, để cháu tận dụng được khả năng của mình. Và tôi phó thác mọi sự trong tay Chúa!"
 



__._,_.___
Recent Activity:
.sg

.

__,_._,___


Bạo loạn sân cỏ ở Ai Cập, ít nhất 74 người thiệt mạng


02/02/2012
* Chính phủ triển khai quân đội
TTO- Tối 1-2, ít nhất 74 người thiệt mạng và 1.000 người bị thương trong các vụ đụng độ giữa cổ động viên sau trận đấu bóng đá tại thành phố Port Said giữa hai câu lạc bộ Al-Masry và Al-Ahly của Ai Cập.
Lửa đã cháy trong sân vận động khi bạo lực leo thang - Ảnh: Reuters
Theo CNN, cổ động viên của hai đội tấn công nhau sau khi đội chủ nhà Al-Masry thắng đội khách Al-Ahly với tỉ số 3-1. Cổ động viên hai đội đã tràn xuống sân, dùng đá và ghế ngồi lao vào đánh nhau trong khi lực lượng an ninh sân cỏ chỉ đứng nhìn. Ẩu đả còn xảy ra giữa các cầu thủ ngay trong phòng thay đồ sau trận đấu.

Quả dừa đặc biệt ra^t' gio^ng' vong` 3 cua phu nu

From: Henry Doe
Sent: Thursday, February 2, 2012 11:26 AM
Subject: [exryu-ww-vannghe] Quả dừa đặc biệt ra^t' gio^ng' vong` 3 cua phu nu
-
From: Dai Do
Sent: Wednesday, February 1, 2012 5:49 PM
 
Sent: Monday, January 30, 2012 10:23 PM
Subject: Fw - Quả dừa đặc biệt

                                              Quả dừa đặc biệt

Quả dừa hình vòng 3 phụ nữ với "chỗ kín" được thiên nhiên miêu tả rất chân thực.
 Loại dừa được công nhận lớn nhất thế giới này có tên là Coco de Mer, chỉ mọc ở Vallee de Mai trên đảo Praslin (phía Tây Nam Ấn Độ Dương).

Trung bình 1 quả dừa nặng khoảng 23 đến 30kg, cao từ 25 đến 34 cm và dài khoảng từ 7 đến 10 cm.
 Trung bình một quả dừa được bán với giá 300 bảng Anh.

Quả dừa Coco de Mer

Sở dĩ được ưa chuộng như vậy là vì dừa Coco de Mer có vẻ ngoài rất "nhạy cảm". Nó vừa giống vòng 3 của người phụ nữ lại vừa mang đặc điểm "vùng 1" hết sức chân thực.
Nói về nguồn gốc của loại dừa này, người bản địa đưa ra hai phiên bản khác nhau.
Một câu chuyện được kể vào năm 1519 khi ngư dân đi bắt cá đã phát hiện loại quả hình dáng kỳ lạ trôi nổi trên biển.
 Họ cho rằng đây là loài thực vật sống ở đại dương và đặt lên là dừa biển. Tới năm 1743, người ta đã phát hiện trên đảo có những cây lớn mọc ra trái này và mới biết đây thực tế chỉ là quả dừa trên cạn.

Có nhiều cách lý giải nguồn gốc của loại quả này

Câu chuyện còn lại mang nhiều màu sắc ly kỳ, thần thoại:
đảo Praslin thuộc khi hậu nhiệt đới, nhiều mưa, cây dừa phát triển tươi tốt.
 Những đêm "phong ba bão bùng"cũng là thời điểm "hẹn hò" tốt nhất của "cây đực và cây cái" để tạo ra loại quả đặc biệt này. Những tiếng lào xào trong gió của từng tán lá dừa được người dân gọi là "âm thanh thân mật".
 Người chứng kiến khoảnh khắc này có thể gặp nhiều điều xui xẻo hoặc những sự cố oái oăm kỳ lạ.
 Chính vì thế từ trước đế nay chưa có ai dám "theo dõi" cây dừa trong những đêm mưa bão.


Cận cảnh trái dừa "nhạy cảm" này:


Quả dừa hình vòng 3 và chỗ kín của người phụ nữ


Mặt cắt

 
__._,_.___
Recent Activity:
.sg

.

__,_._,___


Wednesday, February 1, 2012

Ấn Độ chi 11 tỷ USD mua Ấn Độ chi 11 tỷ USD mua phi cơ chiến đấu Phápphi cơ chiến đấu Pháp


1/2/2012, 16:53 

Ấn Độ sẽ mua 126 máy bay chiến đấu Rafale của Pháp trong một thương vụ có trị giá lên tới 11 tỷ USD, nhằm tăng cường sức mạnh của lực lượng không quân lớn thứ tư thế giới.
Ấn Độ mua 500 tên lửa Pháp
Ấn Độ chi tiền tỷ hiện đại hóa không quân

Máy bay chiến đấu Rafale của Pháp. Ảnh: AP
Máy bay chiến đấu Rafale của Pháp. Ảnh: AP
Đây là hợp đồng mua chiến đấu cơ Rafale đầu tiên của Ấn Độ, AP trích lời các quan chức nước này hôm nay cho hay. Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy tuyên bố hoanh nghênh quyết định của quốc gia Nam Á.
Dassault Aviation, nhà sản xuất các máy bay Rafale, cho hay hãng này cảm thấy vinh dự được tiếp tục hợp tác với Ấn Độ, nước vốn đã có một đội bay gồm các mẫu Mirage đời cũ. Dassault Aviation giành được bản hợp đồng 11 tỷ USD để cung cấp 126 chiếc Rafale, sau cuộc cạnh tranh tay đôi với mẫu Eurofighter Typhoon của một nhóm nhà sản xuất khác, một quan chức Ấn Độ giấu tên cho hay.

Tuesday, January 31, 2012

Iran tuyên bố chế tạo được đạn pháo laser


31/01/2012, 10:44 (GMT+7)
TTO - Truyền hình Iran tuyên bố nước này đã sản xuất được đạn pháo dẫn đường bằng laser và nhiều khí tài hiện đại khác vào ngày 30-1.
Một tên lửa Saeqeh của Iran - Ảnh: AFP

Cảnh náo loạn sau khi Lanta Tour sập tiệm


 31/1/2012, 11:39 

Hãng du lịch lữ hành nổi tiếng và lâu đời Lanta Tour của Nga sập tiệm khiến hàng nghìn du khách mắc kẹt khắp nơi trên thế giới, và gây nên cảnh náo loạn tại văn phòng của hãng này.
Lãnh sự quán Nga trấn an công dân
8.000 người bị kẹt vì Lanta Tour sập tiệm

Hàng trăm người thân của các khách du lịch bị mắc kẹt kéo tới bên ngoài một văn phòng của hãng Lanta Tour ở Nga. Lanta Tour thông báo ngừng hoạt động vì mất khả năng chi trả hôm thứ sáu tuần trước. Ảnh: Gazeta.ru
Video cảnh náo loạn ở văn phòng Lanta Tour

Thursday, January 26, 2012

LHQ lo ngại về dân quân ở Libya


26/01/2012
Các phái viên Liên hiệp quốc (LHQ) đã báo cáo về tình trạng lộng hành của các nhóm dân quân ở Libya, với tin các nhóm này đang giam giữ hàng nghìn người ở các trại giam bí mật.
Trong khi đó, chính phủ lâm thời còn non yếu ở Libya vẫn chưa xác lập được quyền hạn của mình.
Hội đồng Bảo an LHQ được báo cáo rằng tình trạng bạo lực gần đây tại Tripoli, Bani Walid và Benghazi đã làm nổi bật vấn đề trên. Các quan chức LHQ cho biết hơn 8.000 người ủng hộ cố lãnh đạo Muammar Gaddafi đang bị các nhóm dân quân giam cầm, và có cả thông tin rằng họ bị tra tấn.
Đặc phái viên LHQ tại Libya, Ian Martin, nói trước Hội đồng Bảo an LHQ ở Newyork ngày 25-1 rằng: "Chế độ cũ có thể đã bị lật đổ, nhưng thực tế khắc nghiệt hiện nay là người dân Libya vẫn tiếp tục phải sống với tàn dư đã bắt rễ sâu của nó".

