March 1, 2011
By HIROKO TABUCHI
TOKYO — Japanese mobile phones are a gadget lover’s dream. They double as credit cards. They can display digital TV broadcasts. Some are even fitted with solar cells.
And yet, for all their innovations, Japanese-made handsets have had little impact overseas. They account for just a sliver of a global mobile phone market dominated by the likes of Apple, Research In Motion and Samsung.
But now the Japanese phone industry hopes to go global — by adopting Google’s red-hot Android mobile operating system.
“We have the technology to compete in the United States,” said Naoki Shiraishi, who led software development for a new line of Android smartphones from Sharp, the largest Japanese cellphone maker. “It’s finally time for Sharp phones to go play in the major leagues.”
Sony Ericsson, NEC and Kyocera are among the other Japanese handset makers also betting on Android as their path to international sales.
While Android was initially overshadowed by the popular iPhone from Apple, its user numbers are now soaring. In 2010, global sales of Android phones reached 67.2 million units, ahead of iPhones, which sold 46 million units, according to the research company Gartner.
And Sharp, clearly hoping to edge onto Apple’s iPad turf, has introduced in the United States a lineup of tablet computers running a version of Android — the sort of competition Apple is hoping to stay well in front of with new versions of the iPad like the one it introduced Wednesday in San Francisco. For the Japanese phone makers, cashing in on Android’s popularity will mean learning some new skills, like marketing, while unlearning some old habits, like paying too much attention to the hardware and too little to the software.
Because Japan’s phone industry remains highly fragmented, no company so far has been large or savvy enough to make a strong overseas push. Instead, handset makers have long been content to serve as suppliers to Japan’s three largest mobile networks, which command a market of more than 100 million users, most of them on advanced 3G networks.
And in their hardware fixation, Japanese manufacturers have tended to bog down their handsets with clunky software platforms and fenced-in Web services that do not emphasize downloads of third-party applications.
That has put them at odds with the trend in much of the rest of the world, where attention has swung to devices like the iPhone, which runs software much as an ordinary computer does and lets users download apps from independent developers.
In fact, the success of the iPhone in Japan — together with Apple’s popular App Store, with hundreds of thousands of applications for download — has opened eyes.
“Japanese companies have been so pioneering in many fields, but they have failed to build a global business” of handsets, said Gerhard Fasol, chief executive of Eurotechnology, a Tokyo firm that advises companies on global mobile and telecommunications strategy. “What you need is a global infrastructure,” Mr. Fasol said, “and Japanese handset makers have nothing.”
Global scale is what the Japanese hope to build with Android.
Certainly the price is right: Google offers Android free to manufacturers. And Android has caught on since its introduction in 2007, as a growing community of software developers has written apps, sold via Google’s Android Market.
It took a while, but Japanese handset makers are now rushing to introduce Android devices, each married with cutting-edge technology. That includes Sony Ericsson, which dabbled with other platforms like Symbian and Windows Mobile for its high-end Xperia smartphones, but has used Android for its latest models.
And just last week, NEC introduced what it said was the world’s thinnest smartphone. At 8 millimeters thick, equivalent to about four stacked nickels, its Medias N-04C runs on Android and also comes with an electronic wallet function, digital terrestrial television and a five-megapixel camera. Although the phone is for sale only in Japan for now, NEC is planning an overseas push, focusing first on Mexico and Australia.
Another Japanese manufacturer, Kyocera, is planning soon for the United States release of an Android-based smartphone that comes with two screens, capable of running separate apps at once.
Sharp, for its part, intends to start with the fast-growing Chinese market, although officials say they also intend to bring phones to North America. Most global operators are preparing to use advanced LTE networks, which could make it easier for the Japanese phones to work on networks anywhere.
Sharp’s latest smartphones, like its IS03 model, a sleek device with a high-resolution touch screen, have overseas gadget bloggers drooling. “The smartphone de facto standard is fast becoming Android,” said Shigeru Kobayashi, who is in charge of product planning for Sharp’s new smartphone line. “We don’t plan to keep on building the same kind of phones that we used to.”
Working with Android has meant an overhaul of Sharp’s tightly controlled development process. In one big change, Sharp has invited outside developers to its labs to test prototypes and develop apps — a rare move for a Japanese manufacturer.
And late last year, Sharp hosted two “hackathons” — programming jamborees — to encourage more developers to make apps optimized for its smartphones. At one of these sessions, in mid-December, a group of about two dozen outside developers worked on apps at Sharp’s usually top-secret research lab near Hiroshima.
And in an unprecedented move, Sharp last year released a phone that was deliberately “jailbroken” — letting programmers freely tweak some of the phone’s core software controls.
Google itself, meantime, has urged more handset makers to use Android. Although Google earns no commission from any Android handsets sold, it takes a substantial cut — 30 percent — of the apps sold in the Android Store.
“Japan has great hardware, great R.& D., great engineers,” said John Lagerling, director of Android Global Partnerships at Google. “Now they can also get the best software.”
Besides helping Japanese phone makers reduce their software development costs, the globally recognized Android standard could also help them achieve worldwide economies of scale that could further reduce overall costs.
Working with Google could also give the handset makers better leverage with Japan’s powerful domestic network operators: NTT DoCoMo, KDDI and Softbank. The carriers have long dictated product cycles and phone features. Each network requires that phones be tweaked especially for it. And the carriers — not the handset makers — have been the main marketers for the phones.
The handset makers “need to stop worrying about the carriers and start thinking more globally,” said Shuichi Iizuka, a telecommunications analyst at the ISB Institute, based just south of Tokyo. Android can help them do that, he said.
Japan’s phone makers may need to become nimbler, too. Their love for continual fine-tuning of their hardware has meant they have had trouble keeping up with Google’s frequent Android updates.
Many of the smartphones released this season, like the Sharp IS03, still run on Android version 2.1, which was announced more than a year — and two updates — ago. Google is soon expected to release Android version 2.4.
And even as Android is helping Japanese phone makers lay their overseas plans, it has also opened the Japanese market to foreign competitors. Samsung, of South Korea, for example, has made inroads in Japan with its slick Android-based Galaxy smartphone.
And Mr. Fasol of Eurotechnology warns that even with good Android phones, Japanese companies could cede some of the most lucrative parts of the business, selling apps, to Google.
Google, in addition to retaining nearly a third of the applications revenue, has recently introduced other revenue-enhancing measures, like letting software developers accept payments within apps. But phone makers would receive none of this income.
“Android gives the Japanese an opportunity, that’s for sure, but it places them at a relatively low position,” Mr. Fasol said. “It makes them one of many soldiers in the Google army, with Google as king.”
Friday, March 4, 2011
02/03 When Abuse of Older Patients Is Financial
March 2, 2011
By ELIZABETH OLSON
DOCTORS with older patients hear clues all the time. Elderly people mention, in passing, that they are missing money or that they signed forms they did not understand. Or maybe they can’t find a treasured possession like a watch or a wedding ring.
But doctors traditionally have not been trained to recognize that confusion or forgetfulness can be signs that the patient is at financial risk, said Dr. Robert W. Parker, chief of community geriatrics in the family medicine department at the University of Texas Health Science Center in San Antonio.
“We give them another pill, device or test. We don’t always spend time with patients so we get to know their concerns,” said Dr. Parker. “And medical doctors have not wanted to mix medicine and money.”
But now he, along with thousands of other doctors and medical professionals across the country, are taking part in a new effort to screen older patients for financial vulnerability as well as indications they are being exploited financially by family members, friends or strangers.
Although the case of Brooke Astor, the New York philanthropist whose son was convicted of misusing her financial assets alerted people that exploitation can occur at any level of society, most still think of elderly abuse as physical harm. But losing savings or a home to the unscrupulous also can be a severe blow to health and well-being. Three out of five older Americans fear death less than they fear running out of money before they die, according to a study last year by the AARP, the lobby for older Americans.
“Of course, I’ve routinely heard hints from my patients over the years,” said Dr. Parker, “but it wasn’t until I participated in the training that I put those together with early signs of memory loss or confusion.”
Red flags for investment swindles or other financial fraud can be social isolation, bereavement, alcohol or drug abuse or depression, according to the education program being introduced this year in 25 states, the District of Columbia and Puerto Rico. It is modeled after a 2008 pilot project at the Baylor College of Medicine in Texas and is being paid for by the Investor Protection Trust, a nonprofit organization that is financed by fines levied against companies for financial misconduct.
After spotting elderly people at risk, doctors can refer them to state securities regulators and adult services providers for help. The North American Securities Administrators Association and the National Adult Protective Services Association, the group for social workers who handle abuse cases, are backing the program, which provides medical professionals with specific resources to aid their patients.
Each doctor receives a laminated four-page pocket guide listing the names and Web sites for groups including the National Center on Elder Abuse and the National Academy of Elder Law Attorneys.
Bilking old people is not new, said Steve Irwin, commissioner of the Pennsylvania Securities Commission, which is participating in the program. “Financial fraud is abuse, but it is less recognized and less reported.”
Among the signs listed in the guide of potential financial abuse are overly protective caregivers, changes in ability to take medications, cognitive problems and being fearful, distressed or excessively suspicious.
Some form of cognitive impairment afflicts one-third of people over age 71 in the United States, according to a 2008 Duke University study. Mental impairment makes people more likely to make financial errors and more willing to gamble with their money, said Dr. Robert E. Roush, director of the Texas Consortium Geriatric Education Center at the Baylor College of Medicine.
“People become less risk-averse and become victims of unscrupulous family, friends, people they know from church or real estate agents,” said Dr. Roush, who spearheaded the program.
Dr. Parker agreed, noting that “about half the patients referred to us are cognitively impaired. They may come across as having normal social skills, but when we look more closely, we find they have lost their executive function, or their ability to plan, organize and remember details.”
That loss, according to the National Institute on Aging, can be a precursor of Alzheimer’s disease, the most common cause of dementia, where thinking, memory and reasoning deteriorate.
A result of the training, Dr. Parker said, is that “the first thing we now ask on our patient questionnaire is who is managing the money every day and who is paying the bills. Those are important patient signs.”
In Texas, 130 doctors participated in the pilot — with a guarantee that neither they nor their patients would be identified — and found that 55 percent of their patients displayed signs of financial vulnerability and needed a follow-up by other professionals. Dr. Roush cautioned, however, that “we do not know if fraud actually occurred.”
The program encourages doctors to ask patients whether they have trouble paying bills, feel confident about making big financial decisions, give loans or gifts they can not afford or believe their money is dwindling.
Also, the pocket guide lists other indicative questions, like whether the patient runs out of money at the end of the month, whether he or she regrets or worries about recent financial decisions, whether the patient has been asked to change a will or sign over power of attorney to someone else. Patients are provided with a brochure listing concerns and questions to help assess themselves.
While few elders like to admit they have been scammed, victims of telephone, mail or Internet schemes are numerous. An Investors Protection Trust survey last year found that one in five Americans over 65 years old had been defrauded. Nearly 40 percent said they had received phone call solicitations or letters asking for money, but only 19 percent said their adult children knew about it.
Dr. Parker was among those who missed signs of financial misadventures involving his mother, Rosalee, who sent $40,000 to enter a lottery in Jamaica, at the behest of friendly phone sales representatives. He discovered the swindle just as his mother, who died last September, was about to send an additional $70,000 to receive her “prize” of a Mercedes-Benz automobile.
She was furious, he noted, when he stepped in to take control of her finances.
Mr. Irwin, at the Pennsylvania Securities Commission, said fraud cases involving elderly people were not uncommon, especially in his state, which has a large number of Social Security recipients.
“We often step in get the cease-and-desist orders,” he said. “But now we are trying to get people alerted earlier, and this program casts the net wider.”
By ELIZABETH OLSON
DOCTORS with older patients hear clues all the time. Elderly people mention, in passing, that they are missing money or that they signed forms they did not understand. Or maybe they can’t find a treasured possession like a watch or a wedding ring.
But doctors traditionally have not been trained to recognize that confusion or forgetfulness can be signs that the patient is at financial risk, said Dr. Robert W. Parker, chief of community geriatrics in the family medicine department at the University of Texas Health Science Center in San Antonio.
“We give them another pill, device or test. We don’t always spend time with patients so we get to know their concerns,” said Dr. Parker. “And medical doctors have not wanted to mix medicine and money.”
