07-04-2011
NHÀ BÁO HUY ĐỨC: CHÍNH TRỊ, TÔN GIÁO VÀ CÙ HUY HÀ VŨ

Huy Đức (Osin)
Chính quyền có thể là đã lo lắng về một đám đông có thể xuất hiện khi đưa tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ ra tòa nên đã triển khai một lực lượng cảnh sát hùng hậu ngay trong ngày tòa xử. Nếu cứ để ông Cù Huy Hà Vũ nghênh ngang bên ngoài, có lẽ ông khó lòng tập hợp được sự quan tâm của quần chúng tới mức dấy lên sự sợ hãi cho chính quyền. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do ngôn luận, có lẽ ông khó lòng thu hút được sự chú ý của giới bloggers, báo chí và khó lòng trở thành một nhân vật được đề cập trong một bài feature của tờ New York Times. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do kiện tụng có lẽ người dân sẽ thấy Chính quyền tự tin và mạnh mẽ. Và có lẽ, nếu thả ngay ông Cù Huy Hà Vũ sau cái hôm ở khách sạn, hình ảnh một người đàn ông 50s bụng phệ sẽ được nhớ lâu hơn, và khó có thể bị thay thế bởi hình ảnh một tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, comple, cavat, trán rộng, đầu ngửng cao, ngạo nghễ đi giữa hai hàng cảnh sát.
Trong một nhà nước toàn trị, chính quyền có đủ quyền lực để làm bất cứ điều gì. Nhưng không phải cứ toàn trị thì không cần cân nhắc chính trị khi hành xử quyền hành vốn không bị ai giới hạn. Bức ảnh linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt mồm trong phiên tòa diễn ra ngày 30-3-2007 mang tính biểu tượng có lẽ không kém bức ảnh tướng Loan dí súng vào đầu bắn một tù binh hồi Mậu Thân. Trong lần đến Mỹ, khi trả lời phỏng vấn đài CNN, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết giải thích, khi ấy linh mục Nguyễn Văn Lý đã lăng mạ tòa. Nghe nói ông Lý còn định đạp đổ cả vành móng ngựa.
Cũng như những phiên tòa cùng loại, thường thì chính quyền chỉ muốn nó diễn ra đúng kịch bản, chứ ít khi để nó diễn ra tự nhiên. Phiên tòa sẽ chính trị hơn, chính quyền sẽ được lợi hơn nếu hình ảnh cha Lý-thay vì dùng lý lẽ lại dùng những lời lẽ không thích hợp ở một nơi tôn nghiêm-được phát đi trên truyền thông đại chúng. Hôm đó, nếu như các nhà báo được vào phòng xử án thì họ sẽ phải ngồi sau lưng cha Lý và đã không thể chụp bức ảnh cha Lý bị bịt mồm. Vì quá cẩn thận để các nhà báo quan sát phiên xử qua truyền hình nên bức ảnh chụp gián tiếp đã trở thành một công cụ tố cáo mạnh hơn trăm nghìn bài báo khác.
Không chỉ với “các nhà dân chủ”, cách hành xử cứng nhắc trong vụ nhà thờ Tam Tòa hồi tháng 7-2009, cũng đã tự nhiên đặt chính quyền trước một xung đột với các giáo dân. Tháp chuông bị bom-một chứng tích chiến tranh có giá trị bảo tồn- và tài sản của nhà thờ là hai mối quan hệ khác nhau. Không chỉ có giáo hội, nhiều người dân từng nuôi giấu những người cộng sản cũng đã phải dở khóc dở cười khi nhà của họ được xếp vào hàng di tích-Họ không còn dễ dàng đem bán, đem sửa nhà mình.
Không phải con cái trở thành nhân vật lịch sử thì cha mẹ không còn được xoa đầu. Quyền hành chánh của nhà nước và quyền dân sự của các tổ chức công dân là hai phạm trù khác nhau. Nếu quyền về tài sản của tổ chức, công dân không được tôn trọng thì xung đột là điều không tránh khỏi. Giáo hội chắc chắn cũng nhận thức được sức thu hút của cái tháp chuông bị đánh bom để bảo tồn và khai thác sự quan tâm của du khách. Nếu như để cho họ quản lý di tích ấy theo luật Bảo tồn và xây lên bên cạnh một nhà thờ để phục vụ nhu cầu tín ngưỡng thì không những nhà nước-giáo hội có thể hữu hảo với nhau mà bà con lương-giáo cũng không việc chi phải tiếng chì, tiếng bấc.
Xét từ góc độ lợi ích của chính quyền, vụ bắt bớ Cù Huy Hà Vũ mất nhiều hơn được. Nếu cứ để cho ông Vũ kiện cáo, phát biểu trên internet hoặc trên đài nước ngoài, thì dân chúng trong nước cũng chỉ quan sát rồi cười còn những người chống cộng ở bên ngoài cũng không biết lấy cớ gì mà chống. Bắt Cù Huy Hà Vũ, không những giúp ông ấy kiến tạo hình ảnh của một người hùng mà Chính quyền tự nhiên phải đối phó với sự chỉ trích của quốc tế, đối phó với những mối lo ở quốc nội, một cách nhọc công không cần thiết.
Điều đáng chú ý là công giáo đã khai thác không giấu diếm những sự kiện như thế này. Nhiều bloggers, nhiều “nhà dân chủ”, sau những ngày bị bắt, sau khi mãn hạn tù, đã theo đạo để tìm sự chở che của Chúa. Trên mạng cũng bắt đầu thấy hình ảnh bà Dương Hà xuất hiện ở nhà thờ. Giáo xứ Thái Hà còn tổ chức đốt nến cầu nguyện cho Cù Huy Hà Vũ. Để người dân tự do tín ngưỡng và tôn giáo trở thành một lực lượng giúp kiến tạo nền tảng đạo đức thì xã hội sẽ thêm an bình. Để tôn giáo trở thành một lực lượng chính trị thì hậu quả về lâu dài là không lường được.
Nguồn: FB của Huy Đức.
22 nhận xét:
Có lẽ viết "Điều đáng chú ý là công giáo đã khai thác không giấu diếm những sự kiện như thế này" không chính xác.Nếu có một lực đẩy người ta ra xa ,không thân thiện ,thì tự nhiên người ta sẽ tìm tới những người bạn tốt trong khó khăn
lâu lắm mới thấy anh HĐ đăng bài như thế này
thật chí lýNgười làm báo xã hội đúng là làm chính trị, các lãnh tụ CS tiền bối đều viết báo như TChinh, VNGiap,..các nhà chính trị hiện nay lại không biết làm báo...các bài viết có ký tên các vị chăng nữa đều là những bài viết hộ và thực tế không biết làm chính trị.