Tuesday, January 24, 2012

Viết lại tên Bách Việt

Sau khi hợp lực đánh đổ nhà Tần năm 206 trước Công Nguyên (TCN), Lưu Bang bất thần xé bỏ hòa ước Hồng Câu xua quân bao vây Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và diệt nước Sở năm 202 TCN. Cùng năm đó, ông lên ngôi hoàng đế sáng lập ra nhà Hán còn gọi là nhà Tiền Hán hay nhà Tây Hán. Về chữ viết, Hán triều tiếp tục chính sách của Tần Thủy Hoàng trong việc sửa đổi và tiêu chuẩn hóa một loại cổ ngữ thành một hệ thống chữ viết gọi là Hán ngữ.
Trong khoảng từ năm 109 đến năm 91 TCN, Tư Mã Thiên, một sử gia nổi tiếng đời Tây Hán, dùng Hán ngữ biên soạn bộ Sử Ký dài 130 tập, theo chú thích trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, ông là người đầu tiên viết hai chữ Bách Việt trong tập Ngô Khởi Truyện của bộ Sử Ký nổi tiếng đó. "Bách Việt" được dịch sang Hán ngữ hiện đại là 百 越.

France passes genocide law, faces Turkish reprisals


REUTERS

France approved on Monday a bill making it illegal to deny the mass killing of Armenians by Ottoman Turks nearly a century ago was genocide, sparking angry retaliation from Turkey which threatened a "total rupture" of diplomatic ties.
Lawmakers in the upper house (Senate) voted 127 to 86 in favor of the draft law outlawing genocide denial after almost six hours of debate. The lower house had backed it in December, prompting Ankara to cancel all economic, political and military meetings with Paris and recall its ambassador for consultations.
The bill had been made more general so that it outlawed the denial of any genocide, partly in the hope of appeasing the Turks. But Ankara condemned the bill's approval and said it would take permanent steps against France, a NATO ally.

Thượng viện Pháp thông qua dự luật gây tranh cãi


Thứ Ba, 24/01/2012, 11:15 (GMT+7)
TTO - Thượng viện Pháp vừa thông qua một dự luật khiến Thổ Nhĩ Kỳ nổi giận. Theo đó, những ai phủ nhận việc đế chế Ottoman diệt chủng người Armenia sẽ bị khép tội hình sự.
Người dân gốc Armenia biểu tình trước quốc hội Pháp để ủng hộ dự luật - Ảnh: AFP
Theo AFP, dự luật trên đã được chuyển đến Tổng thống Nicolas Sarkozy để được ký thành luật. Phản ứng lại với động thái của Thượng viện Pháp, Bộ trưởng Tư pháp Thổ Nhĩ Kỳ chỉ trích Paris hoàn toàn không tôn trọng Ankara.

Pháp, Đức, Anh sẵn sàng đàm phán với Iran


Thứ Ba, 24/01/2012, 10:21 (GMT+7)
TTO - Mới đây, chính quyền ba cường quốc châu Âu là Pháp, Đức và Anh tuyên bố sẵn sàng đàm phán với Iran nếu Tehran muốn đàm phán một cách nghiêm túc về chương trình hạt nhân.
Tàu sân bay Mỹ USS Abraham Lincoln đến eo biển Hormuz để kiềm chế Iran - Ảnh: Reuters
Theo Reuters, các nhà lãnh đạo Paris, Berlin và London khẳng định: "Chúng tôi kêu gọi chính quyền Iran đình chỉ ngay lập tức các hoạt động hạt nhân nhạy cảm và tuân thủ đầy đủ các nghĩa vụ quốc tế”.

J. Edgar Hoover : sinh thời vĩ nhân, tạ thế hung thần

Ông Hoover và phụ tá Clyde Tolson trong bộ phim J.Edgar (DR)
Ông Hoover và phụ tá Clyde Tolson trong bộ phim J.Edgar (DR)
Trong vòng gần nửa thế kỷ, từ 1924 cho đến 1972, John Edgar Hoover là giám đốc của Cục điều tra Liên bang Mỹ FBI. Nói cách khác, sinh thời, ông được xem là người có nhiều uy quyền nhất nước Mỹ. Nhưng đời tư của ông vẫn còn nằm trong vòng bí ẩn. Qua bộ phim "J. Edgar", đạo diễn kỳ cựu Clint Eastwood tìm cách giải mã hiện tượng Hoover.
Ngược dòng thời gian, chúng ta thử trở về năm 1972. Vào năm mà ông Hoover qua đời, thì diễn viên Clint Eastwood đang thành công trên màn ảnh lớn với loạt phim thám tử điều tra Dirty Harry. Vào thời đó, Clint Eastwood bị báo chí chỉ trích khá nhiều khi ông vào vai thám tử Harry Calahan, một nhân vật bất trị với giọng điệu ngông cuồng xấc xược, có những lời tuyên bố bị cho là phản động, không phải đạo về phụ nữ, về người da màu và giới đồng tính.

Thơ xuân

From: Dzung T
Sent: Tuesday, January 24, 2012 7:11 AM
Subject: [Exryu-ww-Forum] Thơ xuân

 
Sáng qua, mồng một Tết, nhân nhận được 4 câu tứ tuyệt từ một nhân vật lấy tên là Lệnh Hồ Xung gửi, nên cũng cám ơn, và gửi lại tạ tình 4 câu. Sáng nay lại nhận 4 câu tiếp cho trọn bài Thất Ngôn Bát Cũ, nay xin gửi trọn hai bài như lời chúc Tết mọi anh chị thân hữu gần xa:

Năm mới

Lẩn quẩn loanh quanh lại Tết rồi
Trời khen thằng nhỏ vẫn vui chơi
Sơn hà mờ mịt xa tầm mắt
Thế sự lùng bùng bỏ ngoài tai
Năm tàn tháng tận cho năm mới
Vạn dặm tri âm được mấy mươi
Lai rai trừ tịch dăm chén rượu
Sân ngoài thấp thoáng nụ vàng mai

Lệnh Hồ Xung

Khai ky-bót, tống tiễn năm Mèo mửa, đón năm Rồng bay

22/01/2012
Nhạc sĩ Tô Hải     
Theo blog Nhạc sĩ Tô Hải
 
...xã hội đang diễn ra ngày càng không hề ổn định, ngày càng chứng tỏ những con số "khống kê" đều…bịa đặt để… tự sướng, những sự xuống cấp, tha hóa trong mọi mặt đời sống,…an sinh xã hội, y tế, giáo dục, văn hóa thể thao, luật pháp mà..."sờ đến đâu cũng có vấn đề đấy"….sẽ làm cho AI ĐÓ TRONG SỐ HỌ dám ĐỘT PHÁ mà trở thành một Góoc-ba-chốp, một Eltsin made in Vietnam…?...

BUỒN VUI CỦA MỘT LÃO "MÈO GIÀ"