But now he, along with thousands of other doctors and medical professionals across the country, are taking part in a new effort to screen older patients for financial vulnerability as well as indications they are being exploited financially by family members, friends or strangers.
Although the case of Brooke Astor, the New York philanthropist whose son was convicted of misusing her financial assets alerted people that exploitation can occur at any level of society, most still think of elderly abuse as physical harm. But losing savings or a home to the unscrupulous also can be a severe blow to health and well-being. Three out of five older Americans fear death less than they fear running out of money before they die, according to a study last year by the AARP, the lobby for older Americans.
“Of course, I’ve routinely heard hints from my patients over the years,” said Dr. Parker, “but it wasn’t until I participated in the training that I put those together with early signs of memory loss or confusion.”
Red flags for investment swindles or other financial fraud can be social isolation, bereavement, alcohol or drug abuse or depression, according to the education program being introduced this year in 25 states, the District of Columbia and Puerto Rico. It is modeled after a 2008 pilot project at the Baylor College of Medicine in Texas and is being paid for by the Investor Protection Trust, a nonprofit organization that is financed by fines levied against companies for financial misconduct.
After spotting elderly people at risk, doctors can refer them to state securities regulators and adult services providers for help. The North American Securities Administrators Association and the National Adult Protective Services Association, the group for social workers who handle abuse cases, are backing the program, which provides medical professionals with specific resources to aid their patients.
Each doctor receives a laminated four-page pocket guide listing the names and Web sites for groups including the National Center on Elder Abuse and the National Academy of Elder Law Attorneys.
Bilking old people is not new, said Steve Irwin, commissioner of the Pennsylvania Securities Commission, which is participating in the program. “Financial fraud is abuse, but it is less recognized and less reported.”
Among the signs listed in the guide of potential financial abuse are overly protective caregivers, changes in ability to take medications, cognitive problems and being fearful, distressed or excessively suspicious.
Some form of cognitive impairment afflicts one-third of people over age 71 in the United States, according to a 2008 Duke University study. Mental impairment makes people more likely to make financial errors and more willing to gamble with their money, said Dr. Robert E. Roush, director of the Texas Consortium Geriatric Education Center at the Baylor College of Medicine.
“People become less risk-averse and become victims of unscrupulous family, friends, people they know from church or real estate agents,” said Dr. Roush, who spearheaded the program.
Dr. Parker agreed, noting that “about half the patients referred to us are cognitively impaired. They may come across as having normal social skills, but when we look more closely, we find they have lost their executive function, or their ability to plan, organize and remember details.”
That loss, according to the National Institute on Aging, can be a precursor of Alzheimer’s disease, the most common cause of dementia, where thinking, memory and reasoning deteriorate.
A result of the training, Dr. Parker said, is that “the first thing we now ask on our patient questionnaire is who is managing the money every day and who is paying the bills. Those are important patient signs.”
In Texas, 130 doctors participated in the pilot — with a guarantee that neither they nor their patients would be identified — and found that 55 percent of their patients displayed signs of financial vulnerability and needed a follow-up by other professionals. Dr. Roush cautioned, however, that “we do not know if fraud actually occurred.”
The program encourages doctors to ask patients whether they have trouble paying bills, feel confident about making big financial decisions, give loans or gifts they can not afford or believe their money is dwindling.
Also, the pocket guide lists other indicative questions, like whether the patient runs out of money at the end of the month, whether he or she regrets or worries about recent financial decisions, whether the patient has been asked to change a will or sign over power of attorney to someone else. Patients are provided with a brochure listing concerns and questions to help assess themselves.
While few elders like to admit they have been scammed, victims of telephone, mail or Internet schemes are numerous. An Investors Protection Trust survey last year found that one in five Americans over 65 years old had been defrauded. Nearly 40 percent said they had received phone call solicitations or letters asking for money, but only 19 percent said their adult children knew about it.
Dr. Parker was among those who missed signs of financial misadventures involving his mother, Rosalee, who sent $40,000 to enter a lottery in Jamaica, at the behest of friendly phone sales representatives. He discovered the swindle just as his mother, who died last September, was about to send an additional $70,000 to receive her “prize” of a Mercedes-Benz automobile.
She was furious, he noted, when he stepped in to take control of her finances.
Mr. Irwin, at the Pennsylvania Securities Commission, said fraud cases involving elderly people were not uncommon, especially in his state, which has a large number of Social Security recipients.
“We often step in get the cease-and-desist orders,” he said. “But now we are trying to get people alerted earlier, and this program casts the net wider.”
04/03 Ngọc Quyên khoe ngực tròn, chân dài
Thứ năm, 04/03/2010 09:54
Trong bộ bikini bó sát, siêu mẫu Ngọc Quyên khoe những đường cong gợi cảm của cơ thể cùng đôi chân dài miên man.
Mặc dù còn rất trẻ, nhưng Ngọc Quyên đã có thâm niên gần 6 năm gắn bó với nghề người mẫu và sàn catwalk. Thời gian gần đây, người đẹp này còn lấn sân sang cả điện ảnh với một số bộ phim như:Có lẽ nào ta yêu nhau; 14 ngày phép; Tuyết nhiệt đới... Đến nay, Ngọc Quyên đã phần nào chinh phục được khán giả với lối diễn xuất chân thực.
Chia sẻ về những kế hoạch trong năm mới, Ngọc Quyên cho biết dù có thử sức với bất cứ lĩnh vực nào như điện ảnh hay kinh doanh thì với cô, tình yêu và đam mê dành cho thời trang vẫn không bao giờ thay đổi.
Ngắm Ngọc Quyên nóng bỏng với bikini:
Chia sẻ về những kế hoạch trong năm mới, Ngọc Quyên cho biết dù có thử sức với bất cứ lĩnh vực nào như điện ảnh hay kinh doanh thì với cô, tình yêu và đam mê dành cho thời trang vẫn không bao giờ thay đổi.
Ngắm Ngọc Quyên nóng bỏng với bikini:
Labels:
2sao,
Celeb Vietnam,
Chan dai,
Hotgirls,
Ngoc Quyen,
Photo,
Super Model
24/02 Mạng Việt Nam chính thức dùng Go.vn
24/02/2011 02:00:50 PM
ICTnews - Hôm nay (24/2), Mạng Việt Nam của công ty VTC đã chính thức sử dụng tên miền hai ký tự Go.vn và là website đầu tiên ở Việt Nam được cấp loại tên miền này.
Từ khi ra mắt vào ngày 19/5/2010 đến nay, Mạng Việt Nam sử dụng tên miền goonline.vn. Một đại diện của Mạng Việt Nam cho rằng đây là sự kiện có ý nghĩa, giúp người dùng mạng xã hội này truy cập dễ dàng hơn.
Tính đến thời điểm này, số thành viên đăng ký Mạng Việt Nam đã chạm ngưỡng 3 triệu. Ở Go.vn, với ba kênh Giáo dục – Giải trí – Giao tiếp được tích hợp trên các phân hệ, người dùng chỉ cần đăng ký một tài khoản là có thể sử dụng tất cả các dịch vụ mà Go.vn cung cấp như: goEdu (Giáo dục), goPhotos, goClips, myGo (mạng xã hội trên hệ thống Mạng Việt Nam)…
Sắp tới, Go.vn sẽ cho ra mắt những phân hệ mang tính đặc thù, hướng tới mở rộng cộng đồng, đáp ứng nhu cầu của từng nhóm đối tượng sử dụng.Không ngừng hoàn thiện phong cách, nâng cấp sản phẩm, phiên bản 2 “Dòng chảy thời gian” được xem như một bước ngoặt và gửi gắm nhiều kỳ vọng của đội ngũ lãnh đạo và vận hành Mạng Việt Nam. Với phiên bản này, những chuyển động từ cộng đồng được ưu tiên thể hiện ở trang chủ. Các mối quan hệ Tôi – Bạn Bè – Cộng Đồng được nhấn mạnh trong cách thể hiện trên ba Tab chủ đạo của go.vn. Song song với việc mở thêm những phân hệ mới, Mạng Việt Nam cũng lắng nghe và tiếp thu ý kiến của người dùng, chọn lọc để đưa ra các quyết định nhằm hoàn thiện sản phẩm: một số phân hệ đã được thu gọn, chuyển thành tính năng.
Một lãnh đạo của Mạng Việt Nam cho biết, sự kiện này sẽ được chào mừng cùng với thời điểm công bố thành viên thứ 3 triệu của go.vn. Theo đó, Mạng Việt Nam sẽ tổ chức một chuỗi các sự kiện lớn để chào mừng thành viên đặc biệt này.
M.Q
Đỗ Đức Dũng - hà nội
VTC làm việc chán như mèo mửa, toàn nhét con ông cháu cha vào làm việc. Hội này toàn chém gió và chơi đế chế, lập trình viên gì mà dùng powerpoint cũng không biết, toàn đi nhặt nhạnh lung tung rồi chắp vá và rồi cuối cùng ra mắt 1 sản phẩm được mọi người mong đợi đó là go.vn.
24/02/2011 06:31:00
Nguyễn Anh Khoa - Hồ Chí Minh
Trời mình không biết nó là cái gì nữa. Cái cơ bản nhất Quán 1 trong 7 nguyên tắc vàng Vậy mà cũng không có. không biết VTC làm sao nữa
28/02/2011 07:48:00
ICTnews - Hôm nay (24/2), Mạng Việt Nam của công ty VTC đã chính thức sử dụng tên miền hai ký tự Go.vn và là website đầu tiên ở Việt Nam được cấp loại tên miền này.
Từ khi ra mắt vào ngày 19/5/2010 đến nay, Mạng Việt Nam sử dụng tên miền goonline.vn. Một đại diện của Mạng Việt Nam cho rằng đây là sự kiện có ý nghĩa, giúp người dùng mạng xã hội này truy cập dễ dàng hơn.
Tính đến thời điểm này, số thành viên đăng ký Mạng Việt Nam đã chạm ngưỡng 3 triệu. Ở Go.vn, với ba kênh Giáo dục – Giải trí – Giao tiếp được tích hợp trên các phân hệ, người dùng chỉ cần đăng ký một tài khoản là có thể sử dụng tất cả các dịch vụ mà Go.vn cung cấp như: goEdu (Giáo dục), goPhotos, goClips, myGo (mạng xã hội trên hệ thống Mạng Việt Nam)…
Sắp tới, Go.vn sẽ cho ra mắt những phân hệ mang tính đặc thù, hướng tới mở rộng cộng đồng, đáp ứng nhu cầu của từng nhóm đối tượng sử dụng.Không ngừng hoàn thiện phong cách, nâng cấp sản phẩm, phiên bản 2 “Dòng chảy thời gian” được xem như một bước ngoặt và gửi gắm nhiều kỳ vọng của đội ngũ lãnh đạo và vận hành Mạng Việt Nam. Với phiên bản này, những chuyển động từ cộng đồng được ưu tiên thể hiện ở trang chủ. Các mối quan hệ Tôi – Bạn Bè – Cộng Đồng được nhấn mạnh trong cách thể hiện trên ba Tab chủ đạo của go.vn. Song song với việc mở thêm những phân hệ mới, Mạng Việt Nam cũng lắng nghe và tiếp thu ý kiến của người dùng, chọn lọc để đưa ra các quyết định nhằm hoàn thiện sản phẩm: một số phân hệ đã được thu gọn, chuyển thành tính năng.
Một lãnh đạo của Mạng Việt Nam cho biết, sự kiện này sẽ được chào mừng cùng với thời điểm công bố thành viên thứ 3 triệu của go.vn. Theo đó, Mạng Việt Nam sẽ tổ chức một chuỗi các sự kiện lớn để chào mừng thành viên đặc biệt này.
M.Q
Đỗ Đức Dũng - hà nội
VTC làm việc chán như mèo mửa, toàn nhét con ông cháu cha vào làm việc. Hội này toàn chém gió và chơi đế chế, lập trình viên gì mà dùng powerpoint cũng không biết, toàn đi nhặt nhạnh lung tung rồi chắp vá và rồi cuối cùng ra mắt 1 sản phẩm được mọi người mong đợi đó là go.vn.
24/02/2011 06:31:00
Nguyễn Anh Khoa - Hồ Chí Minh
Trời mình không biết nó là cái gì nữa. Cái cơ bản nhất Quán 1 trong 7 nguyên tắc vàng Vậy mà cũng không có. không biết VTC làm sao nữa
28/02/2011 07:48:00
Thursday, March 3, 2011
25/01 Website nào bị chặn nhiều nhất thế giới?