Bac HĐức đã day khôn cho các vị, khổ nỗi Bac HĐức có trí tuệ chính trị nhưng lại không có quyền, còn các vị có quyền lại không có trí tuệ chính trị.
VN mới có cái chén nhỏ trí tuệ IDS mà các vị lãnh đạo đã sợ vãi linh hồn thì làm sao có trí tuệ cao hơn được.
Hình như Ông Lê-nin nói : ngu xi + nhiệt tình = phá hoại. chuyện ngày 4-4 nằm trong mệnh đề này.Nhà báo phân tích chí lý.Rất có thể các vị lãnh đạo mình cũng hiểu như thế.Hình như các nhà lãnh đạo hiện thời muốn tạo dựng trong lòng và con mắt người dân một sự e ngại,khiếp sợ hơn là sự khâm phục và yêu mến.(giống như dân mình đã từng dành mối thiện cảm,tiến tới khâm phục,tin yêu với Cụ Hồ và những vị cách mạng tiền bối).
Bài sâu sắc. Nhưng thế hóa ra đội ngũ cố vấn chính trị của Chính phủ kém à? Chắc không có ai giống cố vấn chính trị Ngô Đình Nhu đây mà, hehe
Huy Đức nói "Để tôn giáo trở thành một lực lượng chính trị thì hậu quả về lâu dài là không lường được."
Mình không thích ý này. Các nhóm lợi ít luôn tranh giành sự ảnh hưởng; đời là vậy. Giả sử tôn giáo muốn tranh giành quyền lực cũng là điều bình thường. Chỉ cần xây dựng một xã hội thượng tôn pháp luật thì vấn đề các nhóm lợi ích lạm dụng quyền lực sẽ được giải quyết.Giá như Cụ Hồ còn sống !
Tôi tâm đắc câu kết của Huy Đức: "Để tôn giáo trở thành một lực lượng chính trị thì hậu quả về lâu dài là không lường được".
Hiện nay nhiều sự kiện đang bị tôn giáo lợi dụng, với mưu đồ sâu xa, hiểm độc. Đáng tiếc, một số Bloger, thậm chí là một số trí thức đang vô tình nối dài ngọn giáo cho tôn giáo cực đoan, làm tổn hại lợi ích dân tộc và thanh danh chính họ. Điều này dễ nhận thấy trên Internet, kẻ lợi dụng tôn giáo, đằng sau là tôn giao đang nhảy vào mọi thứ, làm khuynh đảo các diễn đàn; làm bao nhiều người lầm tưởng ...
Thật đáng buồn thay, trắng đen lẫn lộn, thật giả khôn lường. Vậy nên làm người tri thức quả thật khó lắm thay!Quả là lâu lắm rồi mới được đọc một bài như vầy. Cảm ơn tác giả, cảm ơn blogNXD. Tư duy chính trị và trí tuệ chính trị, phạm trù này rất hay đây. Tiếc là chúng ta trong những năm gần đây chỉ chú trọng phát triển kinh tế bằng nguồn thu hút đầu tư nước ngoài.
H Đức trẻ tuổi mà viết được một bài về chính trị đọc khá hay, chỉ có điều ở đây bạn khuyến cáo bằng quá nhiều mệnh đề bắt đầu bằng từ...Nếu..quá !
Tôi cũng bắt trước bạn, rằng:...Nếu....
Vi chánh dĩ đức thí như Bắc-Thần cư kỳ sở, nhi chúng tinh củng chi. Nghĩa là lấy đức làm chính trị thì ví như sao Bắc Đẩu giữa trời mà mọi ngôi sao khác chiếu chầu quanh nó.
Đức ở đây, Khổng Tử nói là tại minh minh đức, tại tân dân, tai chỉ ư chí thiện. Nghĩa là làm cho sáng cái đức sáng của mình, ở cái việc làm mới cho dân, đến cái chỗ cùng cực của điều Thiện-Rất Tốt, Rất Lành vậy.
Nếu các nhà chính trị đều Minh minh đức như vậy, thử hỏi dân đi kiện ai, kiện để làm gì, thắp nến để cầu nguyện gì...?
Hãy nghe Khổng Tử nói tiếp:
Đạo chi dĩ chính, tề chi dĩ hình, dân miễn nhi vô sĩ. Đạo chi dĩ đức, tề chi dĩ lễ, hữu sỉ thả cách. Nghĩa là: Làm chính trị mà lấy hình khắc chỉ làm dân sợ mà không biết thẹn, còn lấy đức hạnh, lễ tiết trị dân, không những dân biết thẹn rồi trở nên tốt lành.
Nhưng sự thực người ta xử phạt thật nặng để mà răn, để hòng đe...
Nhưng xét cho cùng, mấy ai thấm nhuần đạo đức của Khổng Tử mà trị dân cho có bài có bản để dân phục, dân yêu
Chỉ nhìn hành vi mang 2 bao cao su dùng dở để bắt đầu một vụ án chính trị cho thấy tiểu nhân là ai rồi, nói chi đức hạnh người quân tử nữa, đừng nói nhà chính trị tử tế.
.........
Giai KhôngMỗi cá nhân cần niềm tin để sống. Mỗi gia đình cần niềm tin để vươn lên. Mỗi cộng đồng cần niềm tin để phát triển. Mỗi quốc gia cần niềm tin để phú cường. Cả nhân loại cần niềm tin để tồn tại. Một cá nhân đánh mất niềm tin là một mất mát nhỏ nhưng một cộng đồng hay dân tộc mất niềm tin và vấn dề hệ trọng. Hỡi những ai con Lạc cháu Hồng đã sắp đến ngày giỗ Tổ rồi đó. Đứng trước bàn thờ Tổ Quốc phải nói thế nào với Tổ Tiên đây?
Cháu Hùng VươngKính gửi bác Giai Không, (11h21):
Xin bác nhận từ Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện một lạy!
Kính vậy thay!Mình hổng dám đâu thưa TS, chẳng qua là:
Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri...
Nghĩa là:
Biết thì nói rằng biết, không biết thì nói là không biết, ấy là biết vây (KT)
Đúng như tinh thần Thày đã truyền dạy thôi.