Phải thú thật là: Sống qua được 7 lần "Mèo đến rồi Mèo lại đi", như tớ mà còn sót lại đến hôm nay cũng là "của hiếm trời cho" rồi… Tớ cứ tưởng khó thoát khỏi cái năm "Mèo Đổi Mới" (Tân Mão) do "năm tuổi" cũng có, nhưng do nhiều người muốn tớ sớm chết quách đi cho rồi vì mèo càng "đổi mới" tớ thấy Mèo càng tệ hơn cũ.(!) cho nên tớ đã không sợ chết mà vạch ra đủ thứ mèo mửa, mèo ghẻ, mèo hoang, mèo ăn cướp, ăn vụng, mèo đẻ ra chuột chứ không bắt chuột, mèo mả gà đồng…
Nếu gọi là có "công" thì tớ cũng có tí ti công. Còn nếu muốn ghép tớ vào "lực lượng thù địch" mà đưa tớ ra tòa xử "tội" thì tớ cũng có thể bị đi theo mấy ông "gan to" hơn tớ nhiều lần như Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Thanh Nghiên, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung.. hoặc ít nhất cũng được vô trại cải tạo sống chung với bọn giết người, đĩ điếm, ma túy, HIV và có điều kiện diện kiến người đẹp áo dài chuyên "gây mất trật tự công cộng" của thủ đô Hà-Nội Bùi Minh Hằng!
Cho đến giờ này, chỉ con mấy tiếng nữa là năm con Rồng sắp tới..tớ, một chú mèo già, lại còn hơi sức để lên ky-bót nhìn lại năm con Mèo mà tự soi mình…
Vì tớ không thuộc loại "đỉnh cao trí tuệ", nên cứ nôm na đi thẳng vào những gì tớ cảm thấy "bất lực" trước tình hình đất nước mà không dài giòng chữ nghĩa, huyên thuyên về những "ưu điểm cơ bản" rồi mới đi vào phần "tuy nhiên"
1-/ Tớ là một lão già đến chết vẫn không chừa cái tính tin ở "tính bản thiện" của con người. Do đó tớ đã hoài công, mệt sức, xẹp mẹ nó cả ba đốt xương sống để lên mạng đấu tranh cho cái "Thiện" mà mục tiêu đấu tranh của tớ là nhằm thẳng vào cái nhóm tự nhận là "đỉnh cao trí tuệ" của hơn 80 triệu người Việt Nam mình. Tớ hy vọng vào sự đổi thay của họ khi họ cơ cấu lại các tổ chức "three or four in one" của họ trong năm Tân Mão vừa qua! Không hơn hẳn thì chí ít khá hơn trước…
Nhưng cuối cùng thì: Không hơn được tí ti nào mà trái lại ….tồi tệ hơn trước! Những "đơn đặt hàng" cho họ của tớ, một loạt "phấn đấu ký" của tớ, chẳng những không làm cho họ, những người "bỗng dưng trở thành…cộng sản" bớt đi cái máu "kiêu binh cộng sản giờ thứ 25"…mà trái lại, càng làm họ tiến lên giữ chặt mọi "Quyền", mọi "Lợi" bằng mọi biện pháp "chuyên chính thời Xít, thời Mao"…công khai hơn, trắng trợn hơn…. Chỉ nhìn vào nhân sự mới của ba tổ chức Đảng, Quốc Hội và Chính Quyền mới của năm Mèo thì thằng bé lên ba cũng thấy: Không ai, ngoài cái tổ chức "đỉnh cao trí tuệ" có thể ngồi vào cái ghế hạng bét của một anh lý trưởng hoặc chánh tổng dưới thôn, dưới xã chứ đừng nói đến cái ghế Phòng, phành, cuc, kiếc, ban, bệ, bộ, biếc ở cấp huyện, cấp tỉnh chứ chưa dám ngó tới Trung Ương! Cứ nhìn vào cái số bảy, tám phần chăm ít ỏi người ngoài "Đảng kiểu mới" của họ đã được họ cơ cấu cũng thấy rõ rành rành: toàn là "quần chúng trung thành, biết ơn Đảng hơn cả đảng viên": Họ đều là những tên nghị viên giầu sụ, đại gia, một vài tên doanh nhân "việt kiều lộn giòng", bác sỹ sửa… "cu" kiêm nhà văn, bọn đòi cấm tiệt biểu tình, ngợi ca tên đồ tể Gaddafi… thì đủ thấy: Cái cơ quan quyền lực gọi là "cao nhất nước" này nó đã thoái hóa biết bao so ngay với Quốc Hội các khóa trước?
Vậy mà tớ vẫn tin vào:
- Tình hình thế giới với phong trào đòi tự do dân chủ đang nổi lên khắp nơi, (kể cả ở bên cái "chỗ tựa vững chắc" bốn tốt, mười sáu chữ vàng, Ôn Gia Bảo cũng hơn một lần công khai yêu cầu thay đổi "thể chế" cho kịp với sự phát triển kinh tế bất kể mèo trắng hay mèo đen!?..
- Vẫn hy vọng ở một số nhỏ "có văn hóa thứ thiệt", biết suy nghĩ, có bằng cấp thiệt, sẽ dám mạnh dạn làm cuộc đổi mới lần hai này.
- Vẫn tin vào mấy ông "cách mạng não thành", mấy ông tướng cựu chán binh, mấy ông từng giữ những cương vị "đỉnh cao của những đỉnh cao trí tuệ", năm Mèo vừa qua đã công khai phủ nhận chủ nghĩa Mác-Lê,…
- Vẫn tin vào những thực tế kinh tế, xã hội đang diễn ra ngày càng không hề ổn định, ngày càng chứng tỏ những con số "khống kê" đều…bia đặt để… tự sướng, những sự xuống cấp, tha hóa trong mọi mặt đời sống,…an sinh xã hội, y tế, giáo dục, văn hóa thể thao, luật pháp mà..." sờ đến đâu cũng có vấn đề đấy"….sẽ làm cho AI ĐÓ TRONG SỐ HỌ dám ĐỘT PHÁ mà trở thành một Góoc-ba-chốp, một Eltsin made in Vietnam…?
- Vẫn tin vào linh hồn con cháu vua Hùng, khi" bị kẻ thù bành trướng và nguy hiểm nhất (Lê Duẩn) "yêu cho voi cho roi cho vọt" đến MẤY LẦN LIỀN TRÊN BIỂN ĐÔNG sẽ khuấy động được chút nào cái lương tri ngược đời "ác với dân, hèn với giặc" mà kiên quyết giữ thể diện cho dân tộc bao đời không khuất phục kẻ thù…
Nhưng tất cả đều là hy vọng hão!
2-/ Tớ đã viết bài tự chửi mình trong nhiều entries về cái "hy vọng cỏn con" này…và, thú thực lắm lúc cũng…chán muốn "nghỉ chơi" cho khỏe xác..
Thế nhưng,…trước tình hình đất nước ngày càng …khốn lịn…Mọi mặt tha hóa, dù tớ có muốn mũ ni che tai sống nốt cái "năm tuổi "Mèo mửa" này nó vẫn không tha đánh thẳng váo căn hộ năm mươi hai mét vuông của tớ, vào bữa cơm, vào đồng lương hưu ít ỏi của tớ…,những chuyện bất công xã hội, những hành động cướp của giết người của bọn quan ủy từ xã lên tít "triều đình mười bốn ông vua tập thể" ngày càng diễn ra gay gắt không khoan nhượng, những vụ bắt bớ, thủ tiêu(?) (như vụ Điếu Cày)..và gần đây nhất là vụ Đoàn văn Vươn, từ người được đề cao trên báo chí lề phải là "kỳ tài đất Tiên Lãng", là "kẻ chinh phục lời nguyền của biển"… từ hai năm trước bỗng trở thành "giang hồ đất Cảng "chống lại bằng súng đạn bọn chính quyền vô học, vô ơn ở địa phương…Tất cả đã ngày càng mở mắt cho tớ là:
KHÔNG THỂ TRÔNG MONG GÌ VỀ SỰ SỰ XUẤT HIỆN MỘT GÓOC-BA, MỘT ELTSINE Ở NHỮNG NGƯỜI ĐANG NẮM QUYỀN VÀ LỢI TUYỆT ĐỐI ĐƯƠNG THỜI Ở VIỆT NAM!
Tuyệt đối không tin tưởng gì cả vào những thứ nghị quyết, chỉ thị chấn chỉnh, nâng cao sức chiến đấu,…để "tiếp tục lãnh đạo Nhân Dân tiến lên" nữa!
Năm con Rồng tới liệu họ có còn tiếp tục và tăng cường quyết liệt:
ĂN NHƯ RỒNG CUỐN, NÓI NHƯ RỒNG LEO nữa hay không?
Chắc chắn là không có gì thay đổi vì thay đổi với họ tức là …TỰ SÁT mà ĐẬP BỎ thì họ đang…. nhìn nhau vì chẳng một ai có cái GAN, khi mà xung quanh họ đầy rẫy những tên chờ thời cơ để xoán ngai vàng!
VÌ thế mà tớ đang BUỒN…vì: lòng tin ở lý tưởng Vaclav Havel: LẤY SỰ THẬT ĐỂ CHỐNG LẠI DỐI TRÁ, LẤY TÌNH YÊU ĐỂ XÓA BỎ HẬN THÙ….trong tớ đã hoàn toàn xụp đổ! Lý do: "Cái nước Việt Nam mình nó thế"! Nó không giống với Tiệp khắc! Nó không thích hợp với "cách mạng nhung"(!) Nó cũng không làm nổi cách mạng hoa này, hoa nọ…mà chỉ có quen làm cách mạng bằng… súng đạn, dù mới chỉ là súng bắn đạn hoa cải bán tự do trên biên giới Việt Trung và chưa bị pháp luật cấm (lời ông Ca giám đốc CA Hải Phòng trả lời VTC News ngày 21/1/2012)!
Thế thì lại oánh nhau à? Nhưng ai đánh ai đây? Mà oánh làm sao lại với một lực lượng quân đội và an ninh nhiều tướng 1, 2, 3, 4, 5 sao nhất thế giới này!? Cùng tắc biến nhưng biến ở đâu? ai biến? ai cùng? Tớ cứ nghĩ vơ vẩn nhiều khi suốt đêm không sao chợp được mắt…Rồi đi đến một thứ thuốc an thần như sau: Không tự thiêu vì uất ức thì cứ thiêu những kẻ mang uất ức đến cho mình! Đằng nào cũng chết! Chết để lịch sử ghi chép hay chết như con chó Gaddafi? Hãy lựa chọn! Và tớ tạm gác cái lý luận Vaclav Havel lại trong lúc này với lý do: Ở Việt Nam, những đối tượng để kêu gọi, để vận động, để thuyết phục bằng những lý tưởng nhân văn cao cả, chúng nó không có cái đầu và trái tim NGƯỜI để nghe, để nghĩ đâu!
Vậy thì: Hãy để cho quần chúng khổ đau, uất ức, oan sai, họ tự lựa chọn! Một cuộc "nổi loạn", bắt giữ chủ tịch xã, phá trụ sở, đốt xe, giải chủ tịch xã cướp đất của dân từ xã lên đến huyện đến tỉnh như "Cuộc chống đối bằng bạo lực ở Thái Bình năm 97, hôm nay nếu có nổ ra nữa không dễ gì đàn áp, bỏ tù rồi vu cáo những cựu chiến binh là bọn "cầm đầu phản động" nữa! Nó sẽ là "ngòi nổ" cho cả ngàn vụ nổi dậy khác ở khắp nơi đang oan ức gấp trăm lần Thái Bình. Và bạo lực sẽ phải trả giá bằng bạo lực!
Nghĩ đến cái viễn cảnh không mong muốn ấy mà tớ thực sự thấy lo cho mấy chú, mấy anh…sẽ xử lý cái vụ Đoàn văn Vươn này như thế nào cho phải đạo…Bằng không thì…một lần nữa khoảng cách giữa "cha mẹ dân" và "con cái" sẽ là cái cảnh mới xảy ra sáng nay mà báo chí nghỉ Tết nhưng đã có tin trên mạng: "Tại huyện Bình Chánh (t/p HCM), con (Nguyễn đức Thọ 28t) sau 2 năm bị bố tống cổ khỏi nhà, đã nhân ngày Tết, xin được trở về, nhưng bố (Nguyễn Huỳnh Đạo 62t) đã kiên quyết đuổi đi, đoạn tình cha con…Lợi dụng bà mẹ đi vắng, bố bị liệt ngồi bất động trên ghế, Đức Thọ đã "tắm" bố bằng một… can xăng rồi nổi lửa thiêu sống cha cùng chiếc ghế luôn! Khỏi bàn đến đúng sai, đến lý, tình nhưng rõ ràng cái máu "thí mạng cùi" để giải quyết uất ức là có, rất có sẵn ở cái đất rất lắm Chí Phèo này! Những vụ Thái Bình, Tây Nguyên, Mường Nhé, Hóa, Đô Lương, Đường số 20…nếu nó xảy ra cùng lúc thì sao nhảy?....
Còn phần "Tuy nhiên"?
Chẳng lẽ một năm Mèo trôi qua, lại không có được một vài niềm vui?
- Có đấy! Rất vui là đằng khác! Đó là:
1- Tớ đã đạt được "mơ ước" khi phát hiện ra và post lên mạng ngay toàn cảnh Đại Hội Đảng lần thứ XI cái sự BIẾN MẤT CỦA HAI ÔNG TÂY RÂU XỒM! và sau đó Trung Ương các ông ấy họp gần đây nhất cũng tiếp tục cho ảnh hai ông naỳ vào…kho!
2-/ Tần số của cụm từ "xã hội chủ nghĩa" từ ít đi rồi biến mất trong các bài "diễn văn viết trước" của các ông đỉnh cao nhất, nhi, ba, tư nước….Đặc biệt trong hai bài diễn văn khai mạc và bế mạc Đại Hội TW 4 vừa rồi, bới cũng không ra cái cụm từ trừu tượng bậc nhất trong lịch sử chính trị-kinh tế học cũng như triết học của lòai người thế kỷ XX và XXI!
3-/ Riêng Xuân năm con Rồng này, trên Tivi, trên báo chí, khẩu hiệu "Mừng Đảng mừng Xuân" cúng đã được viết ngược lại "Mừng Xuân, Mừng Đảng"…
Phải chăng đã có sự "đột phá" trong Hội Đồng Lý Luận Trung Ương?
Phải chăng có những người đã dám lên tiếng, trong đó có mình, mà các anh ấy đã dám làm những chuyện động trời xưa nay chưa từng thấy?
Vì thế, chỉ riêng với "ba cái điểm mới" mình phát hiện, tuy chỉ mới "mới" về hình thức này, mình cũng phải tự cho phép mình hãnh diện ba phút mà nhận về ba niềm vui nho nhỏ để tự sướng vài giây, do có công đóng góp, đấu tranh bằng ky-bót đến nỗi xuýt mất mạng trong năm tuổi Mèo!
Mong sao năm mới, năm con Rồng
Con cháu vua Hùng
Quyết giũ gìn nòi giống, tổ tông,
Quyết không để những kẻ lộn giống
Đổi thờ cha, thờ ông
Bằng thờ Tây, thờ Tầu,
Phải có ngày theo nhau…chui ống cống!
Tạch tờ rạch tạch tạch……Đùng!
(Để khỏi nhớ tiếng pháo bị cấm lâu nay chứ không phải hô hào gài mìn, nổ súng hoa cải như gia đình anh Vươn đâu)
__._,_.___