This summary is not available. Please
click here to view the post.
21/02 Google sắp có đột phá lớn nhất lịch sử trình duyệt
21/02/2011 11:45:43 AM
ICTnews - Theo tiết lộ của một “sếp” tại Google, hãng này đang phát triển tới 4 phiên bản trình duyệt Chrome, loại bỏ thanh địa chỉ và cho phép đăng nhập nhiều tài khoản Google cùng lúc…
Google đang âm thầm “cải tổ” lại giao diện người dùng (UI) cho trình duyệt Chrome của mình trong đó có cả phương án loại bỏ hoàn toàn thanh địa chỉ (URL bar) và nếu điều này thành hiện thực thì đó sẽ là sự đột phá lớn nhất trong lịch sử tồn tại của các trình duyệt web. Bên cạnh đó, theo mong muốn của người dùng, có thể Google cũng sẽ bổ sung tính năng hỗ trợ đăng nhập nhiều tài khoản Google cùng một lúc trên một phiên làm việc (ví dụ: đăng nhập nhiều hộp thư Gmail cùng một lúc)…
Thông tin này do chính Jeff Chang, một lãnh đạo của Google tuyên bố với các nhà phát triển Chrome. Sự thay đổi lớn gần đây nhất của Chrome là vào tháng 7/2010 (trên phiên bản Chrome 6) khi Google quyết định loại bỏ hoàn toàn các nút Stop và Go (dừng hoặc tiếp tục tải trang) đồng thời gộp các menu Page và Tool vào cùng một bảng. Một số chuyên gia về phần mềm đã gọi xu hướng này của Google là “đưa trình duyệt trở về thời nguyên thủy” hay nỗ lực biến trình duyệt trở nên đơn giản nhất có thể, giúp cho quá trình lướt web của người dùng được nhanh chóng, dễ dàng đồng thời dành một khoảng không gian tối đa cho việc hiển thị nội dung và hoạt động của ứng dụng trên web.
Dù Chrome là kẻ tiên phong trong trào lưu “giải phóng mặt bằng” này nhưng hiện nay, chính IE 9 mới là trình duyệt có khoảng không gian hiệu quả nhất và rộng rãi nhất cho nội dung web.
Cũng theo tiết lộ của Jeff Chang, dù Google hiện đang có tới 4 phương án thay đổi giao diện cho Chrome và tương ứng là 4 phương thức duyệt web khác nhau: Phiên bản cổ điển (classic), bản rút gọn (compact), bản chuyển sang panel cạnh bên và phiên bản dành cho màn hình cảm ứng. Tuy nhiên, có vẻ như Google sẽ ưu tiên phát triển hoàn thiện 2 phiên bản classic và compact trước tiên.
Với phiên bản compact, Google muốn khai tử hoàn toàn giao diện 2 dòng (hàng trên là các tab và hàng dưới là các nút và thanh nhập địa chỉ) của các trình duyệt hiện nay và thay vào đó là giao diện 1 dòng, nơi các nút, tab và bảng menu được đặt cạnh nhau. Thanh địa chỉ sẽ biến mất và dòng hiển thị địa chỉ (URL) của mỗi tab sẽ “vô hình” trong hầu hết thời gian. Chúng chỉ xuất hiện khi đang tải trang và khi người dùng mới chuyển sang tab đó.
Google cho biết, với giao diện này, nội dung web sẽ có nhiều đất để hiển thị hơn đồng thời tỏ ra đặc biệt phù hợp với những màn hình có kích thước lớn hiện nay nhưng chúng vẫn có nhược điểm là đôi khi khiến người dùng khó kiểm soát các tab. Dẫu vậy, đây vẫn chưa phải là phương án cuối cùng nhưng chắc chắn Google sẽ tiếp tục theo đuổi chương trình đưa trình duyệt về nguyên thủy.
4 thiết kế giao diện mới mà Google đang phát triển.
Trong khi đó, có vẻ như tính năng hỗ trợ đăng nhập nhiều tài khoản Google sẽ được ra mắt sớm nhất trong thời gian tới. Để đăng nhập và sử dụng nhiều tài khoản Google, người dùng sẽ buộc phải mở nhiều cửa sổ Chrome khác nhau (thay vì mở nhiều tab trên cùng một cửa sổ), đại diện của Google cho biết. Cùng với đó, Google cũng ra mắt tính năng Personal Stuff nằm trong phần menu lựa chọn (Option) cho phép người dùng thiết lập tài khoản mặc định và sử dụng các dịch vụ đi kèm như đồng bộ hóa (Sync) danh sách trang được đánh dấu (bookmarks), mật khẩu và tính năng tự động điền thông tin (autofill) dành cho chính tài khoản đó. Mỗi tài khoản cũng sẽ có riêng một chế độ lướt web ẩn danh (incognito). Khi tất cả các cửa sổ đều đã bị thoát và người dùng mở lại, tài khoản được đăng nhập gần nhất (trên cửa sổ thoát cuối cùng) sẽ được tự động đăng nhập trở lại. Nếu trong phiên làm việc trước, một người đăng nhập vào 3 tài khoản khác nhau và đã thoát hết, khi họ mở lại 3 cửa sổ mới, 3 tài khoản cũ sẽ được tự động đăng nhập trở lại. Nếu người dùng mở nhiều tab trên cùng một cửa sổ, sẽ chỉ có duy nhất một tài khoản được phép hoạt động trên đó.
Đối với phiên bản classic Google cũng đang tìm cách cải thiện việc khai thác lịch sử duyệt web của người dùng để cung cấp các gợi ý trong quá trình nhập địa chỉ mới. Dựa vào ký tự đầu tiên mà người dùng nhập vào thanh địa chỉ, Chrome sẽ đưa ra một số URL “đoán” theo lịch sử của những lần duyệt web trước (tương tự tính năng Google Instant). “Hiện nay, chỉ có những URL mà người dùng trực tiếp nhập vào mới được lưu thành chỉ mục gợi ý nhưng trong tương lai, cả những trang web được tìm kiếm hay người dùng liên kết sang cũng sẽ được lưu để Chrome đưa ra những gợi ý đa dạng hơn, chính xác hơn”, một đại diện của Google nói.
Mục tiêu của sự cải tiến này là trong khoảng 20 ms (miligiây), Chrome sẽ phải cung cấp được khoảng 10 gợi ý tốt nhất. Để tránh trình duyệt bị “bội thực”, Google sẽ chỉ tính những URL được người dùng nhập vào trực tiếp ít nhất 2 lần hoặc những URL được người dùng ghé thăm ít nhất 4 lần trong vòng 72 giờ.
Đáng tiếc là Google vẫn chưa tiết lộ thời điểm chính thức ra mắt các tính năng mới này.
Lê Trí
Theo BrowserTech
ICTnews - Theo tiết lộ của một “sếp” tại Google, hãng này đang phát triển tới 4 phiên bản trình duyệt Chrome, loại bỏ thanh địa chỉ và cho phép đăng nhập nhiều tài khoản Google cùng lúc…
Google đang âm thầm “cải tổ” lại giao diện người dùng (UI) cho trình duyệt Chrome của mình trong đó có cả phương án loại bỏ hoàn toàn thanh địa chỉ (URL bar) và nếu điều này thành hiện thực thì đó sẽ là sự đột phá lớn nhất trong lịch sử tồn tại của các trình duyệt web. Bên cạnh đó, theo mong muốn của người dùng, có thể Google cũng sẽ bổ sung tính năng hỗ trợ đăng nhập nhiều tài khoản Google cùng một lúc trên một phiên làm việc (ví dụ: đăng nhập nhiều hộp thư Gmail cùng một lúc)…
Thông tin này do chính Jeff Chang, một lãnh đạo của Google tuyên bố với các nhà phát triển Chrome. Sự thay đổi lớn gần đây nhất của Chrome là vào tháng 7/2010 (trên phiên bản Chrome 6) khi Google quyết định loại bỏ hoàn toàn các nút Stop và Go (dừng hoặc tiếp tục tải trang) đồng thời gộp các menu Page và Tool vào cùng một bảng. Một số chuyên gia về phần mềm đã gọi xu hướng này của Google là “đưa trình duyệt trở về thời nguyên thủy” hay nỗ lực biến trình duyệt trở nên đơn giản nhất có thể, giúp cho quá trình lướt web của người dùng được nhanh chóng, dễ dàng đồng thời dành một khoảng không gian tối đa cho việc hiển thị nội dung và hoạt động của ứng dụng trên web.
Dù Chrome là kẻ tiên phong trong trào lưu “giải phóng mặt bằng” này nhưng hiện nay, chính IE 9 mới là trình duyệt có khoảng không gian hiệu quả nhất và rộng rãi nhất cho nội dung web.
Cũng theo tiết lộ của Jeff Chang, dù Google hiện đang có tới 4 phương án thay đổi giao diện cho Chrome và tương ứng là 4 phương thức duyệt web khác nhau: Phiên bản cổ điển (classic), bản rút gọn (compact), bản chuyển sang panel cạnh bên và phiên bản dành cho màn hình cảm ứng. Tuy nhiên, có vẻ như Google sẽ ưu tiên phát triển hoàn thiện 2 phiên bản classic và compact trước tiên.
Với phiên bản compact, Google muốn khai tử hoàn toàn giao diện 2 dòng (hàng trên là các tab và hàng dưới là các nút và thanh nhập địa chỉ) của các trình duyệt hiện nay và thay vào đó là giao diện 1 dòng, nơi các nút, tab và bảng menu được đặt cạnh nhau. Thanh địa chỉ sẽ biến mất và dòng hiển thị địa chỉ (URL) của mỗi tab sẽ “vô hình” trong hầu hết thời gian. Chúng chỉ xuất hiện khi đang tải trang và khi người dùng mới chuyển sang tab đó.
Google cho biết, với giao diện này, nội dung web sẽ có nhiều đất để hiển thị hơn đồng thời tỏ ra đặc biệt phù hợp với những màn hình có kích thước lớn hiện nay nhưng chúng vẫn có nhược điểm là đôi khi khiến người dùng khó kiểm soát các tab. Dẫu vậy, đây vẫn chưa phải là phương án cuối cùng nhưng chắc chắn Google sẽ tiếp tục theo đuổi chương trình đưa trình duyệt về nguyên thủy.
4 thiết kế giao diện mới mà Google đang phát triển.
Trong khi đó, có vẻ như tính năng hỗ trợ đăng nhập nhiều tài khoản Google sẽ được ra mắt sớm nhất trong thời gian tới. Để đăng nhập và sử dụng nhiều tài khoản Google, người dùng sẽ buộc phải mở nhiều cửa sổ Chrome khác nhau (thay vì mở nhiều tab trên cùng một cửa sổ), đại diện của Google cho biết. Cùng với đó, Google cũng ra mắt tính năng Personal Stuff nằm trong phần menu lựa chọn (Option) cho phép người dùng thiết lập tài khoản mặc định và sử dụng các dịch vụ đi kèm như đồng bộ hóa (Sync) danh sách trang được đánh dấu (bookmarks), mật khẩu và tính năng tự động điền thông tin (autofill) dành cho chính tài khoản đó. Mỗi tài khoản cũng sẽ có riêng một chế độ lướt web ẩn danh (incognito). Khi tất cả các cửa sổ đều đã bị thoát và người dùng mở lại, tài khoản được đăng nhập gần nhất (trên cửa sổ thoát cuối cùng) sẽ được tự động đăng nhập trở lại. Nếu trong phiên làm việc trước, một người đăng nhập vào 3 tài khoản khác nhau và đã thoát hết, khi họ mở lại 3 cửa sổ mới, 3 tài khoản cũ sẽ được tự động đăng nhập trở lại. Nếu người dùng mở nhiều tab trên cùng một cửa sổ, sẽ chỉ có duy nhất một tài khoản được phép hoạt động trên đó.