Kính cẩn
G-KTiểu sinh mạn phép được hỏi bác Giai Không. Vậy theo bác ở VN ta bây giờ lấy cái gì trị nhân đây?
Bài của Huy Đức rất hay. Đáng đọc lắm.
Không phải bác GK nhưng xin mạn phép trả lời.
Giải pháp trị nhân ở VN đã có rồi, có điều có muốn làm hay không mà thôi
Rất đơn giản, đó là "Hãy quay lại với tư tưởng của cụ Hồ"
- Về nước: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
- Về hiến pháp: Hiến pháp 1946
- Về dân chủ: Hãy để dân được mở mồm
- Về lãnh đạo: Cần kiệm liêm chính, chí công vô tư
- Về quyền lực của nhân dân: Nếu chính phủ không tốt, dân có thể đuổi việc Chính phủ.
- Về dân tộc: Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết
- Về dùng người: Bất cả là ai miễn có tài có đức
- V.v.v.
Cứ làm đúng theo Cụ Hồ, Việt Nam chả lo gì không phát triển. Đừng có "miệng niệm Cụ Hồ, bụng bồ dao găm"Câu hỏi của Tiểu Sinh (13:16)rằng bây giờ lấy gì để trị nhân đây...theo mình hiểu ý bạn lấy gì để trị quốc như chữ Khổng Tử chăng ?
Tiếp theo ý của Giai Không, mình xin như vầy:
Khi mở đầu sách Đại học, Người nói: Cách vật nhi hậu tri chí, tri chí nhi hậu ý thành, ý thành nhi hậu tâm chính, tâm chính nhi hậu thân tu, thân tu nhi hậu gia tề, gia tề nhi hậu quốc trị, quốc trị nhi hậu thiên hạ bình.
Nghĩa là: Sau khi thông hiểu nguyên lí vạn vật mới gọi là thấu triệt, sau khi thấu triệt thì ý mới chân thành, sau khi ý thành thì tâm tư mới đoan chính, sau khi tâm chính thì mới tu sửa được mình, sau khi tu thân mới làm gia tộc an định sau khi gia tộc an định mới sửa trị nước nhà tốt, sau khi nước nhà sửa trị tốt thì thiên hạ mới thái bình.
Tự thiên tử dĩ chí ư thứ dân, nhất thị giai dĩ tu thân vi bản. Nghĩa là: Từ đấng thiên tử đến người dân ai ai cũng phải lấy tu thân làm gốc
Sơ sơ nguyên lí làm người quân tử để có thể trở thành nhà chính trị như vậy, Người bắt buộc phải học, học đến khi nào hiểu thấu hết sự vật, con người đến Cách Vật thì mới chỉ là bắt đầu tiếp cận...
Ngày xưa, người đỗ trạng nguyên có thể cầm cờ, dẫn quân ra trận được ngay, bởi các kiến thức họ đã được học hết và tinh thông hết.
Còn một vài người học hành lem nhem, được ấn cho các loại bằng cấp, được đưa lên các cấp lãnh đạo nhờ những cơn gió rồi thử hỏi xung quanh ông hàng lô TS phụ tá, phỏng có ích gì cho trị quốc của quốc gia đây.
Nước ta từ xưa đến nay đâu có thiếu nhân tài, thiếu người tài đức, vấn đề là ở cách thức lựa chọn. Gần đây nghe nói những người tự ứng cử nghĩa là không phải do MT đề cử để ứng cử đều bị loại ngay từ Vòng gửi xe đạp, thì còn lí do gì để mà nói đến trị quốc, bình thiên hạ đây.
........
Lậu HạngHoan hô ông Huy Đức cả 2 tay. Ông viết hay lắm, cảm ơn người đã gửi đường link này cho mọi người. Bài viết quá xuất sắc.
Phaỉ nói rằng tôi rất ghét cái bộ mặt dương dương tự dắc của ông CHHV .Ông ta suốt đời dc ăn ngon ,mặc đẹp là nhờ sự cống hiến của thế hệ trước .Đáng lẽ chúng ta đàng hoàng phải xử ông ta nhưng chúng ta vì quá yếu kém năng lực nên làm hỏng tất cả.Phải học Cụ Hồ lại một lần nữa để không cho người khác chọc vào cuộc sống đất nc ta
Thật tuyệt. Tôi mong sao những người lãnh đạo Nhà nước VN đọc và suy ngẫm những bài này; song lại e không biết liệu họ có đủ ... để thấu triệt nội dung và ý nghĩa các bài viết trên đây không???
Riêng tôi xin chắp tay bái lạy các nhà minh triết có nhiều bài hay đã giúp tôi động não.
Quý lắm thay.
QHChỉ nhìn hành vi mang 2 bao cao su dùng dở để bắt đầu một vụ án chính trị cho thấy tiểu nhân là ai rồi, nói chi đức hạnh người quân tử nữa, đừng nói nhà chính trị tử tế.
Quá hayBộ mặt dương dương tự đắc của ông CHHV có ăn nhằm gì với bộ mặt của ông nặc danh 22:18 ? Ông mà làm quan toà thì...vãi, chỉ nên làm thày bói thôi ...
08/04/2011 lúc 10:29 chiều
Bravo Đăng!
08/04/2011 lúc 5:52 chiều
Nhìn góc độ chia sẻ thì bài viết của anh Đăng là cần thiết trong thời điểm nhạy cảm này để nhằm mục đích chia sẻ và xoa dịu bất an lo lắng về vấn đề nhà máy điện NT Fukushima . Nhưng nhìn ở góc độ bài của anh nhằm lên án giới báo chí về việc đưa thông tin không chính xác thì đến đoạn cuối bài viết của anh anh lại đi vào “vết xe đổ” của họ. Anh cho là họ thiếu thông tin, không hiểu biết tình hình của nhà máy điện NT Fukushima nên đã đưa các thông tin sai lệch. Còn anh ngồi xót xa cho ông Cù Huy Hà Vũ bởi anh cũng thiếu thông tin và không hiểu hết về tình hình thời thế, bản chất vụ việc. Điểm này anh bị mâu thuẫn.
Trong lúc khó khăn cần đề cao và chia sẻ những tinh thần và hành động cao cả để gần gũi nhau hơn, nhìn nhận vấn đề tích cực và tươi sáng hơn để làm động lực vượt qua khó khăn hơn là ngồi phê phán bóc tách cái khó khăn ra để trách móc,lên án làm phức tạp vấn đề lên, nếu bóc tách để giúp đưa ra được hướng giải quyết tốt hơn thì hãy nên làm.