----- Forwarded Message -----
From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@yahoo.fr>
To: "exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com" <exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com>; exryu-ww forum <exryu-ww-forum@yahoogroups.com>; Exryu WW <exryu-ww@yahoogroups.com> 
Sent: Tuesday, January 24, 2012 3:49 AM
Subject: [Exryu-ww-Forum] Khai ky-bót, tống tiễn năm Mèo mửa, đón năm Rồng bay


Lấy vợ xấu - Chị Doãn, Vũ Trọng Phụng

Vũ Trọng Phụng
Vì có "việc quan", bữa ấy tôi phải vào tòa xứ Hà Ðông. Tôi bước chân vào công đường lúc 9 giờ sáng, phải ngồi khoanh tay đợi trên một chiếc ghế dài mãi cho đến 11 giờ. Cụ phán buồng giấy ấy, theo những thông lệ thiêng liêng của nước Việt Nam cố hữu, đã tiếp tôi bằng sự nhăn nhó, sự gắt gỏng, để mà, sau cùng, bảo tôi đến chiều thì quay trở lại để cụ tiếp một lần nữa. Tôi đã vâng vâng dạ dạ như một người công dân hiểu rõ cái quyền hạn vô hạn của một quan phán đầu tòa là thế nào.
Khi ra khỏi vườn hoa của tòa sứ, tôi phải đành đi tìm một hàng cao lâu. Và, tại đó, tôi đã tình cờ được gặp anh Doãn, một người bạn đồng học cũ ở lớp nhất một trường sơ học.
Anh ta có bộ âu phục rất chải chuốt. Xưa kia, lúc còn cắp sách, anh ta cũng đã có tính làm đỏm như một cô con gái, và mãi cho đến bây giờ, tính ấy cũng không thay đổi, sau một chặng đường mà anh ta đã đi trong mười năm. Cái cổ áo không xộc xệch một tị, đôi mũi giầy không có một hạt bụi, cái ca vát rất hợp thời trang, với cái khuy áo cài vào tử tế, đủ tỏ rằng anh thận trọng y phục lắm. Chính anh Doãn nhận được ra tôi là ai, và đã đến bên bàn tôi, giơ tay ra, kính cẩn như người ta muốn hỏi chuyện một khách lạ chưa quen biết một lần nào.
- Thưa ông, ông chắc còn nhớ tôi, tôi là Doãn, trường Sinh Từ...
- à à! Anh Doãn! Vẽ chuyện lắm! Việc gì còn xưng hô kiểu cách...
Mới có đến đấy, một người đàn bà to lớn đã bước vào, ngơ ngác đứng sau lưng anh. Doãn bèn quay lại, giới thiệu tôi là bạn; giới thiệu người đàn bà là vợ. Sau khi kéo ghế ngồi rồi, vợ anh Doãn gọi ngay một ấm chè Long Tỉnh, thạo đời như một người đàn ông "cơm hàng cháo chợ, vợ cô đầu". Tôi nhìn người đàn bà ấy, thấy đó là một sự trái ngược với người bạn cũ. Thật vậy, đó không phải là một cặp vợ chồng tốt đôi. Tức thì tôi nhớ lại tất cả những đức tính buổi xưa của Doãn.
Anh ta vốn thông minh, lại rất có óc mỹ thuật. Không kể về y phục của Doãn xưa kia đã được cả trường khen là sang trọng, ngay đến một cái bút chì, một hộp thuốc vẽ của anh, cũng đều là những đồ dùng đắt tiền và lọc lõi vô cùng. Ngoài cái chức là một thiếu niên sành sỏi, Doãn hồi ấy lại còn được chúng tôi gọi là một chàng Don Juan. Thật thế, anh có tài ngôn ngữ, có tài văn chương, nên chim gái rất thạo. Những thiếu nữ si mê anh phần nhiều là những gái đẹp có tiếng, vì cô nào không là hoa khôi thì anh ta không thèm bắt chim! Anh đã thường khoe chúng tôi những giấy viết thư tình của anh với những cái phong bì kiểu cách, đáng bảy xu một chiếc. Trong những lúc ấy, trước sự kính phục ghê gớm của chúng bạn, anh Doãn thường đứng ưỡn ngực, chỗ cái xe đạp Peugeot grand luxe khác của anh mà rằng: "Chúng mày xem! Phi hơn người thì thôi, tao không thèm chơi".
Bây giờ thấy anh ngồi với một người vợ không có "mỹ thuật" chút nào cả, lại thấy cái tính cầu kỳ của anh vẫn không thay đổi, tôi chợt nhớ ngay đến câu phương ngôn: "Sướng lắm thì khổ nhiều". Ðó là một sự nhãn tiền quả báo.
Vợ anh, thật vậy, là một người đàn bà có cái nhan sắc của một người đàn ông không đẹp giai. Hai con mắt nhỏ, đôi gò má cao, cặp môi phàm phũ, dáng người thô tục, những ngón tay tròn và dài như những quả chuối ngự. Như vậy mà lại đi ăn mặc tân thời! Răng trắng nữa, trời ạ! Cái áo dài lượt thượt mầu xanh, cái quần nhiễu trắng trai lơ, đôi giầy cao gót có quai kiểu gái nhảy, với mẩu khăn vành dây, ngần ấy thứ lại càng làm lộ cái mỹ miều của sự thô tục, lại càng làm tăng cái choáng lộn của sự kệch cỡm. Ðã thế, trong khi chuyện trò, thỉnh thoảng lại chêm vào một vài câu tiếng tây, ra ý khoe khoang mình vốn là nữ học sinh. Tôi bỗng có cái cảm tưởng man mác rằng người đàn bà này, những lúc nhà vắng, hẳn đã huýt còi như một ông lính tây say rượu, hoặc là đã hát ầm ĩ bài J'ai deux amours, bài Les gars de la marine... vân vân.
Tôi không ngạc nhiên ở chỗ anh Doãn lấy vợ xấu. ở đời, tôi đã từng thấy cái câu "thánh nhân hay đãi khù khờ" hiện ra nhiều sự thực và càng những thằng "thiên tinh địa quỷ" như Doãn mới lại càng... chết; anh ta muốn chừng như cũng đoán nổi cái ý nghĩ kín đáo ấy trong lòng tôi.
Trong khi còn nói những chuyện nắng mưa theo khách sáo, chưa kịp gọi món ăn nào cả, vợ anh Doãn đã làm ngay một câu:
- Thôi, tôi đói lắm, cho tôi xin bát mì, rồi tôi còn đi đằng này! Hai ông xơi rượu thì cứ việc mà kề cà...
- Vâng, xin mời bác cứ tự nhiên cho tiện công việc.
Thế rồi người đàn bà ấy ăn uống nhồm nhoàm, và ho, và ợ nữa, như một người đàn ông bình dân xứng đáng. Lúc ăn xong bát mì, người đàn bà cầm hai cái đũa quệt ngang cặp môi như một bà lão nhà quê!
Sau khi vợ anh ra phố mua bán, Doãn bèn hỏi tôi:
- Chắc anh rất ngạc nhiên khi thấy một người như tôi mà lại đi lấy một người vợ như thế ấy?
Tôi vội vàng ngừng đũa, làm ra vẻ ngạc nhiên:
- Sao? Sao anh lại hỏi tôi thế nhỉ?
Có lẽ sự vờ vĩnh của tôi không được tự nhiên mấy nên anh Doãn mỉm cười mà rằng:
- Chà! Cái thằng mới sính đóng kịch làm sao! Thôi, trong chỗ chúng ta, tôi cho phép anh cứ việc nói thẳng những điều anh nghĩ.
Tôi bèn nói:
- Vợ chồng là duyên số. ở đời này không phải hễ mình muốn thì là được và không muốn thì là thoát.
Doãn gật đầu:
- Thật thế. Và, tôi xin kể vì lẽ gì mà tôi lại lấy nhà tôi.
Tôi giơ tay ngăn lại:
- Khoan đã! Thế anh có yêu vợ anh không? Vợ chồng anh có được hưởng hạnh phúc không? Nếu không, xin đừng kể chuyện.
- Có chứ! Chúng tôi yêu nhau và hưởng hạnh phúc cũng như những cặp vợ chồng chẳng biết hạnh phúc và ái tình là cái gì.
Từ đây trở đi là lời anh Doãn:
- "Trên một chuyến tàu từ Lào Cai về Hà Nội, cách đây hai năm... Cũng như số đông thiếu niên, mỗi khi đi xe lửa, tôi dạo một lượt từ toa đầu đến toa cuối cùng với cái hy vọng trông thấy một mỹ nhân để mình bắt chuyện làm quen, ngỡ hầu quên được cái vô vị của mấy trăm cây số phong cảnh với những tiếng bánh xe xình xịch nghiến trên đường sắt nó khiến ta mệt mỏi vô cùng, buồn ngủ vô cùng. Cả chuyến hỏa xa ấy, than ôi, chỉ có một người đàn bà là đẹp nhưng mà lại có chồng cùng đi theo. Còn thì phần nhiều là dân quê cả.
Tôi chán nản kiếm một chỗ rộng rãi, rồi thấy... nhà tôi trước mặt tôi. Hồi ấy, người đàn bà ấy còn ăn mặc lối cổ: khăn nhung, giầy láng kiểu mõm nhái, có đuôi gà, và có ba trăm hột vàng ở cổ. Cái "nhan sắc" của người ấy thì như anh vừa trông thấy đó, ta chẳng rườm lời mà làm gì. Tôi nghĩ đến đám phụ nữ có nhan sắc, được đời kính trọng... Tôi đã bảo tôi: "Tạo hóa thật là bất công. Những người xấu như thế này, hẳn sẽ không bao giờ được hưởng ái tình. Xưa nay ta yêu người đẹp đã nhiều để mà nhận thấy rằng sự yêu đương của họ cũng nhiều khi vô vị lắm. Âu là ta thử yêu một người xấu xí xem ra làm sao!" Thế là tôi đến ngồi bên cạnh người ấy, lân la hỏi chuyện.