Đối với phiên bản classic Google cũng đang tìm cách cải thiện việc khai thác lịch sử duyệt web của người dùng để cung cấp các gợi ý trong quá trình nhập địa chỉ mới. Dựa vào ký tự đầu tiên mà người dùng nhập vào thanh địa chỉ, Chrome sẽ đưa ra một số URL “đoán” theo lịch sử của những lần duyệt web trước (tương tự tính năng Google Instant). “Hiện nay, chỉ có những URL mà người dùng trực tiếp nhập vào mới được lưu thành chỉ mục gợi ý nhưng trong tương lai, cả những trang web được tìm kiếm hay người dùng liên kết sang cũng sẽ được lưu để Chrome đưa ra những gợi ý đa dạng hơn, chính xác hơn”, một đại diện của Google nói.
Mục tiêu của sự cải tiến này là trong khoảng 20 ms (miligiây), Chrome sẽ phải cung cấp được khoảng 10 gợi ý tốt nhất. Để tránh trình duyệt bị “bội thực”, Google sẽ chỉ tính những URL được người dùng nhập vào trực tiếp ít nhất 2 lần hoặc những URL được người dùng ghé thăm ít nhất 4 lần trong vòng 72 giờ.
Đáng tiếc là Google vẫn chưa tiết lộ thời điểm chính thức ra mắt các tính năng mới này.
Lê Trí
Theo BrowserTech
Wednesday, March 2, 2011
27/02 10 thứ 'đốt' tiền của người Mỹ
Chủ nhật, 27/02/2011, 09:39
Khảo sát của 24/7 Wall St. cho thấy người Mỹ chi đến 15% tổng thu nhập của gia đình vào những thứ không cần thiết chỉ để mua vui.
Danh sách vừa được đưa ra dựa trên việc nghiên cứu thay đổi thói quen tiêu dùng trong 20 năm (năm 1989 và 2009). Tất cả những chi phí được coi là cần thiết để duy trì một cuộc sống bình thường đã được loại bỏ. Số liệu được lấy từ Cục thống kê Lao động Mỹ.
10. Các sản phẩm và dịch vụ cho trang phục
Chi phí của một hộ gia đình: 249 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 0,5%
Khoản này bao gồm những việc không cần thiết như thuê và cất giữ quần áo, giặt khô, sửa đồ trang sức, đồng hồ. Sửa chữa quần áo, giày dép thường hiếm khi bị coi là lãng phí, nhưng ở đây chúng lại chiếm một tỷ lệ tương đối. Chi phí trung bình của một hộ gia đình cho khoản này là 249 USD, giảm nhẹ so với năm 1989 (266 USD).
9. Thuốc lá
Chi phí của một hộ gia đình: 380 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 0,8%
Một gia đình bình thường ở Mỹ chi đến hơn 380 USD/năm cho các sản phẩm thuốc lá và những thứ đi kèm như xì gà, tẩu và thuốc lá nhai. Con số trên bao gồm cả những gia đình không tiêu dùng thuốc lá. Tuy nhiên, tỷ lệ thuốc lá chiếm trong ngân sách chi tiêu của một gia đình là 0,8%. Con số trên còn lớn hơn chi phí người Mỹ dùng cho hoa quả và sữa gộp lại. Một người hút một bao thuốc mỗi ngày ở New York sẽ tiêu đến 4.000 USD một năm, chiếm khoảng 10% thu nhập trung bình của người Mỹ trước thuế.
8. Thiết bị và dịch vụ giải trí
Chi phí của một hộ gia đình: 400 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 0,8%
Các sản phẩm trong mục này gồm xe đạp, nhà lưu động, thiết bị cắm trại, đi săn, câu cá, thiết thị thể thao, bơi thuyền, chụp ảnh. Chi phí trung bình cho những thiết bị này là 400 USD. Những gia đình có cha mẹ và một con lớn từ 6 – 17 tuổi tiêu nhiều nhất – 870 USD. Ở những nhà chỉ có cha mẹ đơn thân và ít nhất một đứa con dưới 18 tuổi thì chi phí chỉ là 188 USD. Năm 1989, chi tiêu cho khoản này ít hơn một chút là khoảng 369 USD.
7. Rượu
Chi phí của một hộ gia đình: 435 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: .0,9%
Năm 2009, một gia đình bình thường ở Mỹ chi khoảng 435 USD cho bia, rượu và các loại đồ uống mạnh. Con số này lớn hơn số tiền dành cho các loại đồ uống không cồn gộp lại. Mặc dù giá đồ uống ở nhà hàng và quán rượu thường cao hơn, nhưng phần lớn chi phí cho đồ uống có cồn lại là trong gia đình. Một gia đình chỉ gồm hai vợ chồng trung bình tốn khoảng 582 USD, nhiều hơn 400 USD so với gia đình chỉ có cha mẹ đơn thân. Chi tiêu cho rượu đã tăng 35% so với năm 1989. Tuy nhiên, tổng chi phí cho đồ uống thì gần như không thay đổi: 1% năm 1989 và 0,9% năm 2009.
6. Phí vào các nơi công cộng
Chi phí của một hộ gia đình: 628 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 1,3%
Năm 2009, trung bình một gia đình Mỹ tốn 628 USD cho vé vào dự các sự kiện thể thao, xem phim và hòa nhạc. Một gia đình tốn nhiều tiền bạc hơn vào khoản này so với một cá nhân. Người dân ở phía đông bắc nước Mỹ chi đến 780 USD, nhiều hơn 370 USD so với miền nam. Chi phí trung bình hàng năm cho khoản phí này gần gấp đôi so với năm 1989. Tại thời điểm đó, giá một vé xem phim là khoảng 4 USD, chỉ bằng một nửa hiện nay.
5. Phòng trọ, nhà nghỉ mát, khách sạn
Chi phí của một hộ gia đình: 672 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 1,4%
Tại Mỹ, một gia đình bình thường tốn hơn 670 USD cho nhà nghỉ mát và khách sạn. Tuy 20 năm trước, con số này chỉ là 485 USD, nhưng trên thực tế, so với tổng chi phí hàng năm, họ lại tiêu ít hơn: 1,7% năm 1989 và 1,4% năm 2009. Những gia đình có thu nhập hơn 70.000 USD một năm chi nhiều hơn so với một gia đình bình thường – 1.511 USD năm 2009. Những gia đình ở phía đông bắc nước Mỹ dành đến 924 USD cho nhà nghỉ mát và khách sạn, gần gấp đôi so với những nhà ở miền nam.
4. Thú nuôi, đồ chơi và thiết bị cho sân chơi
Chi phí của một hộ gia đình: 690 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 1,4%
Một gia đình bình thường dành đến gần 700 USD cho thú nuôi, đồ chơi và các loại thiết bị cho sân chơi. Gần 80% chi phí cho khoản này là dành cho thú nuôi, bao gồm thức ăn và chăm sóc thú y. Đồ chơi và trò chơi chỉ chiếm 140 USD. Những gia đình có ít nhất một trẻ dưới 6 tuổi chỉ tốn 670 USD. Trong khi đó, những nhà có con lớn hơn 18 tuổi lại chi đến 1.200 USD. Có sự khác biệt trên đa phần là do chênh lệch trong chi phí chăm sóc thú y. Các gia đình ở miền tây nước Mỹ tốn 800 USD cho khoản này, nhiều hơn vùng trung tây đến 20%. So với tổng chi tiêu hàng năm, chi phí đã tăng từ 0,9% năm 1989 lên 1,4% năm 2009.
3. Tivi, đài và thiết bị âm thanh
Chi phí của một hộ gia đình: 975 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 2%
Năm 2009, một gia đình bình thường ở Mỹ tiêu tốn 975 USD cho tivi, đài và thiết bị âm thanh, bao gồm truyền hình cáp, trò chơi điện tử và đầu đĩa. Năm 1989, chi tiêu cho khoản này là 429 USD. Trong khi đó, số tiền dành cho tài liệu đọc chỉ có 109 USD. Nhóm dân cư chi mạnh tay cho khoản này nhất (2,5%) là những nhà kiếm được từ 5.000 USD – 9.999 USD một năm. Trái lại, nhóm gia đình có thu nhập cao nhất lại là nhóm dè sẻn nhất. Những gia đình thu nhập từ 70.000 USD một năm trở lên chỉ tốn 1,7% tổng chi tiêu cho khoản này.
2. Quà tặng
Chi phí của một hộ gia đình: 1.067 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 2,2%
Dẫu người Mỹ tốn nhiều tiền cho những thú tiêu khiển không cần thiết của cá nhân, họ cũng dành không ít tiền bạc để mua quà cho người khác. Năm 2009, chi phí trung bình cho quà cáp (bao gồm vật dụng trong nhà, đồ trang trí và các loại đồ giải trí) của một gia đình là 1.607 USD. Năm 1989, con số trên là 887 USD. Những gia đình có thu nhập ít hơn 5.000 USD một năm tiêu khoảng 479 USD, trong khi những nhà thu nhập từ 5.000 – 9.999 USD lại chi ít nhất – 261 USD.
1. Thức ăn bên ngoài
Chi phí của một hộ gia đình: 2.619 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 5,3%
Các loại thức ăn bên ngoài bao gồm đồ ăn nhanh, đồ ăn mang về, chi phí vận chuyển, nhà hàng, chi phí khi mua hàng ở máy bán đồ ăn tự động và xe bán đồ ăn. Năm 2009, một gia đình bình thường tốn 2.619 USD cho thức ăn bên ngoài, năm 1989 là 1.762 USD. Nhóm gia đình chi nhiều nhất cho khoản này (6,2% tổng chi tiêu) là nhóm kiếm được ít hơn 5.000 USD một năm. Nhóm có thu nhập từ 5.000 – 9.999 USD một năm chỉ tốn 4,7% tổng chi tiêu.
Theo An Lâm
VnExpress
Khảo sát của 24/7 Wall St. cho thấy người Mỹ chi đến 15% tổng thu nhập của gia đình vào những thứ không cần thiết chỉ để mua vui.
Danh sách vừa được đưa ra dựa trên việc nghiên cứu thay đổi thói quen tiêu dùng trong 20 năm (năm 1989 và 2009). Tất cả những chi phí được coi là cần thiết để duy trì một cuộc sống bình thường đã được loại bỏ. Số liệu được lấy từ Cục thống kê Lao động Mỹ.
10. Các sản phẩm và dịch vụ cho trang phục
Chi phí của một hộ gia đình: 249 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 0,5%
Khoản này bao gồm những việc không cần thiết như thuê và cất giữ quần áo, giặt khô, sửa đồ trang sức, đồng hồ. Sửa chữa quần áo, giày dép thường hiếm khi bị coi là lãng phí, nhưng ở đây chúng lại chiếm một tỷ lệ tương đối. Chi phí trung bình của một hộ gia đình cho khoản này là 249 USD, giảm nhẹ so với năm 1989 (266 USD).
9. Thuốc lá
Chi phí của một hộ gia đình: 380 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 0,8%
Một gia đình bình thường ở Mỹ chi đến hơn 380 USD/năm cho các sản phẩm thuốc lá và những thứ đi kèm như xì gà, tẩu và thuốc lá nhai. Con số trên bao gồm cả những gia đình không tiêu dùng thuốc lá. Tuy nhiên, tỷ lệ thuốc lá chiếm trong ngân sách chi tiêu của một gia đình là 0,8%. Con số trên còn lớn hơn chi phí người Mỹ dùng cho hoa quả và sữa gộp lại. Một người hút một bao thuốc mỗi ngày ở New York sẽ tiêu đến 4.000 USD một năm, chiếm khoảng 10% thu nhập trung bình của người Mỹ trước thuế.
8. Thiết bị và dịch vụ giải trí
Chi phí của một hộ gia đình: 400 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 0,8%
Các sản phẩm trong mục này gồm xe đạp, nhà lưu động, thiết bị cắm trại, đi săn, câu cá, thiết thị thể thao, bơi thuyền, chụp ảnh. Chi phí trung bình cho những thiết bị này là 400 USD. Những gia đình có cha mẹ và một con lớn từ 6 – 17 tuổi tiêu nhiều nhất – 870 USD. Ở những nhà chỉ có cha mẹ đơn thân và ít nhất một đứa con dưới 18 tuổi thì chi phí chỉ là 188 USD. Năm 1989, chi tiêu cho khoản này ít hơn một chút là khoảng 369 USD.