Theo tôi mỗi nước đều có quan điểm, nhận thức và cách hành xử khác nhau trong những hoàn cảnh không giống nhau. Nhìn bề ngoài có thể bạn thấy hình thức có vẻ na ná nhau nhưng bản chất thực sự hoàn toàn khác nhau vì vậy cách nhìn nhận và hành xử cũng không thể giống nhau. Ví von cho đơn giản hơn: Cùng giống nhau đều làm “ người chồng” nhưng anh không thể đứng ở cương vị ông chồng của vợ anh mà lại phát ngôn,thể hiện, hành xử như là ông chồng của người khác. Nếu tôi đứng trên quan điểm người Việt tôi có thể phân tích ra những “cái tích cực” logic theo cách nhìn và cách hành xử kiểu Việt nam đồng thời bóc tách ra những cái “chẳng ra gì” trong quan điểm và cách hành xử của các nước khác. Nhưng nếu tôi đứng trên quan điểm của 1 người nước khác thì tôi cũng có thể phân tích ra những “cái hay và tích cực” logic theo cách hành xử của nước đó đồng thời bóc tách ra những “cái chẳng ra gì (ko hợp lý)” của cách hành xử của người Việt hay của nước mà tôi đang không đứng trên cương vị đó. Đâu cần cứ phải bóc tách và ngồi phát xét 1 cách phiến diện mới thể hiện là chúng ta có chính kiến hay đâu phải cứ im lặng “nhịn nhục” là chấp nhận. Thay vì những cái đó chúng ta cần phải biết cách thấu hiểu và cảm thông nhiều hơn. Phải biêt cái gì nên làm hay chưa nên làm hay không nên làm trong thời điểm đó. Mấy ông bà Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ… là những người đã đưa ra quan điểm không đúng thời điểm, tự biến mình thành những kẻ nổi loạn nên nhận những rắc rối về mình cũng là điều dễ hiểu. Trong hoàn cảnh này là họ “dại” chứ không phải “khôn khéo và sáng suốt” mà đáng ra con người có nhiều học thức như họ phải hiểu.
Ranh giới giữa đúng và sai cũng rất mong manh. Chẳng có cái gì là tuyệt đối cả. Cách hành xử này có thể đúng ở hoàn cảnh này nhưng lại là sai ở hoàn cảnh khác, chưa kể trong cùng 1 hoàn cảnh nó vừa có cả mặt tích cực lẫn mặt tiêu cực. Bất kể chế độ nào cũng có những chính sách, biện pháp và cách hành xử nhằm duy chì và bảo hộ bộ máy “thống tri” đồng thời cũng phải lựa dần cho phù hợp thời thế.
Cái nhìn của thế giới về các đời Tổng thống và Chính phủ của Hoa Kỳ đều cho rằng có hình bóng của chính sách “diều hâu” nhưng tôi dám chắc chắn 1 điều những vị tổng thống đó đủ thông minh để hiểu rằng cần phải có chính sách đối ngoại “hòa bình” thì sẽ được lòng dân và được lòng các nước khác hơn nhưng họ không bao giờ hành động được theo lý chí mách bảo đó vì họ còn bị điều phối và chịu áp lực từ nhiều thế lực và quyền lợi khác. Họ phải hành động cho phù hợp để duy chì và bảo hộ cái bộ máy mà họ đang được chỉ định điều hành. Họ cũng đâu được lòng dân đâu.
Hay những điều khen, chê ông Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy qua chuyến thăm Nhật bản như: “là người bạn tốt” khi thăm Nhật lúc khó khăn hay theo góc nhìn khác là vì “..quan tâm lợi lộc vì Pháp đứng đầu trong sử dụng điện nguyên tử…”hay ông ta là đại diện cho phe đầu tiên khơi mào cho chiến dịch quân sự nhằm vào Libya nên ông ta cần có hành động khác để xoa dịu và lấy lòng cũng là dễ hiểu. Theo tôi ông ta là người khôn khéo biết tận dụng tình hình thời cơ để hợp thức hóa mọi việc cho mục đích mong muốn. Và hơn cả là ông ta có “thế” của ông ta chứ không phải “điếc không sợ súng” như mấy ông bà nổi loạn trên.
Về báo chí thì ở đất nước nào chẳng có loại này loại nọ. Có thể do thiếu thông tin, thiếu hiểu biết hay vì 1 mục đích gì khác nữa mà họ vô tình hoặc cố tình làm cho nó trầm trọng hơn. Những kiểu thông tin như vậy cũng đáng phải lên án chứ không riêng gì ở Việt nam.
Tóm lại trong mỗi hoàn cảnh và thời điểm chúng ta cần suy xét để nhìn nhận vẫn đề khách quan hơn, để hành động hay phát ngôn đúng lúc đúng chỗ hơn, mang mục đích phù hợp hoàn cảnh và nhằm chia sẻ nhiều hơn. giúp cải thiện tình hình hơn là ngồi lên án làm cho nó rắc rối hơn.
09/04/2011 lúc 5:55 sáng
Về bác Cù thì tôi nghĩ thế này. Tạm không bàn đến việc làm của bác ấy là đúng hay sai, hợp thời hay không hợp thời. Đơn giản là bác ấy không phạm luật. Thế thôi !
09/04/2011 lúc 11:21 sáng
Comment còn hay hơn cả entry, vấn đề là Tiến sĩ đã hiểu chuyện gì đang xảy ra không? và Tại sao nó lại xảy ra như vậy?
- Chẳng có 1 thể chế chính trị nào là ko có khiếm khuyết
- Chẳng có một bộ máy nào không cố sức bảo vệ chính bản thân nó cả
Tôi dị ứng nhất với việc Người nghiên cứu khoa học phán xét về chính trị, và đặc biệt, thấy buồn cười khi một vài vị ở hải ngoại, nước ngoài phán xét về Việt Nam với lượng thông tin nhỏ giọt. Trí tuệ không nằm ở việc nhận ra vấn đề, 1 người nông dân cũng nhận ra được điều đó, nếu không giải quyết được, hãy tỏ ra thông cảm! Người làm khoa học, thực tâm quý giá nhất là 2 chữ thật thà và bản tính KHÔNG NÓI NHIỀU! Thân chúc các vị sống khỏe và làm tốt những điều mình cần làm.