Sau nửa tiếng đồng hồ, tôi được biết rằng đó là con gái một nhà buôn bán khá giầu ở Lào Cai. Cô ả có việc về Hà Nội chừng độ một tuần lễ, và khi về Hà thành, sẽ đến ở nhà một người trong họ. Như thế, nếu chúng tôi muốn có một cuộc giăng hoa, cô ả rất có đủ thời gian! Và tôi lại nhận thấy ở người đàn bà này một sự thông minh, một sự từng trải, nhiều duyên thầm, mà tôi chưa từng thấy ở những phụ nữ có nhan sắc. Ðó không phải là điều quái lạ. Người con gái đẹp chỉ trông thấy chung quanh mình những kẻ nịnh hót mà thôi. Vì anh nào cũng hiếu sắc nên bọn đàn ông chúng ta thường thấy những đức tính ở bọn gái đẹp mà chính họ không có. Cho nên chúng ta hết sức chiều đãi họ, nâng niu họ, khiến họ chẳng phải chịu khó nhọc mảy may trong mọi cuộc phấn đấu với đời, thành ra người đàn bà đẹp dễ trở nên quá đỗi kiêu ngạo, tưởng mình không có điều gì khuyết điểm nữa; do đó, những cái xấu, những cái khó chịu, mà chúng ta thấy ở những mỹ nhân, những khi ta thấy chán yêu. Trái lại, người đàn bà xấu bao giờ cũng giữ gìn và cư xử thế nào để cho một khi người đàn ông nào đã đem lòng yêu mình thì không thể nào chán được mình nữa. Vợ tôi chính thuộc vào hạng đàn bà xấu ấy. Cho nên, về sau, tôi được hưởng của vợ tôi những sự săn sóc mà tôi đã phải đem cung cho bọn gái đẹp, những khi tôi yêu... Xưa kia tôi đã thấy cái thú vị trong sự nâng niu đàn bà thì, bây giờ, được đàn bà nâng niu, tôi càng thấy nhiều thú vị hơn nữa.
"Hôm ấy, về đến Hà thành, chúng tôi đã cùng nhau ăn một bữa cơm ở một khách sạn, điều ấy dĩ nhiên! Rồi chúng tôi lại vào một căn phòng trọ nữa, than ôi, điều ấy cũng lại dĩ nhiên! Và, khi thấy người đàn bà ấy đã dâng cái tân tiết cho tôi, tôi cảm động lắm. Tôi đã hôn đi hôn lại vào cái mặt xấu xí ấy mấy lần, với một vài ngấn lệ ở mặt tôi. Và sự xúc cảm mạnh ấy không đủ ngăn chúng tôi yêu nhau hai ngày liền nữa.
"Lúc đầu, tôi không hứa si tình cũng như không hứa hôn sự. Cô ả đã yêu tôi trong một cơn rạo rực của xác thịt, cũng như tôi, tôi đã yêu cô ta sau một phút điên dại, vô lý của linh hồn. Cho nên, trước khi chia tay nhau, tôi hỏi: "Này em, nếu rồi em... có mang thì làm thế nào?" Tôi đã có thể hỏi một câu sống sượng như thế như hỏi một ả giang hồ, hay một "chị em" dễ dãi, vì sự thực, một người xấu, chẳng khi nào được hưởng cái ái tình thành thực của tôi. Nghe thấy thế, cô ả bỗng tái xám cả mặt. Thì ra cô ả không hề nghĩ đến sự có mang! Nhớ ra thì quá muộn! Cái ấy không lạ gì: thời buổi nào cũng có hàng mấy triệu phụ nữ quên rằng có thể có mang được, sau khi đã phó thác thân thể mình cho một anh đàn ông.
"Những giọt nước mắt bắt đầu chảy ra. Cô ta bưng mặt khóc, khóc, và khóc... Sau cùng, chỉ biết thổn thức nói: "Nếu thế thì... họ hàng sỉ vả, bố mẹ đuổi khỏi nhà, rồi nhục nhã, rồi khổ, phải, rồi khổ!" Thì ra cô nàng nhũn nhặn đến bực không dám có hy vọng lấy tôi nữa, và cũng không dám thử hỏi một câu để có được một hy vọng bâng quơ nguy hiểm ấy nữa. Cô biết mình xấu xí, không đáng lấy một người như tôi, và không dám cả nghĩ đến sự đòi bồi thường sau cái thiệt hại do tôi gây ra. Dễ thường cô ả coi cái phút ngứa ngáy xác thịt của tôi như là một thứ đặc ân cho mình nữa. Tôi lại hỏi: "Sao lại tin tôi đến như thế? Tôi đã là đứa không ra gì, cô cũng lại hư đốn nữa!". Cô ả thở dài, đáp: "Nếu không yêu anh thì thôi chứ cả một đời em, chắc rồi cũng chẳng ai thèm yêu đến thứ em. Thôi thì thà rằng sẽ phải khổ một đời vì đã quá yêu một phút!". Tôi đã cảm động về sự thành thực ấy một cách rất sâu xa như là chưa bao giờ tôi cảm động đến thế.
"Cuộc ái ân chốc lát ấy, rồi sau tôi cũng quên đi, và chỉ thỉnh thoảng nó mới lại đến ám ảnh tôi như một chút ký ức nhỏ mọn trong một giây phút mà thôi. Tôi tưởng không bao giờ còn gặp cô gái Lào Cai ấy nữa.
"Năm tháng sau, một hôm tôi nhận được một phong thư như thế này: "Thưa ông, tôi chờ ông ở hiệu cao lâu Ðông Hưng, vào khoảng 11 giờ ngày 20. Tính mệnh tôi ở trong tay ông, xin ông bỏ chút thời giờ quý hóa đến cùng một kẻ khốn khổ". Tôi ngạc nhiên lắm, vì tôi không nhớ đến cô gái Lào Cai nữa. Nhất là cách xưng hô ông tôi lại làm cho tôi tưởng người viết thư là đàn ông. Tôi rùng mình, nhớ đến những ông bạn cũ nghiện hút muốn làm tiền mình. Rồi tôi đến chỗ hẹn.
"Ðó là cô gái Lào Cai!
"Cô nàng lúc ấy đã có một cái bụng to một cách đáng kính trọng lắm. Chúng tôi vào ngồi trong quầy. Cô ả chỉ dám gọi tôi là ông chứ không dám xưng hô anh em, như hồi xưa".
"Cô ta nước mắt chan hòa, nói ấp úng trong khi tôi ngồi thản nhiên cắn hạt dưa. Cô ta vẫn nhũn như trước, vẫn sợ hãi tôi như trước, vẫn ôm một mối tình vô hy vọng như trước: "Thưa ông, nếu ông là người đại lượng thì ông nên cứu sống lấy tôi, vì đứa con bé trong bụng này chính là con ông... Nếu không tôi phải tự tử, đứa bé phải chết, vì bố mẹ tôi đã biết, họ hàng tôi sắp biết, mà nếu họ hàng biết thì tôi không sống được nữa, vì bố mẹ tôi nghiêm lắm! Xin ông làm phúc cứu lấy một người khốn khổ nhất đời! Làm lẽ thứ mười, tôi cũng xin vâng, miễn là họ hàng nhà tôi được nhận trầu cau của ông! Vả lại tôi cũng không đến nỗi ăn hại ông...".
"Tôi xua tay, chán nản. Tôi nghĩ: Hạng gái hư hỏng ấy thì mình lấy sao được! Nó ngủ được với mình thì nó sẽ cũng ngủ được với thằng khác! Mình không làm nó chửa hoang thì thiên hạ cũng sẽ làm cho nó chửa hoang! Thế thôi!
"Nhưng đứa bé trong bụng... con tôi! Cứ như sự kêu khóc ấy, cứ như lòng thành thực ấy, người đàn bà này mà nói đến sự tự tử đó chẳng là lời dọa nạt! Do thế, tôi nghĩ lại... Nếu ai cũng lý luận như tôi thì trong đời chẳng còn ai lấy nhau vì tình, chẳng làm gì có những cuộc tiền dâm hậu thú nữa, bởi có kẻ bạc tình nào cũng đã lý luận y như tôi! Phải chăng người đàn bà nào đã quá tin một anh đàn ông không thể khác được! Trong một phút mà linh trí tôi sáng suốt khác thường, tôi đã thấy mình hèn mạt, ích kỷ, khốn nạn! Tuy nhiên, tôi còn thử thách: "Có chắc rằng đứa bé ấy chính là con tôi không?" Ðến đây, cô ả nức nở, buông xuôi hai tay, hoàn toàn thất vọng: "Giời ơi, nếu ông hỏi thế thì thôi, tôi chỉ còn có một cách là tự tử!". Cái thành thực ấy khiến tôi không còn phải nghi ngờ lôi thôi.
"Tôi còn hỏi vặn nhiều câu, nhưng lần nào, cô ả dại dột ấy cũng chỉ tỏ ra là người thành thực cực điểm.
"Ấy thế là... một người cầu kỳ, khó tính như tôi, đã cam đoan rằng nếu không lấy được cô gái đẹp nhất Hà thành thì xin thề là sẽ không lấy vợ, mà tôi, sau cùng đi lấy phải cô gái xấu xí nhất Bắc kỳ!"
Câu chuyện nói xong thì bữa rượu cũng vừa tàn. Chúng tôi bước ra, tôi để đi đến tòa xứ Hà Ðông, Doãn để đi đến nhà ông cậu vợ mà vợ anh chờ anh tại đó.
Tôi an ủi:
- Thôi, đó cũng là duyên số, không cần thiết phải lấy vợ đẹp, chỉ cần có nhân ngãi đẹp. Vả lại, như anh đã nói, đáng lẽ anh phải nâng niu vợ thì mới thấy thú vị, thì bây giờ anh lại được thấy cái thú vị ở chỗ vợ anh nâng niu anh. Thế cũng đủ là hạnh phúc.
Nhưng anh Doãn bĩu mồm:
- Bẩm không ạ! Thưa ông, nó chỉ chiều đãi tôi có mấy tháng đầu mà thôi. Bây giờ, có con với nhau rồi, vợ tôi chẳng cần gì nữa. Nó đã bắt đầu nặng lời với tôi, nghe chị em ăn mặc rất lố lăng, và ghen lắm, ồ! Ghen lắm, hễ tôi đi chơi khuya là thế nào cũng đập phá đồ đạc chạy ra đường kêu cứu "ông bà hàng phố", ăn ở rõ ra một vị đức phụ chính thất có nhiều quyền và biết tự trọng!