7. Rượu
Chi phí của một hộ gia đình: 435 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: .0,9%
Năm 2009, một gia đình bình thường ở Mỹ chi khoảng 435 USD cho bia, rượu và các loại đồ uống mạnh. Con số này lớn hơn số tiền dành cho các loại đồ uống không cồn gộp lại. Mặc dù giá đồ uống ở nhà hàng và quán rượu thường cao hơn, nhưng phần lớn chi phí cho đồ uống có cồn lại là trong gia đình. Một gia đình chỉ gồm hai vợ chồng trung bình tốn khoảng 582 USD, nhiều hơn 400 USD so với gia đình chỉ có cha mẹ đơn thân. Chi tiêu cho rượu đã tăng 35% so với năm 1989. Tuy nhiên, tổng chi phí cho đồ uống thì gần như không thay đổi: 1% năm 1989 và 0,9% năm 2009.
6. Phí vào các nơi công cộng
Chi phí của một hộ gia đình: 628 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 1,3%
Năm 2009, trung bình một gia đình Mỹ tốn 628 USD cho vé vào dự các sự kiện thể thao, xem phim và hòa nhạc. Một gia đình tốn nhiều tiền bạc hơn vào khoản này so với một cá nhân. Người dân ở phía đông bắc nước Mỹ chi đến 780 USD, nhiều hơn 370 USD so với miền nam. Chi phí trung bình hàng năm cho khoản phí này gần gấp đôi so với năm 1989. Tại thời điểm đó, giá một vé xem phim là khoảng 4 USD, chỉ bằng một nửa hiện nay.
5. Phòng trọ, nhà nghỉ mát, khách sạn
Chi phí của một hộ gia đình: 672 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 1,4%
Tại Mỹ, một gia đình bình thường tốn hơn 670 USD cho nhà nghỉ mát và khách sạn. Tuy 20 năm trước, con số này chỉ là 485 USD, nhưng trên thực tế, so với tổng chi phí hàng năm, họ lại tiêu ít hơn: 1,7% năm 1989 và 1,4% năm 2009. Những gia đình có thu nhập hơn 70.000 USD một năm chi nhiều hơn so với một gia đình bình thường – 1.511 USD năm 2009. Những gia đình ở phía đông bắc nước Mỹ dành đến 924 USD cho nhà nghỉ mát và khách sạn, gần gấp đôi so với những nhà ở miền nam.
4. Thú nuôi, đồ chơi và thiết bị cho sân chơi
Chi phí của một hộ gia đình: 690 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 1,4%
Một gia đình bình thường dành đến gần 700 USD cho thú nuôi, đồ chơi và các loại thiết bị cho sân chơi. Gần 80% chi phí cho khoản này là dành cho thú nuôi, bao gồm thức ăn và chăm sóc thú y. Đồ chơi và trò chơi chỉ chiếm 140 USD. Những gia đình có ít nhất một trẻ dưới 6 tuổi chỉ tốn 670 USD. Trong khi đó, những nhà có con lớn hơn 18 tuổi lại chi đến 1.200 USD. Có sự khác biệt trên đa phần là do chênh lệch trong chi phí chăm sóc thú y. Các gia đình ở miền tây nước Mỹ tốn 800 USD cho khoản này, nhiều hơn vùng trung tây đến 20%. So với tổng chi tiêu hàng năm, chi phí đã tăng từ 0,9% năm 1989 lên 1,4% năm 2009.
3. Tivi, đài và thiết bị âm thanh
Chi phí của một hộ gia đình: 975 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 2%
Năm 2009, một gia đình bình thường ở Mỹ tiêu tốn 975 USD cho tivi, đài và thiết bị âm thanh, bao gồm truyền hình cáp, trò chơi điện tử và đầu đĩa. Năm 1989, chi tiêu cho khoản này là 429 USD. Trong khi đó, số tiền dành cho tài liệu đọc chỉ có 109 USD. Nhóm dân cư chi mạnh tay cho khoản này nhất (2,5%) là những nhà kiếm được từ 5.000 USD – 9.999 USD một năm. Trái lại, nhóm gia đình có thu nhập cao nhất lại là nhóm dè sẻn nhất. Những gia đình thu nhập từ 70.000 USD một năm trở lên chỉ tốn 1,7% tổng chi tiêu cho khoản này.
2. Quà tặng
Chi phí của một hộ gia đình: 1.067 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 2,2%
Dẫu người Mỹ tốn nhiều tiền cho những thú tiêu khiển không cần thiết của cá nhân, họ cũng dành không ít tiền bạc để mua quà cho người khác. Năm 2009, chi phí trung bình cho quà cáp (bao gồm vật dụng trong nhà, đồ trang trí và các loại đồ giải trí) của một gia đình là 1.607 USD. Năm 1989, con số trên là 887 USD. Những gia đình có thu nhập ít hơn 5.000 USD một năm tiêu khoảng 479 USD, trong khi những nhà thu nhập từ 5.000 – 9.999 USD lại chi ít nhất – 261 USD.
1. Thức ăn bên ngoài
Chi phí của một hộ gia đình: 2.619 USD/năm
Tỷ lệ so với tổng chi tiêu hàng năm: 5,3%
Các loại thức ăn bên ngoài bao gồm đồ ăn nhanh, đồ ăn mang về, chi phí vận chuyển, nhà hàng, chi phí khi mua hàng ở máy bán đồ ăn tự động và xe bán đồ ăn. Năm 2009, một gia đình bình thường tốn 2.619 USD cho thức ăn bên ngoài, năm 1989 là 1.762 USD. Nhóm gia đình chi nhiều nhất cho khoản này (6,2% tổng chi tiêu) là nhóm kiếm được ít hơn 5.000 USD một năm. Nhóm có thu nhập từ 5.000 – 9.999 USD một năm chỉ tốn 4,7% tổng chi tiêu.
Theo An Lâm
VnExpress
28/02 Người giàu ngày càng thông minh hơn (phần 2)
Thứ 2, 28/02/2011, 14:20
Số người giàu lên nhờ ca hát hay đá bóng là rất nhỏ so với những người giàu và có ảnh hưởng nhờ vào trí tuệ.
Mọi loại tài năng đều được tưởng thưởng
Bất bình đẳng sẽ bớt căng thẳng nếu những người giàu kiếm được từ đúng những gì họ làm ra.
Steve Jobs là tỷ phú bởi mọi người yêu thích các sản phẩm của Apple; kho tiền của J.K.Rowling thì đầy những đồng galleon vàng (1 loại tiền trong Harry Potter) bởi hàng triệu người đã mua bộ truyện Harry Potter.
Nhưng người dân sẽ phẫn nộ hơn nhiều khi mà các ngân hàng được thưởng vì những thất bại của họ hay khi sự giàu có được tạo ra từ việc tìm kiếm đặc lợi chứ không phải từ các công ty.
Ở những quốc gia tham nhũng nhất, các nhà cầm quyền chỉ đơn thuần giúp đỡ bản thân họ bằng tiền công quỹ. Ở những chế độ dân chủ tiến bộ hơn, quyền lực được lạm dụng theo những cách tinh vi hơn nhiều.
Ví dụ tại Nhật Bản, các quan chức về hưu thường nhận được những việc làm hấp dẫn tại những công ty mà họ từng quản lý, một thực trạng được gọi là amakudari (nghĩa là "hạ cánh từ thiên đường").
Hãng tin Kyodo năm ngoái đã cho biết tất cả 43 người đứng đầu trong quá khứ và hiện tại của 6 tổ chức phi lợi nhuận được tài trợ bởi doanh thu xổ số của chính phủ đã bảo đảm việc làm của họ bằng cách này.
Tương tự như vậy tại Hoa Kỳ, các cựu chính trị gia thường nhận được chức vụ giám đốc béo bở khi họ nghỉ hưu. Có thể là do họ rất tài năng.
Nhưng một nghiên cứu bởi Amy Hillman của Đại học bang Arizona đã chỉ ra rằng các công ty Mỹ trong những ngành bị kiểm soát chặt chẽ như là viễn thông, thuốc men hay đánh bạc sẽ thuê nhiều các cựu chính trị gia làm giám đốc hơn những ngành ít bị kiểm soát.
Những người xuất thân khiêm tốn đôi khi lại vươn lên hàng đầu. Barack Obama được nuôi dưỡng bởi một người mẹ độc thân. Lloyd Blankfein, ông chủ của Goldman Sachs, là con của một thư ký. Những người như vậy thường có một điểm chung là có trí tuệ nổi trội.
Mọi loại tài năng đều được tưởng thưởng.
Nhưng số người giàu lên nhờ ca hát hay đá bóng là rất nhỏ so với những người giàu và có ảnh hưởng nhờ vào trí tuệ. Những ngành hấp dẫn nhất như luật, y học, công nghệ và tài chính, tất cả đều đòi hỏi khả năng đầu óc trên mức trung bình.
Một nhà môi giới trái phiếu không cần phải cảm thụ văn chương của Proust nhưng phải có đầu óc tính toán. Một luật sư không cần phải hiểu cuốn "Lịch sử của thời gian" (sách khoa học của Stephen Hawking) nhưng cần phải biết lập luận logic.
Trái Đất sẽ về tay người thông minh
Khi công nghệ phát triển, phần thưởng cho sự thông thái cũng tăng lên. Máy tính đã tăng đáng kể sự sẵn có của thông tin, làm tăng nhu cầu về những người có đủ khả năng để sử dụng nó.
Vào năm 1991 lương trung bình cho một lao động nam người Mỹ với bằng cử nhân cao gấp 2.5 lần so với một người học hết cấp 3; và hiện tỷ lệ này là 3 lần. Khả năng nhận thức được đánh giá cao và do thế họ nhận được thu nhập khác nhau.
Các phụ huynh đã tốt nghiệp đại học cũng có nhiều khả năng nuôi con học hết đại học hơn so với các bậc cha mẹ chưa tốt nghiệp.
Điều này hoàn toàn đúng ở khắp các quốc gia nhưng rõ rệt hơn ở Mỹ và Pháp so với Israel, Phần Lan hay Hàn Quốc, theo OECD. Bản chất (gene), sự nuôi dưỡng và chính trị đều có vai trò riêng.
Trẻ nhỏ có thể thừa hưởng gene về thông minh bẩm sinh. Trí tuệ căn bản đó của chúng sau đó có thể được nuôi dưỡng tốt hơn ở một số gia đình so với các gia đình khác.
Những cha mẹ ham đọc sách thường đọc nhiều hơn cho con của họ, dùng vốn từ vựng rộng hơn khi nói chuyện và thúc con họ làm bài tập ở nhà. Những phụ huynh có giáo dục thường kiếm nhiều tiền hơn, do đó họ có thể cho con họ đi học những trường tư ở gần những trường công tốt.
Ở Hoa Kỳ, sự phân biệt tầng lớp dân cư rất lớn, các trường công tốt nhất có toàn những học sinh phấn đấu vào đại học trong khi những trường dở nhất thì cần máy dò kim loại. Cải tổ trường học cũng đã góp phần thay đổi tinh hình nhưng không thể san bằng sân chơi.
"Sự kết đôi tương hợp" càng làm tăng thêm sự bất bình đẳng. So với thế hệ trước thì hiện những người đàn ông có học vấn cao thường chọn cưới những người phụ nữ có trình độ như họ.
Vào năm 1970 chỉ có 9% số người có bằng cử nhân tại Mỹ là nữ giới, vì thế phần lớn nam giới với những bằng cấp như vậy sẽ cưới những người phụ nữ không có bằng cấp.
Hiện tại thì số nam và nữ có bằng cấp đã xấp xỉ nhau (thực tế nữ giới đang có nhiều bằng cấp hơn) và mọi người có xu hướng chọn bạn đời với mức học vấn tương tự mình.
Nữ giới cũng đã có những bước tiến lớn tại nơi làm việc. Ví dụ như vào năm 1970, chưa đến 5% luật sư Mỹ là nữ. Hiện tại con số này là 34% và gần nửa số sinh viên luật là nữ.
Vì thế mà những cặp vợ chồng có học vấn cao, cả hai vợ chồng cùng kiếm được tiền hiện đang ngày càng phổ biến.
Con cái của những người này có mọi lợi thế, nhưng tiếc là số lượng chúng lại không nhiều. Chỉ số sinh con của những người học hết cấp 3 ở Mỹ là 2.4; với những phụ nữ có bằng cấp cao hơn là 1.6.