08/04/2011 lúc 2:31 chiều
Mời bạn đọc xem video và đọc bài tại đường link dưới đây về Miki Endo – cô gái 25 tuổi đã hy sinh tính mạng mình đê/ cứu sống 700 dân:
http://noxrpm.com/post/3878058545/the-embedded-video-clip-lasts-a-scant-10-seconds
Dưới đây là bản dịch tiếng Việt do tôi thực hiện:
Đoạn video clip kèm đây dài 10 giây ghi lại tiếng nói của Miki Endo được phát trên đài truyền thanh, kêu gọi công dân mau chạy đi lánh nạn. Miki Endo là nữ nhân viên 25 tuổi của Ban Xử trí Khủng hoảng thuộc Toà thị chính thành phố Minami Sanriku, một trong những thành phố bị tàn phá nặng nền nhất trong tỉnh Miyagi: 10,000 trong số 17,000 dân của thành phố này đã bị sóng thần cuốn đi.
Rất nhiều người trong số những người còn sống đã thoát chết nhờ tiếng nói của Miki. Theo tờ Mainichi Shimbun, Miki đã không rời microphone để người dân cuối cùng cũng nghe được lời kêu gọi của cô, ngay cả khi những con sóng đen ập lên thành phố. Một nhân viên cùng làm với Miki nói với mẹ Miki rằng anh ta đã trông thấy Miki bị sóng cuốn đi.
Ông Taeza Haga, 61 tuổi, nghe thấy tiếng Miki, đã nhảy vào xe mình và chỉ còn cầm chiếc điện thoại di động trên tay. Ông ta kịp phóng xe lên chỗ cao tại Minami Sinriku, từ đó ông đã nhìn thấy nhà cửa bị sóng thần nhấn chìm. Gặp mẹ của Miki Endo đầy lo âu đứng trước danh sách những người sống sót, ông Haga đã nắm tay mẹ Miki Endo và nói: “Tôi đã nghe thấy tiếng cuả cháu trên suốt con đường tôi chạy lên đây.”
Những câu chuyện như vậy nảy nở trên khắp nước Nhật, khích lệ và làm chúng ta xúc động ngay cả trong lúc hỗn loạn không tưởng tượng nổi. Thậm chí tôi đã được xem một đoạn video ghi lại cảnh trong một hiệu bán ramen (mì nước) tại Roppongi (Tokyo). Ông chủ hiệu đã cố sức giữ an toàn cho khách trong khi cửa hiệu của ông bị rung lắc tưởng chừng như sắp đổ sập xuống. Ngay trong khoảnh khắc hoảng loạn giữa sống và chết đó, thực khách vẫn không quên để lại tiền ăn trên bàn trước khi chạy khỏi hiệu [1]! Danh dự công dân lạ thường của người Nhật và tổ chức xã hội của họ đã khiến tôi cảm thấy rất xấu hổ trước văn hoá của dân tôi: từ những sinh viên đại học như Alexandra Walace [2], tới các chính trị gia như Dan Turner [3] – bí thư báo chí của thống đốc bang Mississippi Haley Barbour hay các cầu thủ bóng rổ như Cappie Pondexter [4] – những người dường như coi thảm hoạ tại Nhật Bản như một dịp để họ phun ra tinh thần phân biệt chủng tộc mà họ đã nung nấu bấy lâu hoặc để đánh bóng tên tuổi họ.
Cái khung sắt màu đỏ trong đoạn video YouTube trên đây là những mảnh còn sót lại của toà nhà nơi Miki Endo phát đi tiếng nói cuối cùng của cô, một cô gái ở lứa tuổi 20 xinh đẹp. Không một lời bình phân biệt chủng tộc hay một lời châm biếm chua cay của bất kỳ những kẻ đáng ghê tởm từ bất cứ nước nào có thể cướp đi sinh mạng những người cô đã cứu sống: những người rất đáng quý. Dù đã chết thảm lúc đang xuân, cô – người lính gác đẹp đẽ – đã sống một cuộc đời có ý nghĩa nhất. Quý vị hãy kể cho nhau nghe di sản của cô.
————————-
[1] Chú thích của ND: Một bà bạn Nhật của tôi kể lại rằng lúc xảy ra động đất ngàY 11/3/2011, bà đang ngồi ăn với mấy người bạn tại một restaurant trong thành phố của bà nằm ở ngoại ô Tokyo. Thực khách vội vã chạy hết không kịp trả tiền. Tuy nhiên, sau khi động đất ngừng, chiều tối hôm đó tất cả những thực khách này đều đã lục tục quay lại restaurant để thanh toán tiền ăn mà trong lúc chạy động đất họ chưa kịp trả.
[2] Nữ sinh đại học California tại Los Angeles (UCLA) đã đăng trên YouTube đoạn video trong đó cô ta gọi các sinh viên châu Á học tại UCLA là “bầy người Á châu không biết cách hành xử kiểu Mỹ”.
[3] Dan Turner đã phải từ chức sau khi gửi một email cho các đồng nghiệp trong đó có đoạn: “Otis Redding sau khi chết đã được một đĩa vàng thu âm cho bài “Sitting on the Dock of the Bay (Đĩa này hiện không gây chấn động lớn tại Nhật)”.
[4] Hậu vệ đội bóng rổ New York Liberty Cappie Pondexter đã phải xin lỗi vì phát ngôn vô cảm của mình trên Twitter, khiến rất nhiều cư dân mạng nổi dóa. Cô ta đã viết như sau: “Thế nếu đó là Chúa Trời đã chán khi thấy chúng nó đối xử với nhau như thế nào trên chính đất nước của chúng nó thì sao? Chúa Trời đã không lầm đâu! Chúng nó đã gây ra trận Trân Châu cảng và bây giờ thì đáng kiếp chúng nó (Nguyên văn: Các vị không thể đợi một cái gì ít hơn thế).”
08/04/2011 lúc 1:32 chiều
Nhờ bác Đăng một chút.
Bác VIỆN là ai nhỉ? Bác xúi trẻ con ăn gì đấy? Mấy anh hùng mà bác dẫn thực chất là lũ bán nước mới (sachhiem.net/). Giáo hóa dân chúng phải bắt đầu bằng phẩm hạnh của TRÍ THỨC. Bác định phá cái cũ để xây cái gì? Bác mở to mắt nhìn BĂC PHI.