Vũ Trọng Phụng


From: Dzung T <dzungthedinh@yahoo.com>
To: ""Exryu-ww-Forum@yahoogroups.com"" <Exryu-ww-Forum@yahoogroups.com>; ""exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com"" <exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com>
Sent: Monday, 23 January 2012 8:38 PM
Subject: [Exryu-ww-Forum] Trùm FBI - Một ác thần cần thiết ?

 
J. Edgar Hoover : sinh thời vĩ nhân, tạ thế hung thần
 
Ông Hoover và phụ tá Clyde Tolson trong bộ phim J.Edgar (DR)
Ông Hoover và phụ tá Clyde Tolson trong bộ phim J.Edgar (DR)

Trong vòng gần nửa thế kỷ, từ 1924 cho đến 1972, John Edgar Hoover là giám đốc của Cục điều tra Liên bang Mỹ FBI. Nói cách khác, sinh thời, ông được xem là người có nhiều uy quyền nhất nước Mỹ. Nhưng đời tư của ông vẫn còn nằm trong vòng bí ẩn. Qua bộ phim "J. Edgar", đạo diễn kỳ cựu Clint Eastwood tìm cách giải mã hiện tượng Hoover.
Ngược dòng thời gian, chúng ta thử trở về năm 1972. Vào năm mà ông Hoover qua đời, thì diễn viên Clint Eastwood đang thành công trên màn ảnh lớn với loạt phim thám tử điều tra Dirty Harry. Vào thời đó, Clint Eastwood bị báo chí chỉ trích khá nhiều khi ông vào vai thám tử Harry Calahan, một nhân vật bất trị với giọng điệu ngông cuồng xấc xược, có những lời tuyên bố bị cho là phản động, không phải đạo về phụ nữ, về người da màu và giới đồng tính.
Nếu như vào thời điểm đó, bạn nói với mọi người rằng : 40 năm sau, diễn viên Clint Eastwod trở thành một trong những nhà đạo diễn lão luyện nhất nước Mỹ, và bộ phim mới của ông nói về đời tư cũng như định hướng đồng tính của ông trùm FBI. Hẳn chắc là vào lúc đó, chẳng có ai sẽ tin bạn. Nhưng qua sự đối chiếu này, ta có thể hiểu được một phần : động lực nào đã thôi thúc Eastwood quay một bộ phim về Hoover, vì hơn ai hết đạo diễn này thừa hiểu rằng sự khác biệt giữa bí mật đời tư và hình ảnh của một nhân vật công chúng là cả một trời một vực.
Bộ phim J. Edgar bắt đầu với màn quay toàn cảnh của tòa trụ sở FBI tại thủ đô Washington DC. Nhân vật Hoover (do Leonardo DiCaprio thủ vai) đang đọc một bài diễn văn với giọng điệu lạnh lùng để giải thích vì sao tổ chức SCLC (Southern Christian Leadership Conference) đe dọa trực tiếp đến nền an ninh quốc gia. Trong thực tế, tổ chức này do mục sư Tin lành Martin Luther King lãnh đạo, nhưng để triệt hạ cánh chim đầu đàn của phong trào đòi quyền công dân cho người Mỹ da đen, giám đốc FBI không ngần ngại liệt tổ chức này vào thành phần cực tả, và quy chụp các tội như khuynh đảo trật tự công cộng, phá hoại an ninh quốc gia.