Một phụ nữ với mức thu nhập 200,000$/năm có chi phí cơ hội của việc nuôi con cao hơn nhiều so với một phụ nữ chào đón khách hàng tại Wal-mart. Và nuôi dạy những đứa con ưu tú là rất tốn kém. Một cặp vợ chồng luật sư có thể dễ dàng chi trả cho một đứa con của họ vào Yale nhưng 4 đứa thì có lẽ không.
Chi phí của giáo dục đại học cũng góp phần làm sụt giảm tỷ lệ sinh đẻ ở những nước giàu có khác.
Thành viên Đảng Xanh có lẽ sẽ vui mừng với bất kỳ điều gì làm giảm mức tăng trưởng dân số, nhưng các tác động của những xu hướng này đang gây không ít phiền toái.
Nhân khẩu học khiến việc những người có xuất phát điểm thấp kém trèo lên cao trở nên khó khăn hơn. Và điều đó cũng có những hệ quả chính trị của riêng mình.
Minh Tuấn
Theo Economist
Số người giàu lên nhờ ca hát hay đá bóng là rất nhỏ so với những người giàu và có ảnh hưởng nhờ vào trí tuệ.
Mọi loại tài năng đều được tưởng thưởng
Bất bình đẳng sẽ bớt căng thẳng nếu những người giàu kiếm được từ đúng những gì họ làm ra.
Steve Jobs là tỷ phú bởi mọi người yêu thích các sản phẩm của Apple; kho tiền của J.K.Rowling thì đầy những đồng galleon vàng (1 loại tiền trong Harry Potter) bởi hàng triệu người đã mua bộ truyện Harry Potter.
Nhưng người dân sẽ phẫn nộ hơn nhiều khi mà các ngân hàng được thưởng vì những thất bại của họ hay khi sự giàu có được tạo ra từ việc tìm kiếm đặc lợi chứ không phải từ các công ty.
Ở những quốc gia tham nhũng nhất, các nhà cầm quyền chỉ đơn thuần giúp đỡ bản thân họ bằng tiền công quỹ. Ở những chế độ dân chủ tiến bộ hơn, quyền lực được lạm dụng theo những cách tinh vi hơn nhiều.
Ví dụ tại Nhật Bản, các quan chức về hưu thường nhận được những việc làm hấp dẫn tại những công ty mà họ từng quản lý, một thực trạng được gọi là amakudari (nghĩa là "hạ cánh từ thiên đường").
Hãng tin Kyodo năm ngoái đã cho biết tất cả 43 người đứng đầu trong quá khứ và hiện tại của 6 tổ chức phi lợi nhuận được tài trợ bởi doanh thu xổ số của chính phủ đã bảo đảm việc làm của họ bằng cách này.
Tương tự như vậy tại Hoa Kỳ, các cựu chính trị gia thường nhận được chức vụ giám đốc béo bở khi họ nghỉ hưu. Có thể là do họ rất tài năng.
Nhưng một nghiên cứu bởi Amy Hillman của Đại học bang Arizona đã chỉ ra rằng các công ty Mỹ trong những ngành bị kiểm soát chặt chẽ như là viễn thông, thuốc men hay đánh bạc sẽ thuê nhiều các cựu chính trị gia làm giám đốc hơn những ngành ít bị kiểm soát.
Những người xuất thân khiêm tốn đôi khi lại vươn lên hàng đầu. Barack Obama được nuôi dưỡng bởi một người mẹ độc thân. Lloyd Blankfein, ông chủ của Goldman Sachs, là con của một thư ký. Những người như vậy thường có một điểm chung là có trí tuệ nổi trội.
Mọi loại tài năng đều được tưởng thưởng.
Nhưng số người giàu lên nhờ ca hát hay đá bóng là rất nhỏ so với những người giàu và có ảnh hưởng nhờ vào trí tuệ. Những ngành hấp dẫn nhất như luật, y học, công nghệ và tài chính, tất cả đều đòi hỏi khả năng đầu óc trên mức trung bình.
Một nhà môi giới trái phiếu không cần phải cảm thụ văn chương của Proust nhưng phải có đầu óc tính toán. Một luật sư không cần phải hiểu cuốn "Lịch sử của thời gian" (sách khoa học của Stephen Hawking) nhưng cần phải biết lập luận logic.
Trái Đất sẽ về tay người thông minh
Khi công nghệ phát triển, phần thưởng cho sự thông thái cũng tăng lên. Máy tính đã tăng đáng kể sự sẵn có của thông tin, làm tăng nhu cầu về những người có đủ khả năng để sử dụng nó.
Vào năm 1991 lương trung bình cho một lao động nam người Mỹ với bằng cử nhân cao gấp 2.5 lần so với một người học hết cấp 3; và hiện tỷ lệ này là 3 lần. Khả năng nhận thức được đánh giá cao và do thế họ nhận được thu nhập khác nhau.
Các phụ huynh đã tốt nghiệp đại học cũng có nhiều khả năng nuôi con học hết đại học hơn so với các bậc cha mẹ chưa tốt nghiệp.
Điều này hoàn toàn đúng ở khắp các quốc gia nhưng rõ rệt hơn ở Mỹ và Pháp so với Israel, Phần Lan hay Hàn Quốc, theo OECD. Bản chất (gene), sự nuôi dưỡng và chính trị đều có vai trò riêng.
Trẻ nhỏ có thể thừa hưởng gene về thông minh bẩm sinh. Trí tuệ căn bản đó của chúng sau đó có thể được nuôi dưỡng tốt hơn ở một số gia đình so với các gia đình khác.
Những cha mẹ ham đọc sách thường đọc nhiều hơn cho con của họ, dùng vốn từ vựng rộng hơn khi nói chuyện và thúc con họ làm bài tập ở nhà. Những phụ huynh có giáo dục thường kiếm nhiều tiền hơn, do đó họ có thể cho con họ đi học những trường tư ở gần những trường công tốt.
Ở Hoa Kỳ, sự phân biệt tầng lớp dân cư rất lớn, các trường công tốt nhất có toàn những học sinh phấn đấu vào đại học trong khi những trường dở nhất thì cần máy dò kim loại. Cải tổ trường học cũng đã góp phần thay đổi tinh hình nhưng không thể san bằng sân chơi.
"Sự kết đôi tương hợp" càng làm tăng thêm sự bất bình đẳng. So với thế hệ trước thì hiện những người đàn ông có học vấn cao thường chọn cưới những người phụ nữ có trình độ như họ.
Vào năm 1970 chỉ có 9% số người có bằng cử nhân tại Mỹ là nữ giới, vì thế phần lớn nam giới với những bằng cấp như vậy sẽ cưới những người phụ nữ không có bằng cấp.
Hiện tại thì số nam và nữ có bằng cấp đã xấp xỉ nhau (thực tế nữ giới đang có nhiều bằng cấp hơn) và mọi người có xu hướng chọn bạn đời với mức học vấn tương tự mình.
Nữ giới cũng đã có những bước tiến lớn tại nơi làm việc. Ví dụ như vào năm 1970, chưa đến 5% luật sư Mỹ là nữ. Hiện tại con số này là 34% và gần nửa số sinh viên luật là nữ.
Vì thế mà những cặp vợ chồng có học vấn cao, cả hai vợ chồng cùng kiếm được tiền hiện đang ngày càng phổ biến.
Con cái của những người này có mọi lợi thế, nhưng tiếc là số lượng chúng lại không nhiều. Chỉ số sinh con của những người học hết cấp 3 ở Mỹ là 2.4; với những phụ nữ có bằng cấp cao hơn là 1.6.
Một phụ nữ với mức thu nhập 200,000$/năm có chi phí cơ hội của việc nuôi con cao hơn nhiều so với một phụ nữ chào đón khách hàng tại Wal-mart. Và nuôi dạy những đứa con ưu tú là rất tốn kém. Một cặp vợ chồng luật sư có thể dễ dàng chi trả cho một đứa con của họ vào Yale nhưng 4 đứa thì có lẽ không.
Chi phí của giáo dục đại học cũng góp phần làm sụt giảm tỷ lệ sinh đẻ ở những nước giàu có khác.
Thành viên Đảng Xanh có lẽ sẽ vui mừng với bất kỳ điều gì làm giảm mức tăng trưởng dân số, nhưng các tác động của những xu hướng này đang gây không ít phiền toái.
Nhân khẩu học khiến việc những người có xuất phát điểm thấp kém trèo lên cao trở nên khó khăn hơn. Và điều đó cũng có những hệ quả chính trị của riêng mình.
Minh Tuấn
Theo Economist
27/02 Người giàu ngày càng thông minh hơn (phần 1)
Chủ nhật, 27/02/2011, 09:52
Thật bất công nếu lấy tiền của những người đã lao động chăm chỉ, sáng tạo để cho những người cả đời chỉ biết ngồi lỳ một chỗ.
Một nhân viên ngân hàng nổi tiếng nói rằng khi cuộc khủng hoảng tài chính xảy ra, những người phụ nữ mà ông biết đã ngừng đeo đồ trang sức. "Đó không chỉ vì họ biết nghĩ về sự phô trương mà còn do đeo chúng chẳng còn là việc hay."
Ông cho biết: "Có những blog có tên tôi, tên gia đình tôi và cả địa chỉ. Còn có cả những lời đe dọa giết người. Bạn có thể cho rằng đó chỉ là đứa trẻ ranh nào đó ngồi trong xó nhà nhưng John Lennon đã gặp một đứa trẻ như thế và anh ta đã bị đứa trẻ đó bắn."
Các vụ phá sản hàng loạt đã gây nên một làn sóng giận dữ trong công chúng đối với các nhà tài chính và toàn bộ những người giàu có nói chung. Bất bình đẳng gia tăng nhanh chóng ở hầu hết các nước giàu có nên tranh luận về chúng cũng vì thế mà trở nên căng thẳng hơn.
Người giàu ngày càng giàu hơn
Ví dụ như tại Hoa Kỳ vào năm 1987 top 1% những người đóng thuế nhiều nhất nhận 12.3% tổng số thu nhập trước thuế. 20 năm sau, con số này đã lên tới 23.5%, gần gấp đôi so với trước. Tỷ lệ này của nửa dưới những người đóng thuế giảm từ 15.6% xuống 12.2%.
Jan Pen, một nhà kinh tế học Hà Lan qua đời năm ngoái, đã đưa ra một cách rất ấn tượng để hình dung về bất bình đẳng.
Giả dụ chiều cao con người tỷ lệ thuận với thu nhập, do đó một người với chiều cao trung bình sẽ có thu nhập trung bình. Bây giờ tưởng tượng rằng toàn bộ dân số trưởng thành của Hoa Kỳ đi qua bạn trong một giờ theo thứ tự thu nhập tăng dần.
Những người đi qua đầu tiên là những chủ doanh nghiệp thua lỗ và họ vô hình bởi đầu họ nằm dưới mặt đất. Sau đó là tới những người thất nghiệp và những lao động nghèo khổ - những người lùn.
Sau nửa tiếng thì đoàn người đi qua vẫn chỉ cao tới eo bạn bởi thu nhập mức giữa của Hoa Kỳ chỉ bằng nửa mức thu nhập trung bình. Phải mất tới gần 45 phút thì những người có kích thước bình thường mới xuất hiện.
Nhưng sau đó ở những phút cuối cùng, những người khổng lồ ầm ầm băng qua. Trong vòng 6 phút toàn những người cao 12 feet (~3.66m). Khi 400 người cao nhất đi qua vào lúc cuối cùng, mỗi người cao đến hơn 2 dặm.
Thước đo bất bình đẳng phổ biến nhất là hệ số Gini. 0 điểm tương ứng với mức bình đẳng tuyệt đối: mọi người có thu nhập như nhau. 1 điểm bằng với việc một người có tất cả mọi thứ.
Chỉ số Gini của Hoa Kỳ đã tăng từ 0.34 (những năm 1980) lên 0.38 (giữa những năm 2000). Chỉ số này của Đức đã tăng từ 0.26 lên 0.3 và Trung Quốc từ 0.28 lên 0.4. Chỉ một nước lớn duy nhất là Brazil có chỉ số này giảm từ 0.59 xuống 0.55.
Đáng ngạc nhiên là trong cùng lúc đó, bất bình đẳng toàn cầu đã giảm từ 0.66 xuống 0.61, theo số liệu của Xavier Sala-i-Martin, một nhà kinh tế học tại Đại học Columbia. Đó là bởi những nước nghèo hơn, như là Trung Quốc, đã tăng trưởng nhanh hơn các nước giàu.