08/04/2011 lúc 3:12 chiều
Giả sử bác Viện cũng hỏi tôi câu tương tự: “Phan tuong can là ai nhỉ?” thì bạn nghĩ câu trả lời của tôi sẽ như thế nào? Tôi biết gì về bạn ngoài nickname và những phản hồi bạn để lại trên blog của tôi? Mà giả sử tôi có biết gì về bạn đi chăng nữa thì liệu tôi có nói cho một người tôi chưa hề quen biết không? Cho nên, nếu người nào đó có website thì bạn có thể xem các thông tin về họ trên đó (ví dụ như website của tôi). Nếu website được viết bằng thứ tiếng bạn chưa biết, bạn vẫn có thể dùng Google translator để dịch, không chỉnh, nhưng cũng tạm hiểu được. Còn những gì người ta đã không công khai thì đó thuộc về thông tin riêng tư, mà theo luật của nhiều nước văn minh dân chủ (như luật bảo vệ thông tin cá nhân của Nhật Bảnchẳng hạn), thì không ai có quyền tiết lộ nếu không muốn ra toà, có thể bị kết tội hình sự và chịu phạt tới 300,000 yen (3,527 USD) (Xét xử đàng hoàng công khai, chứ không phải kiểu án con cóc hay án chuột túi đâu).
Bác Viện, cũng như bạn, là một trong những độc giả ghé xem blog của tôi và để lại phản hồi. Như bạn đã có thể thấy, bác Viện có trang web tại đây http://www.hanoiparis.com/. Bạn có thể liên hệ trực tiếp với bác Viện tại trang web đó.
08/04/2011 lúc 5:40 chiều
Em thấy có người xúc phạm cá nhân nặng quá em phải lên tiếng. Xin lỗi bác Đăng.
08/04/2011 lúc 9:01 sáng
Kinh thua Tien Si,
Toi nghe noi nuoc Nhat mới bị earthquake va Tsunami 3 feet ngay tai vùng vua bị Tsunami thang qua…
Toi mong nuoc Nhat tai qua nạn khỏi, luc nao cũng van minh , moi nguoi đều biet tới để họ biet good discipline, good ethics, integrity của nguoi Nhat.
2 ngay truoc toi ddoc Readers’ Digest thay họ nhac đến Mongol invasions of Japan (now famous kamikaze).
08/04/2011 lúc 11:06 sáng
Vâng, khoảng 11 giờ 30 đêm qua đã xảy ra một cơn dư chấn 7.4 độ magnitude tại vùng bờ biển tỉnh Miyagi, tâm chấn nằm ở độ sâu 66m dưới đất. Tokyo và lân cận cũng bị rung khá mạnh. Lúc đó tôi đang tập piano, phải ngừng lại, nhảy ra giữ cái màn hình TV cho nó khỏi rơi (mặc dù nó đã được gắn dính chặt xuống bàn rồi). Trận động đất này được coi là trận mạnh nhất kể từ sau trận ngày 11/3 vừa qua, còn thì từ đó đến giờ thỉnh thoảng đất lại rung vài cái.
Trong số 4 người thiệt mạng có hai cụ già 79 và 85 tuổi qua đời trong bệnh viện. Một cụ bà 63 tuổi qua đời tại nhà riêng vì máy thở ôxy của cụ ngừng hoạt động do mất điện. 141 người khác bị thương. Một số nhà cửa bị bốc cháy. 2.6 triệu ngôi nhà bị mất điện. Các nhà máy điện nguyên tử không bị hư hại gì sau trận động đất này. Các thông số tại NMĐNT Fukushima không thay đổi so với trước khi xảy ra động đất.
Có thể xem được các thông tin cập nhật tại đây
http://www3.nhk.or.jp/nhkworld/
07/04/2011 lúc 11:30 sáng
[...] Nhà tưởng niệm nỗi nhục của báo chí (Nguyễn Đình [...]
07/04/2011 lúc 9:40 sáng
Anh Đăng xưa nay vẫn luôn xả stress như vậy, tựa như việc công ty điện lực Tokyo thi thoảng buộc phải cho xì ra để khỏi căng bụng sinh bệnh.
Điều ngạc nhiên là trong khi xả stress anh Đăng luôn làm hai việc thừa: thần tượng thái quá thành quả mà người ngoài dày công vun đắp; tưng tửng so sánh nó với cái kết cục mà chúng ta ít dấn thân trăn trở.
07/04/2011 lúc 11:09 sáng
Bạn Quang,
Bạn vừa làm một ví von bộc lộ sự vô cảm của mình trước nỗi đau khổ của 128 triệu người Nhật. Bạn có hiểu được điều gì sẽ xày ra nếu công ty điện lực Tokyo không xì khí ra ngoài lò phản ứng không? Khi đó toàn bộ lò sẽ nổ, tai hoạ sẽ còn khủng khiếp hơn rất nhiều. Khi đó không chỉ người Nhật khổ sở thêm, mà chí ít việc đám mây phóng xạ lan tới Việt Nam sẽ chẳng còn là tin đồn nữa mà sẽ là sự thật. Người Nhật hiện đang chống chọi với tai họa do thiên nhiên gây ra không những là để cứu mình mà còn để ngăn chặn tai hoạ cho cả thế giới.
Còn về cái sự thừa thì bạn nói trúng rồi đó. Có những thứ trên đời này là cần cho người này, nhưng lại là thừa đối với người khác. Ví dụ: những người quen ăn sạch thì luôn phải mang thuốc đau bụng bên mình khi đến những nơi có nhiều thức ăn bị ô nhiễm, còn đối với những người đã miễn dịch với đồ ăn bẩn thì thuốc đau bụng là thừa.
07/04/2011 lúc 12:11 sáng
Anh Đăng,
Tôi đọc được tấm lòng và rất tâm đắc với bài viết của anh. Chỉ có một chỗ nói về Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy thì tôi không hoàn toàn đồng ý lắm. Theo tôi Pháp đến Nhật không phải chỉ vì “tình hữu nghị” mà phần chính là quan tâm và lợi lộc cho chính họ vì Pháp là nước đứng đầu về sử dụng năng lượng nguyên tử (78% tổng điện lượng quốc gia).
Tôi cũng phần nào đồng ý với bạn winwin. Theo tôi, chúng ta không nên và không cần phải nói huỵch toẹt về chuyện Việt Nam ta. Chỉ cần nói chuyện người là đủ để ngẫm đến mình. Tôi cũng muốn góp ý với bạn winwin về việc bạn khâm phục người Nhật Bản đương đầu với thiên tai nhưng lại thất vọng với vụ rò rỉ nguyên tử vì, theo tôi, bạn biết rằng lò nguyên tử không phải tất cả là do người Nhật xây dựng mà có do người Nhật xây dựng đi nữa thì cũng là các tập đoàn tư bản đa quốc gia và, như anh Đăng đã trình bày, các tin bạn nghe và đọc được phần lớn đều phục vụ cho một mục đích nào đó (multiple agendas). Cho nên “nói thế nhưng không phải nhất định phải như thế”. Khi so sánh chúng ta nên so sánh một cách tương đối nghĩa là so sánh cách ứng xử của người Nhật so với các dân tộc khác trong một tình huống quá đặc biệt như hiện nay (sự cố do thiên tai chứ không phải do con người).