Những màn quay kế tiếp cho thấy một nhân vật Hoover về già, ông đọc cho các nhân viên cấp dưới ghi chép lại những kỷ niệm trong cuộc đời và sự nghiệp của ông. Điều đó có nghĩa là trước khi từ trần, ông trùm FBI vẫn tiếp tục dàn dựng sự nghiệp của một đời người qua quyển Hồi ký chính thức, lưu lại cho hậu thế những chi tiết, giai thoại, sự kiện qua một sự sàng lọckỹ càng. Qua thủ pháp điện ảnh này, đạo diễn Eastwood làm một công hai chuyện : thứ nhất, ông phác họa tâm lý của nhân vật Hoover, một con người mà suốt đời muốn kiểm soát toàn bộ thế giới xung quanh mình. Thứ nhì, việc đọc hồi ký cho các nhân viên ghi chép là cơ hội để cho Eastwood tự do xuôi ngược dòng ký ức, dùng thủ thuật flashback để gợi lại quá khứ của ông Hoover mà không phải nhất thiết tuân theo trình tự thời gian.
Sinh trưởng tại Washington DC (1895-1972), John Edgar Hoover xuất thân từ một gia đình sùng đạo Chúa. Ông tốt nghiệp khoa luật trường Đại học George Washington, thi đỗ bằng thạc sĩ trước khi vào làm việc cho Bộ Tư pháp Mỹ. Trong thời gian đầu, ông làm trợ lý cho bộ trưởng Tư Pháp Thomas W. Gregory. Nhiệm vụ đầu tiên mà ông Hoover được giao phó là điều hành cơ quan BOI, chuyên trách việc đăng ký toàn bộ các di dân đến từ các quốc gia bị chính quyền Washington xếp vào hàng thù nghịch với nước Mỹ. Cơ quan này sau đó được ông Hoover chấn chỉnh lại và đổi tên thành Cục điều tra liên bang Mỹ FBI.
Vĩ nhân sinh từ thời cuộc ? Dù gì đi nữa, sự nghiệp của ông Hoover thăng tiến rất nhanh, một mặt nhờ vào cái tài điều hành, mặt khác nhờ vào cái bối cảnh chính trị bất ổn của nước Mỹ vào giữa thập niên 1920. Nhiều vụ tấn công nhắm vào các quan chức cao cấp, từ bộ trưởng đến thẩm phán của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Khai thác tâm lý hoảng sợ bất an, ông Hoover khi lên làm giám đốc FBI vào năm 29 tuổi (1924) muốn lập ra bộ phận lưu giữ dấu vân tay cũng như bảng số xe hơi mở rộng trên toàn quốc, thành lập một phòng xét nghiệm pháp y với những phương pháp khoa học tối tân hiện đại nhất thời bấy giờ, đào tạo một hàng ngũ nhân viên điều tra chuyên nghiệp. Mục tiêu là để truy tìm tội phạm một cách nhanh chóng nhất. Về điểm này, có thể nói là ông Hoover có một tầm nhìn xa khác thường, một trí thông minh xuất chúng.
Nhưng khôn chưa chắc gì đã ngoan. Trong ống kính của đạo diễn Eastwood, nhân vật Hoover, nhân danh chính nghĩa bảo vệ quyền lợi đồng bào hay lợi ích quốc gia, không ngần ngại luồn lách, tự đặt mình lên trên vòng pháp luật. Cứu cánh biện minh cho phương tiện : ông Hoover lập ra một mạng lưới tình báo, lớn chưa từng thấy trong gần nửa thế kỷ điều hành. Các nhân viên FBI có thể nghe lén điện thoại, âm mưu phá hoại các tổ chức dân sự, chống phong trào đòi quyền công dân của người da đen. Những hồ sơ mật mà ông lập ra không chỉ nhắm vào các phần tử ''nguy hiểm'' mà còn liên quan đến đời tư của các gương mặt nổi tiếng hay nhân vật có quyền hành. Điều đó đủ để làm cho 8 vị tổng thống từ Coolidge, Roosevelt đến Kennedy rồi Nixon phải kinh khiếp, nể sợ nhiều hơn là thán phục ông Hoover.
Khi lập hồ sơ tối mật về quan hệ ngoại tình của phu nhân tổng thống Roosevelt hay các mối tình vụng trộm dan díu của tổng thống Kennedy, theo cách nhìn của đạo diễn Eastwood, ông Hoover chỉ muốn biết chân tướng của đối phương, làm lộ tẩy của những kẻ có thể trở thành thù nghịch. Nó tựa như một lá chủ bài, một tấm bảo bối hộ thân để răn đe, phòng hờ sự trở mặt của các nhân vật có thế lực mạnh nhất nước Mỹ. Nhưng bản thân ông Hoover có gì mà phải che giấu ?
Về điểm này, đạo diễn Clint Eastwood chọn tâm lý của nhân vật nhiều hơn là định hướng đồng tính của ông Hoover làm trọng tâm, điểm nhấn. Nhà làm phim không dùng cách minh họa trực tiếp mà lại để cho khán giả tự mình rút ra kết luận trước những tình huống trong phim. Hai nhân vật quan trọng hàng đầu là thân mẫu của ông Hoover và phó giám đốc FBI ông Clyde Tolson, nhân vật này vừa là cánh tay phải đắc lực, vừa là người ''bạn đời'' của ông Hoover.
Bản thân ông trùm FBI không có quan hệ gần gũi với đàn bà. Người phụ nữ duy nhất trong đời được ông Hoover sung bái tôn kính chính là thân mẫu của ông. Trong phim, bà Anna Marie (do nữ diễn viên Judi Dench thủ vai), che chở săn sóc cho con trai đến nổi, ông Hoover suốt đời sẽ sống trong vạt áo của mẹ. Khi bà qua đời, cảnh phim cho thấy ông lấy quần áo cũ của người mẹ quá cố để mặc. Tầm ảnh hưởng của bà mẹ lớn đến mức không thể nào có một hình bóng ngời đàn bà nào khác trong tâm trí của ông Hoover.
Nhân vật thứ nhì là Clyde Tolson (do Armie Hammer thủ diễn). Hai người có quan hệ với nhau trong hơn 40 năm. Nhưng cho tới giờ này, do chưa có bằng chứng cụ thể, cho nên không ai có thể quả quyết được điều gì. Trong phim, đạo diễn Clint Eastwood thiên về giả thuyết đáng tin cậy nhất khi tạo dựng trên màn ảnh lớn mối tình giữa hai nhân vật Hoover và Tolson. Một cách chính thức, giám đốc FBI ngoài đời không có vợ vì ông đã ''thành hôn'' với nghề nghiệp. Nhưng theo cách đọc của đạo diễn Eastwood, nhân vật Hoover muốn che giấu định hướng giới tính của mình.
Mỗi lần xuất hiện trước công chúng, ông Hoover dàn dựng cảnh những người đẹp xuất hiện bên cạnh ông như Shirley Temple, Ginger Rogers. Có một thời báo chí nhắc nhở đến nhiều mối tình giữa ông Hoover với nữ diễn viên Dorothy Lamour. Mặt khác, ông Hoover tìm cách đánh lạc hướng dư luận vì ông là người đầu tiên ủng hộ việc trấn áp giới đồng tính. Vào thời ông nắm quyền lãnh đạo FBI, hàng trăm người đồng tính làm việc cho cơ quan nhà nước Mỹ đã bị sa thải. Ông cũng đã ra nhiều quy định khắt khe nghiêm ngặt đối với toàn bộ các nhân viên FBI. Nhưng phần lớn cũng vì ông không muốn ai biết được những bí mật về bản thân ông. Nếu để lộ thì có lẽ uy tín cũng như cơ nghiệp của ông trùm FBI coi như là tiêu tan. 


Nhìn chung, bộ phim J. Edgar của Clint Eastwood xoáy vào nội tâm của nhân vật Hoover nhiều hơn là tiết lộ bí mật đời tư của ông. Theo góc nhìn của nhà đạo diễn, Hoover chỉ quan tâm đến quyền lực, theo sự thúc giục của thân mẫu. Thời còn nhỏ, ông bị tật nói lắp, để làm hài lòng người mẹ, ông sẽ học cách chữa chứng cà lâm. Cũng vì người mẹ mà ông chối bỏ định hướng giới tính của mình, và để chiều lòng thân mẫu, từng bước một, ông đi lên theo đà thăng tiến xã hội.
Về quan hệ đồng tính giữa hai nhân vật Hoover và Tolson, theo cách nhìn của Eastwood thì đó là một mối tình đơn phương. Bởi vì đạo diễn này quan niệm rằng đối với một người ở trên tột đỉnh quyền lực như ông Hoover, thì không có cách nào khác là phải cô đơn, hiểu theo nghĩa không chia sẻ quyền hành, không để lộ nhược điểm, không thể tin tưởng bất kỳ ai. Quyền lực trở thành nỗi ám ảnh của một đời người, tình cảm riêng tư chỉ là tiểu tiết. Qua cách phác họa này, nhân vật của Hoover trở nên khá lạnh lùng tàn nhẫn.
Ngay từ những hình ảnh đầu, đạo diễn Eastwood đã cài thông điệp chính mà ông muốn gửi gấm đến người xem, đối chiếu những hình ảnh dàn dựng nhằm tuyên truyền về một nhân vật của công chúng với những bí mật đời tư chôn vùi giấu kín. Do là một người luôn có tâm lý bất an, cho nên trong mắt của Hoover; cả thế giới xung quanh ông lúc nào cũng tiềm tàng ẩn chứa những mối đe doạ. Nhân vật Hoover tự tạo cho mình một vương quốc riêng, nơi ông ngự trị trên đỉnh cao trong gần 50 năm, một thế giới mà ông nắm toàn bộ quyền kiểm soát, từ mỗi chi tiết điều hành cho đến cung cách làm việc của nhân viên cấp dưới.
Một khi đã đạt tới thượng tầng, thì chẳng bao giờ Hoover muốn rời bỏ quyền hành. Việc lập ra hàng loạt hồ sơ tối mật là một cách để cho ông củng cố vị thế của mình, bởi vì tất cả các vị tổng thống đều là chủ nhân tạm thời của Nhà Trắng, trong khi ông mới chính là hiện thân trường tồn của quyền hành tối cao. Nhưng có một điều nghịch lý mà đạo diễn Eastwood muốn nói lên, đó là dù có nỗ lực cách mấy, ông Hoover cũng không thể nào kiểm soát được hình ảnh do ông để lại.
Qua quyển hồi ký chính thức, ông Hoover muốn tạo dựng cho mình hình ảnh của một anh hùng lịch sử nước Mỹ. Lúc sinh tiền, ông từng chiếm ba lần trang bìa tạp chí Time và đứng hạng nhì trên danh sach các nhân vật được dư luận Mỹ yêu qúy nhất. Nhưng khi xem phim của Eastwood, ta cảm nhận được một điều : Hoover không phải là một vĩ nhân mà lại giống như một hung thần sinh từ thời cuộc.



__,_._,___


From:
 Dzung T <dzungthedinh@yahoo.com>
To: "Exryu-ww-Forum@yahoogroups.com" <Exryu-ww-Forum@yahoogroups.com>; ""exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com"" <exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com> 
Sent: Tuesday, January 24, 2012 6:01 AM
Subject: [Exryu-ww-Forum] Chị Doãn-Vũ Trọng Phụng