Bất bình đẳng chẳng phải chuyện nhỏ
Bất bình đẳng giàu ảnh hưởng đến đâu? Rất nhiều là câu trả lời của Richard Wilkinson và Kate Pickett, hai tác giả của cuốn "The Spirit Level: Tại sao bình đẳng tốt cho tất cả mọi người".
Cuốn sách của họ đã gây xôn xao tại Anh bằng cách chỉ ra rằng bất bình đẳng có liên quan tới mọi tệ nạn xã hội với những biểu đồ và số liệu phong phú.
Sau khi so sánh các quốc gia và những tiểu bang không bình đẳng ở Mỹ với những nước và tiểu bang bình đẳng hơn, các tác giả kết luận rằng sự bất bình đẳng lớn hơn sẽ dẫn tới nhiều tội phạm hơn, tỉ lệ trẻ sơ sinh tử vong cao hơn, dân cư phát phì hơn, tuổi thọ thấp hơn, nhiều thiếu niên mang thai hơn, phân biệt đối xử với nữ giới nhiều hơn, v.v… Họ thậm chí còn rút ra là những nước bình đẳng hơn sẽ cách tân hơn, thể hiện ở số bằng sáng chế trên đầu người.
Ông Wilkinson và bà Pickett cho rằng những xã hội bình đẳng phát triển tốt hơn bởi loài người tiến hóa trong những nhóm nhỏ săn bắn - hái lượm chia sẻ thức ăn.
Những xã hội hiện đại bất bình đẳng đều rất căng thẳng bởi ý thức cơ bản về bình đẳng của con người bị xâm phạm. Các tác giả kêu gọi tăng cường sở hữu chung tại các công ty và đánh thuế cao hơn vào những người giàu. Các học giả cánh tả rất hoan nghênh ý tưởng này nhưng những người còn lại thì không chắc.
Ông Peter Saunders từ cơ quan nghiên cứu trung hữu Policy Exchange tại London, cho rằng những kết luận dựa trên thống kê trong cuốn sách hầu hết là vớ vẩn. Ông đã chỉ ra một số điểm sai sót.
Đầu tiên là ông Wilkinson và bà Pickett không loại trừ những ngoại lệ từ mẫu của họ.
Do đó, ví dụ khi họ nói rằng các nước bất bình đẳng có tỷ lệ giết người cao hơn những nước bình đẳng, tất cả những gì họ quan sát chỉ là các vụ giết người ở Mỹ xảy ra thường xuyên hơn ở những các nước giàu có khác, có thể là bởi họ được trang bị vũ khí dễ dàng hơn. Đối với phần còn lại của mẫu, không có liên hệ chặt giữa bất bình đẳng và giết người.
Tương tự như vậy, phát hiện của họ về tuổi thọ trung bình lại dựa vào Nhật Bản, đất nước có tuổi thọ cao có lẽ là do chế độ ăn uống hợp lý chứ không phải do phân phối thu nhập đồng đều.
Và những phát hiện về mang thại vị thành niên, vị thế nữ giới và sự cách tân lại dựa vào Scandinavi, một khu vực với nền văn hóa hòa nhã và vừa phải, có thể thấy rất rõ ở những người gốc Scandinavi sống tại Mỹ.
Những nhân tố ngoài sự bất bình đẳng thường tương quan lớn với những vấn đề nêu ra trong cuốn sách.
Ông Saunders nói rằng ví dụ tại các bang của Mỹ, chủng tộc là một yếu tố dự đoán chuẩn xác hơn nhiều cho việc giết người, bỏ tù hay tỷ lệ trẻ sơ sinh tử vong.
Ông cũng phê phán các tác giả vì bỏ qua các nước không phù hợp với giả thuyết của họ và lờ đi những vấn đề xã hội như ly dị và tự sát, hiện đang tồi tệ hơn ở các nước bình đẳng hơn.
Giàu, đơn giản vì họ giỏi
Cuộc tranh luận này có lẽ sẽ không bao giờ được giải quyết. Những vấn đề được thống kê đã đủ rắc rối.
Nếu đo lường bất bình đẳng trong tài sản thay cho thu nhập, trật tự thế giới sẽ thay đổi. Theo cách đo lường này, Thụy Điển sẽ bất bình đẳng hơn so với Anh, bởi rất ít người Thụy Điển có lương hưu tư nhân.
Và nếu đo lường mức tiêu thụ thì thế giới dường như bình đẳng hơn nhiều. Những người nghèo ở các nước giàu thường tiêu nhiều hơn số tiền họ kiếm ra bởi họ được hưởng phúc lợi và sử dụng dịch vụ công cộng.
Những người rất giàu thường chỉ chi một phần nhỏ trong thu nhập của họ. Bill Gates giàu gấp hàng triệu lần một người bình thường nhưng ông ta không ăn hàng triệu bữa trong một ngày.
Các vấn đề về triết lý thậm chí còn phức tạp hơn. Ông Saunders lưu ý rằng dường như là bất công khi những cầu thủ bóng đá, các giám đốc ngân hàng và những nhà tài phiệt kiếm được nhiều hơn những gì họ làm trong khi những người thất nghiệp và những ông bố bà mẹ độc thân phải vật lộn để trả tiền nhà.
Tuy nhiên cũng có vẻ là không công bằng nếu lấy tiền từ những người làm việc vất vả để cho những người lười biếng hay là lấy đi lợi nhuận của những người đã liều lĩnh khoản tiết kiệm cả đời để mang tới một phát minh mới cho thị trường nhằm giúp cho những người mà đã không mạo hiểm gì cả.
Những xã hội khác nhau sẽ chọn các cách khác nhau để xử lý xung đột này.
Rất khó để đánh giá người dân sẽ phản đối bất bình đẳng mạnh tới mức độ nào. Một cuộc thăm dò gần đây của BBC, một đài truyền hình có ngân sách từ tiền đóng thuế, đã phát hiện ra rất nhiều người ở Anh nghĩ rằng các thủ quỹ, trợ lý chăm sóc khách hàng nên được trả lương cao hơn và những giám đốc điều hành cùng với các ngôi sao bóng đá thì ít đi.
Tuy vậy rất ít người Anh bo cho những người thủ quỹ, tẩy chay những hãng có những ông chủ kếch xù hay xem những đội bóng ở giải hạng hai.
Dự án thái độ toàn cầu Pew Global Attitudes Project phỏng vấn nhiều người ở các nước khác nhau xem quan điểm của họ có phải là "hầu hết mọi người đều sống tốt hơn trong một nền kinh tế thị trường tự do, thậm chí một vài người giàu và một vài người nghèo."
Ở Anh, Pháp, Đức, Phần Lan, Mỹ và thậm chí cả Thụy Điển hầu hết mọi người đều đồng ý, nhưng tại Nhật Bản và Mexico phần lớn lại phản đối. Người dân ở những nước mới mở cửa gần đây và hiện đang bùng nổ là đồng tình nhất: 79% người Ấn Độ và 84% người Trung Quốc đồng ý với quan điểm đó.
Minh Tuấn
Theo Economist
Thật bất công nếu lấy tiền của những người đã lao động chăm chỉ, sáng tạo để cho những người cả đời chỉ biết ngồi lỳ một chỗ.
Một nhân viên ngân hàng nổi tiếng nói rằng khi cuộc khủng hoảng tài chính xảy ra, những người phụ nữ mà ông biết đã ngừng đeo đồ trang sức. "Đó không chỉ vì họ biết nghĩ về sự phô trương mà còn do đeo chúng chẳng còn là việc hay."
Ông cho biết: "Có những blog có tên tôi, tên gia đình tôi và cả địa chỉ. Còn có cả những lời đe dọa giết người. Bạn có thể cho rằng đó chỉ là đứa trẻ ranh nào đó ngồi trong xó nhà nhưng John Lennon đã gặp một đứa trẻ như thế và anh ta đã bị đứa trẻ đó bắn."
Các vụ phá sản hàng loạt đã gây nên một làn sóng giận dữ trong công chúng đối với các nhà tài chính và toàn bộ những người giàu có nói chung. Bất bình đẳng gia tăng nhanh chóng ở hầu hết các nước giàu có nên tranh luận về chúng cũng vì thế mà trở nên căng thẳng hơn.
Người giàu ngày càng giàu hơn
Ví dụ như tại Hoa Kỳ vào năm 1987 top 1% những người đóng thuế nhiều nhất nhận 12.3% tổng số thu nhập trước thuế. 20 năm sau, con số này đã lên tới 23.5%, gần gấp đôi so với trước. Tỷ lệ này của nửa dưới những người đóng thuế giảm từ 15.6% xuống 12.2%.
Jan Pen, một nhà kinh tế học Hà Lan qua đời năm ngoái, đã đưa ra một cách rất ấn tượng để hình dung về bất bình đẳng.
Giả dụ chiều cao con người tỷ lệ thuận với thu nhập, do đó một người với chiều cao trung bình sẽ có thu nhập trung bình. Bây giờ tưởng tượng rằng toàn bộ dân số trưởng thành của Hoa Kỳ đi qua bạn trong một giờ theo thứ tự thu nhập tăng dần.
Những người đi qua đầu tiên là những chủ doanh nghiệp thua lỗ và họ vô hình bởi đầu họ nằm dưới mặt đất. Sau đó là tới những người thất nghiệp và những lao động nghèo khổ - những người lùn.
Sau nửa tiếng thì đoàn người đi qua vẫn chỉ cao tới eo bạn bởi thu nhập mức giữa của Hoa Kỳ chỉ bằng nửa mức thu nhập trung bình. Phải mất tới gần 45 phút thì những người có kích thước bình thường mới xuất hiện.
Nhưng sau đó ở những phút cuối cùng, những người khổng lồ ầm ầm băng qua. Trong vòng 6 phút toàn những người cao 12 feet (~3.66m). Khi 400 người cao nhất đi qua vào lúc cuối cùng, mỗi người cao đến hơn 2 dặm.
Thước đo bất bình đẳng phổ biến nhất là hệ số Gini. 0 điểm tương ứng với mức bình đẳng tuyệt đối: mọi người có thu nhập như nhau. 1 điểm bằng với việc một người có tất cả mọi thứ.
Chỉ số Gini của Hoa Kỳ đã tăng từ 0.34 (những năm 1980) lên 0.38 (giữa những năm 2000). Chỉ số này của Đức đã tăng từ 0.26 lên 0.3 và Trung Quốc từ 0.28 lên 0.4. Chỉ một nước lớn duy nhất là Brazil có chỉ số này giảm từ 0.59 xuống 0.55.
Đáng ngạc nhiên là trong cùng lúc đó, bất bình đẳng toàn cầu đã giảm từ 0.66 xuống 0.61, theo số liệu của Xavier Sala-i-Martin, một nhà kinh tế học tại Đại học Columbia. Đó là bởi những nước nghèo hơn, như là Trung Quốc, đã tăng trưởng nhanh hơn các nước giàu.
Bất bình đẳng chẳng phải chuyện nhỏ
Bất bình đẳng giàu ảnh hưởng đến đâu? Rất nhiều là câu trả lời của Richard Wilkinson và Kate Pickett, hai tác giả của cuốn "The Spirit Level: Tại sao bình đẳng tốt cho tất cả mọi người".
Cuốn sách của họ đã gây xôn xao tại Anh bằng cách chỉ ra rằng bất bình đẳng có liên quan tới mọi tệ nạn xã hội với những biểu đồ và số liệu phong phú.
Sau khi so sánh các quốc gia và những tiểu bang không bình đẳng ở Mỹ với những nước và tiểu bang bình đẳng hơn, các tác giả kết luận rằng sự bất bình đẳng lớn hơn sẽ dẫn tới nhiều tội phạm hơn, tỉ lệ trẻ sơ sinh tử vong cao hơn, dân cư phát phì hơn, tuổi thọ thấp hơn, nhiều thiếu niên mang thai hơn, phân biệt đối xử với nữ giới nhiều hơn, v.v… Họ thậm chí còn rút ra là những nước bình đẳng hơn sẽ cách tân hơn, thể hiện ở số bằng sáng chế trên đầu người.
Ông Wilkinson và bà Pickett cho rằng những xã hội bình đẳng phát triển tốt hơn bởi loài người tiến hóa trong những nhóm nhỏ săn bắn - hái lượm chia sẻ thức ăn.