Cũng cần nói thêm rằng, tính đến ngày 5 tháng 4, 2011, tai nạn tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima được Ủy Ban Nguyên Tử Quốc Tế xếp hạng 5 tính trên mức độ nguy trọng nhưng Pháp, Phần Lan, và Mỹ đã, mặc dù không chính thức, xếp Fukushima vào hạng 6 nghĩa là 10 lần cao hơn mức hiện thời.
07/04/2011 lúc 1:42 sáng
Anh Sơn,
Con người đã không rút được bài học từ tháp Babel, vẫn ngạo mạn trong suốt lịch sử phát triển của mình. Trí thông minh của con người đã giúp xã hội loài người tiến triển rất nhanh, nhưng đồng thời cũng đã sản sinh ra hàng loạt vũ khí mà con người dùng để tiêu diệt nhau từ những gươm dáo, thuốc nổ, đến bom nguyên tử, bom hydrogene, bom neutron. Con người ngạo mạn cho rằng mình đã chế ngự được năng lượng hạt nhân qua việc xây dựng hàng loạt các nhà máy điện nguyên tử. Nhưng một khi thiên nhiên đã “nổi giận”, thì chỉ một cái cựa mình của đáy đại dương đã đủ gây ra động đất 9 độ magnitude và sóng thần cao 16 m quét sạch sành sanh các thành phố, cướp đi mạng sống hàng chục ngàn con người, phá hủy hoàn toàn 4 lò phản ứng hạt nhân, để lại hậu quả nghiêm trọng phải nhiều năm mới khắc phục được.
Blaise Pascal từng viết: “Car enfin qu’est-ce que l’homme dans la nature ? Un néant à l’égard de l’infini, un tout à l’égard du néant, un milieu entre rien et tout. Infiniment éloigné de comprendre les extrêmes, la fin des choses et leur principe sont pour lui invinciblement cachés dans un secret impénétrable, également incapable de voir le néant d’où il est tiré, et l’infini où il est englouti.”
(Bởi lẽ, cuối cùng, con người là cái gì đối với thiên nhiên? Hắn chẳng là gì cả so với một cái vô cùng tận, tất cả so với không có gì cả, ở giữa cái không có gì và tất cả. Thấu hiểu được những tột bực là điều vô cùng xa vời đối với hắn, tận cùng của vạn vật và nguyên lý của chúng ẩn dấu một cách tuyệt vọng đối với hắn trong một bí mật mà hắn không bao giờ có thể khám phá được, hắn cũng không thấy được chốn không có gì nơi hắn đã sinh ra và chốn vô cùng nơi hắn sẽ đắm chìm tan biến vào đó.)
Trong cuộc họp báo cùng với thủ tướng Naoto Kan, Nicolas Sarkozy đã nói: “Chúng ta cần khiêm tốn trước thiên nhiên.” Đối với tôi, đó là một trong những câu có cánh nhất phát ra từ miệng ông tổng thống của đất nước đã sinh ra Pascal vĩ đại.
07/04/2011 lúc 3:43 sáng
Anh Đăng,
Cảm ơn anh đã nhắc lại câu phát biểu thật thâm thúy và chí tình của Sarkozy, Tổng Thống Pháp. Về thói ngạo mạn, anh làm tôi nhớ lại những câu tuyên bố vô cùng duy ý chí mà có lẽ anh vẫn còn nhớ thời chúng ta còn mài đũng quần tại quê nhà:“Vắt đất ra nước”, “Thay Trời làm mưa”, và“Nghiêng đồng đổ nước ra sông”.
07/04/2011 lúc 3:21 chiều
@ Các anh,
Bác Sạc Cô Sạc Cậu đến Nhật không phải chỉ vì “tình hữu nghị” mà phần chính là quan tâm và lợi lộc cho Tập đoàn AREVA vì Pháp là nước đứng đầu Thế giới trên Kwatt/đầu người về sử dụng năng lượng nguyên tử.
Và Bác Sạc Cô Sạc Cậu cũng muốn chinh phục thăm dò dư luận khi sự nghiệp chính trị của Bác Sạc Cô Sạc Cậu và Đảng UMP có lẽ mất năm quyền vào bầu cử Tổng thống năm 2012.
@ Bác NỖI BUỒN NHƯỢC TIỂU,
Không thấy mấy anh chỉ làm KHOA HỌC «chay» hay KỸ THUẬT «chay» (KHOA HỌC không LƯƠNG TÂM chỉ là sự hủy họai TÂM HỒN) lên tiếng về vụ án Cù Huy Hà Vũ !
Các HÈN ĐẠI NHÂN mạt nhược tiều tụy bệnh họan này giống như bọn sĩ tử bọn đồ gàn dưới THỜI BẮC THUỘC hay THỜI THUỘC ĐỊA khác một cái duy nhất là bọn THÁI THÚ thực dân bây giờ là THỰC DÂN KIỂU MỚI NGƯỜI VỊT DA VÀNG mà bọn ĐẠI HÁN nuôi béo và nuôi mập bằng TÀ THUYẾT Tam Đồng + 16 chữ dzàng + 4 DỐT !
Hiện nay giới “có học” TRONG và NGOÀI Nước SO VỚI Dân Đen có 3 loại:
1. Làm công ăn lương lo bán cháo TIỂU ÓC nuôi trôn nuôi miệng như loại KỸ NỮ chân ngắn chân dài. Loại này RẤT NHIỀU có đạo CÁ TỘC, GIA TỘC đó là các HÒA THƯỢNG Thích Đủ Thứ (yên thân, yên phận, CHỈ lo làm tin học, CHỈ lo làm kỹ thuật …)
2. Làm quan lại cho chế độ SỢ HÃI bám chặt để sống có quyền lực và vật chất. Loại này CŨNG RẤT NHIỀU có đạo CÁ TỘC, GIA TỘC đó là các HÒA THƯỢNG Thích Đủ Thứ (yên thân, yên phận, CHỈ lo vào ĐẢNG lên chức có quyền lực để THAM NHŨNG làm giàu nhanh chóng, NẾU CẦN BÁN CẢ NƯỚC cũng OK ! …)
3. Tập hợp TRÍ THỨC DẤN THÂN trăn trở theo Vận Nước. Loại QUÝ này RẤT HIẾM, có đạo QUỐC TỘC.
TRẦN HUỲNH DUY THỨC, LÊ THỊ CÔNG NHÂN, LÊ CÔNG ĐỊNH, CÙ HUY HÀ VŨ, … là những BẬC TRÍ THỨC đáng quý này.
Các quý vị TRẦN HUỲNH DUY THỨC, LÊ THỊ CÔNG NHÂN, LÊ CÔNG ĐỊNH, CÙ HUY HÀ VŨ + THỂ CHẾ HÓA dân chủ hóa gấp ĐẤT NƯỚC sẽ sản sinh trong 100.000.000 dân Việt những người lãnh Nobel, Fields. Và thật sự TQ, Nam Hàn, Singapore có cần nhiều Nobel, Fields đâu mà vẫn là những nước hiện đại hóa (có nghĩa không phủ định giá trị Nobel, Fields!!)
Chính MINH TRỊ THIÊN HOÀNG đã sản xuất ra nhiều Nobel trong mọi lãnh vực và Fields NGAY TRÊN ĐẤT PHÙ TANG vì các nhà khoa học Nhật Bản có TINH THẦN VÕ SĨ ĐẠO, chứ không phải các Nobel, Fields của nhiều nước VẪN THA PHƯƠNG CẦU THỰC, một loại LAO NÔ QUÝ TỘC thời toàn cầu hóa!
06/04/2011 lúc 10:44 chiều
Tôi có cùng suy nghĩ như bạn “Nỗi buồn nhược tiểu”. bài nhận xét không thể hay hơn được. nếu xã hội mình có nhiều người hiểu được điều này thì dân tộc này vẫn còn hy vọng về tương lai.
06/04/2011 lúc 3:17 chiều
Xin phép bác được đăng lại chia sẻ cùng bạn bè trên trang nhà, để nhiều người được đọc hơn. Kính.
06/04/2011 lúc 1:30 chiều
Các bài viết của anh thường gay gắt trong hành văn, nhưng hàm lượng thông tin cao, nên tôi vẫn tìm đọc chùa.
Cảm ơn anh về bài viết này. Đúng là các phương tiên truyền thông nhiều khi không làm giảm được lo ngại của người dân, mà còn gây thêm bất an cho xã hội. Không rõ, đó là chủ đích của người đưa thông tin hay do kém về nhiều mặt
06/04/2011 lúc 10:37 sáng
[...] Nhà tưởng niệm nỗi nhục của báo chí [...]
06/04/2011 lúc 10:03 sáng
[...] Nhà tưởng niệm nỗi nhục của báo chí (Nguyễn Đình [...]
05/04/2011 lúc 8:25 chiều
[...] Dựa trên bảng xếp loại trên đây, bạn đọc cũng có thể xếp hạng truyền thông trong nước liên quan tới vụ động đất và sóng thần ở Nhật. [...]
05/04/2011 lúc 8:11 chiều
@ Bác Đăng !
Nhà tưởng niệm nỗi nhục của báo chí !
Chắc chắn ở Việt Nam phải có ÍT NHẤT HƠN 700 Nhà tưởng niệm nỗi nhục của báo chí cho HƠN 700 BÁO LÁ CẢI
“Ở Tokyo hoa anh đào lại bắt đầu nở rực rỡ khắp nơi. Những đốm hoa trắng bừng lên dưới vòm trời Tự Do xanh ngắt. Còn ở Hà Nội quê hương tôi ngày hôm nay, một người đồng niên với tôi, ông Cù Huy Hà Vũ, tiến sĩ luật khoa từ Đại học Sorbonne, vừa bị kết án 7 năm tù chỉ vì đã công khai phát biểu ý kiến của mình về tự do và dân chủ.”
Câu ngạn ngữ Nhật Bản “Người bạn đến trong ngày mưa là người bạn đích thực” (雨の時に集まってくれる友こそ、真の友).
NHƯ VẬY Bác thuộc loại người Lương dân khi còn biết đến người đương thời đồng niên.
(…)
05/04/2011 lúc 7:40 chiều
Gửi bạn Đăng,
Bạn không nên ghép 2 cái thảm họa kép động đất & sóng thần và thảm họa nguyên tử ở Nhật lại với nhau, và càng không nên gắn việc ca ngợi phẩm chất Nhật với việc chê bai nhân cách Việt.
Về phần tôi thì càng khâm phục và chia sẽ với người Nhật bao nhiêu về việc chống chọi và mất mát qua thảm họa thiên nhiên động đất & sóng thần, thì càng thất vọng với người Nhật bấy nhiêu về thảm họa hạt nhân Fukushima.
Rõ ràng là ở một đất nước giàu có, thường xuyên có động đất, sóng thần mà vẫn sử dụng công nghê điện nguyên tử từ 40 năm trước thì thật đáng là đáng thất vọng.
Fukushima 1 không phải là Chernobyl thứ 2, nhưng nó một lần nữa là tiếng chuông rùng rợn cảnh báo cho nhân loại thảm họa hạt nhân là có thật với sư hiện diện của hơn 400 NMĐNT trên toàn TG.
05/04/2011 lúc 3:45 chiều
Chẳng biết tôi có cần một nhà tưởng niệm về một nỗi nhục khác không. Tôi không muốn con tôi, mai này lớn lên, lại giống như tôi, chẳng thấy tự hào vì là người Việt – một dân tộc quá chậm tiến vì bị một băng đảng vô liêm sỉ thống trị quá lâu…
07/04/2011 lúc 1:30 chiều
Có người nói, chậm tiến, lạc hậu vì chiến tranh (?) thì có gì mà xấu hổ đến vậy. Đúng, người Việt nhục nhã hơn vì bị tước tất cả các quyền làm người căn bản, bị cấm đoán, bị lừa dối, bị khinh bỉ, bị đánh đập, bị bỏ tù dễ dàng, nghĩa là không được đối xử bình thường như một con người tự do, bởi một bọn người giả dối đến trơ trẽn, không hề biết hổ thẹn, chỉ biết vơ vét càng nhanh, càng nhiều cho bản thân và cho gia đình chúng…
05/04/2011 lúc 1:30 chiều
Cảm ơn bác, em xin copy về nhé!