Những xã hội hiện đại bất bình đẳng đều rất căng thẳng bởi ý thức cơ bản về bình đẳng của con người bị xâm phạm. Các tác giả kêu gọi tăng cường sở hữu chung tại các công ty và đánh thuế cao hơn vào những người giàu. Các học giả cánh tả rất hoan nghênh ý tưởng này nhưng những người còn lại thì không chắc.
Ông Peter Saunders từ cơ quan nghiên cứu trung hữu Policy Exchange tại London, cho rằng những kết luận dựa trên thống kê trong cuốn sách hầu hết là vớ vẩn. Ông đã chỉ ra một số điểm sai sót.
Đầu tiên là ông Wilkinson và bà Pickett không loại trừ những ngoại lệ từ mẫu của họ.
Do đó, ví dụ khi họ nói rằng các nước bất bình đẳng có tỷ lệ giết người cao hơn những nước bình đẳng, tất cả những gì họ quan sát chỉ là các vụ giết người ở Mỹ xảy ra thường xuyên hơn ở những các nước giàu có khác, có thể là bởi họ được trang bị vũ khí dễ dàng hơn. Đối với phần còn lại của mẫu, không có liên hệ chặt giữa bất bình đẳng và giết người.
Tương tự như vậy, phát hiện của họ về tuổi thọ trung bình lại dựa vào Nhật Bản, đất nước có tuổi thọ cao có lẽ là do chế độ ăn uống hợp lý chứ không phải do phân phối thu nhập đồng đều.
Và những phát hiện về mang thại vị thành niên, vị thế nữ giới và sự cách tân lại dựa vào Scandinavi, một khu vực với nền văn hóa hòa nhã và vừa phải, có thể thấy rất rõ ở những người gốc Scandinavi sống tại Mỹ.
Những nhân tố ngoài sự bất bình đẳng thường tương quan lớn với những vấn đề nêu ra trong cuốn sách.
Ông Saunders nói rằng ví dụ tại các bang của Mỹ, chủng tộc là một yếu tố dự đoán chuẩn xác hơn nhiều cho việc giết người, bỏ tù hay tỷ lệ trẻ sơ sinh tử vong.
Ông cũng phê phán các tác giả vì bỏ qua các nước không phù hợp với giả thuyết của họ và lờ đi những vấn đề xã hội như ly dị và tự sát, hiện đang tồi tệ hơn ở các nước bình đẳng hơn.
Giàu, đơn giản vì họ giỏi
Cuộc tranh luận này có lẽ sẽ không bao giờ được giải quyết. Những vấn đề được thống kê đã đủ rắc rối.
Nếu đo lường bất bình đẳng trong tài sản thay cho thu nhập, trật tự thế giới sẽ thay đổi. Theo cách đo lường này, Thụy Điển sẽ bất bình đẳng hơn so với Anh, bởi rất ít người Thụy Điển có lương hưu tư nhân.
Và nếu đo lường mức tiêu thụ thì thế giới dường như bình đẳng hơn nhiều. Những người nghèo ở các nước giàu thường tiêu nhiều hơn số tiền họ kiếm ra bởi họ được hưởng phúc lợi và sử dụng dịch vụ công cộng.
Những người rất giàu thường chỉ chi một phần nhỏ trong thu nhập của họ. Bill Gates giàu gấp hàng triệu lần một người bình thường nhưng ông ta không ăn hàng triệu bữa trong một ngày.
Các vấn đề về triết lý thậm chí còn phức tạp hơn. Ông Saunders lưu ý rằng dường như là bất công khi những cầu thủ bóng đá, các giám đốc ngân hàng và những nhà tài phiệt kiếm được nhiều hơn những gì họ làm trong khi những người thất nghiệp và những ông bố bà mẹ độc thân phải vật lộn để trả tiền nhà.
Tuy nhiên cũng có vẻ là không công bằng nếu lấy tiền từ những người làm việc vất vả để cho những người lười biếng hay là lấy đi lợi nhuận của những người đã liều lĩnh khoản tiết kiệm cả đời để mang tới một phát minh mới cho thị trường nhằm giúp cho những người mà đã không mạo hiểm gì cả.
Những xã hội khác nhau sẽ chọn các cách khác nhau để xử lý xung đột này.
Rất khó để đánh giá người dân sẽ phản đối bất bình đẳng mạnh tới mức độ nào. Một cuộc thăm dò gần đây của BBC, một đài truyền hình có ngân sách từ tiền đóng thuế, đã phát hiện ra rất nhiều người ở Anh nghĩ rằng các thủ quỹ, trợ lý chăm sóc khách hàng nên được trả lương cao hơn và những giám đốc điều hành cùng với các ngôi sao bóng đá thì ít đi.
Tuy vậy rất ít người Anh bo cho những người thủ quỹ, tẩy chay những hãng có những ông chủ kếch xù hay xem những đội bóng ở giải hạng hai.
Dự án thái độ toàn cầu Pew Global Attitudes Project phỏng vấn nhiều người ở các nước khác nhau xem quan điểm của họ có phải là "hầu hết mọi người đều sống tốt hơn trong một nền kinh tế thị trường tự do, thậm chí một vài người giàu và một vài người nghèo."
Ở Anh, Pháp, Đức, Phần Lan, Mỹ và thậm chí cả Thụy Điển hầu hết mọi người đều đồng ý, nhưng tại Nhật Bản và Mexico phần lớn lại phản đối. Người dân ở những nước mới mở cửa gần đây và hiện đang bùng nổ là đồng tình nhất: 79% người Ấn Độ và 84% người Trung Quốc đồng ý với quan điểm đó.
Minh Tuấn
Theo Economist
Tuesday, March 1, 2011
01/03 Europe and Libya - Europe's backflips over Libya
Mar 1st 2011, 12:10 by The Economist | BRUSSELS
Germany’s foreign minister, Guido Westerwelle, though a poorly regarded performer at home, pushed early and consistently for sanctions against Libya. A gold medal for his powerful run and ramrod-straight vault.
France’s Michèle Alliot-Marie humiliatingly slipped off the balance beam during the revolution in Tunisia. She has been replaced as foreign minister by Alain Juppé, who has been sure-footed on the Libyan crisis. As defence minister he was the first to call for Muammar Qaddafi to step down, and in his new post he is ensuring that France remains on the straight and narrow. His boss, François Fillon, France's prime minister, twirling on the pommel horse between domestic and foreign policy, made an impressive acrobatic twist by sending aid planes in to liberated areas of Libya. A silver medal, for an uneven performance salvaged by considerable artistic flair.
From my vantage point, Britain’s foreign secretary, William Hague, has been hard to spot. Instead it is his boss, David Cameron, who flexes the military muscle most visibly, sending in military planes and special forces to pluck Britons from the desert and now agitating for the creation of a no-fly zone. Mr Cameron deserves silver, but the British government's points had to be reweighted to account for its unfair advantage: less than a year in office, it has not suffered any injuries from having to cut too many dirty deals with Arab dictators, notably Mr Qaddafi. So a bronze medal, unfairly perhaps.
Italy’s Franco Frattini gets my vote for best recovery from impending disaster up on the parallel bars. He was comically out of touch at a dinner of foreign ministers on February 20th: he told fellow ministers that the unrest in Libya was insignificant, only to be contradicted by the socially networked Swedish foreign minister, Carl Bildt, who pulled out his smartphone to update ministers with the latest Twitter feeds on the growing protests and violence in Libya. Mr Frattini later acknowledged the violence but tried to protect Mr Qaddafi by arguing that his downfall risked the break-up of Libya, the creation of a dangerous Islamic emirate and a wave of migrants.
By February 23rd, though, Mr Frattini had found his grip again, blaming the colonel for the “bloodbath” that was taking place. Italy agreed to allow discussions on EU sanctions to begin. By February 28th, with his options limited by a UN Security Council vote on sanctions, Mr Frattini was fully in line. He suspended Italy’s friendship treaty with Libya, in theory allowing Italian territory to be used for military operations. He spoke of opening humanitarian corridors to areas free of Mr Qaddafi’s rule. Indeed, he even portrayed himself as the true friend of Libya’s rebels, boasting that “only Italy is in contact with the new Libyan National Council”. Mr Frattini does not deserve a medal after his dreadful start, but he remains on the scoreboard after landing in the right place.
Friday, February 25, 2011
09/12/2010 Sex trước 18 tuổi dễ mắc ung thư cổ tử cung
Thứ năm, 9/12/2010, 08:16 GMT+7
Quan hệ tình dục sớm làm tăng nguy cơ bị ung thư cổ tử cung. Ảnh minh họa: Static.
Những chị em quan hệ tình dục trước 18 tuổi có tỷ lệ nhiễm HPV cao gấp gần 3 lần những người quan hệ sau độ tuổi này. Trong khi gần như 100% các ca ung thư cổ tử cung có sự hiện diện của virus HPV tuýp nguy cơ cao.
> UTCTC gây tử vong vì ít có triệu chứng
Theo các chuyên gia, lý do là vì ở lứa tuổi vị thành niên, cấu trúc cổ tử cung chưa phát triển hoàn thiện, nếu quan hệ tình dục thì virus sẽ dễ dàng tấn công gây bệnh.
Ngoài ra, những người từng có quan hệ tình dục với hơn một người trong đời có tỷ lệ nhiễm HPV cao hơn gấp 3 lần so với người chỉ có một bạn đời.
Đây là kết quả nghiên cứu trong năm 2010 của nhóm tác giả Lê Thị Thanh Hà, Vũ Thị Hoàng Lan (Đại học y tế công cộng) và Lương Thu Oanh (Vụ bà mẹ sức khỏe trẻ em, Bộ Y tế). Hơn 1.500 phụ nữ đã có chồng tuổi từ 18 đến 69 tại Hà Nội và TP HCM đã tham gia khảo sát.
Kết quả tỷ lệ nhiễm HPV ở phụ nữ Hà Nội là hơn 6% còn TP HCM là hơn 8%. Điều đáng lưu ý là trong số đó, phổ biến nhất là virus HPV-16 và HPV-18, hai chủng này chịu trách nhiệm đến 70% các trường hợp ung thư cổ tử cung.
Thực tế là không phải mọi người nhiễm HPV đều bị ung thư cổ tử cung mà chỉ có một tỷ lệ nhỏ phát triển thành tiền ung thư hoặc ung thư không xâm lấn. Những trường hợp này nếu không được điều trị sẽ phát triển thành ung thư cổ tử cung. Thế nhưng, theo thống kê ở các bệnh viện chuyên khoa, bệnh nhân ung thư cổ tử cung thường đến khám và điều trị ở giai đoạn muộn chiếm tỷ lệ khá cao khoảng 60%.
Bệnh nguy hiểm bởi quá trình ủ bệnh kéo dài trong suốt 15 năm, có thể phát hiện dễ dàng nếu đi khám định kỳ, chỉ bằng một test pap đơn giản, giá chỉ 100.000 đồng. Phát hiện sớm và điều trị đúng cách thì 80-90% trường hợp sẽ khỏi bệnh sau 5 năm điều trị. Thế nhưng phần lớn người dân Việt Nam không có thói quen đi khám định kỳ.
Một nghiên cứu của Tổ chức Health Bridge được đưa ra tại hội thảo ung thư cổ tử cung tại Việt Nam tổ chức sáng 7/12 tại Hà Nội cho thấy chỉ có hơn 37% người đi khám sức khỏe định kỳ 6 tháng một lần. Lý do là thấy không cần thiết, tốn kém và không có thời gian.
Bên cạnh đó, nhân thức của người dân về yếu tố nguy cơ và cách phòng ngừa còn hạn chế. Hơn 80% người được hỏi biết đến ung thư cổ tử cung nhưng có đến hơn một nửa không biết yếu tố nguy cơ nào. Hơn 42% không biết dấu hiệu nào cảnh báo bệnh.
Nghiên cứu này vừa được thực hiện tại Hà Nội, Huế, TP HCM (từ tháng 5 đến tháng 8 năm 2010) với sự tham gia của gần 1.000 người dân, lãnh đạo ngành y tế, cán bộ y tế cơ sở, bệnh nhân ung thư.
Theo các chuyên gia, văcxin là biện pháp can thiệp hàng đầu. Trong 2 năm vừa qua, Việt Nam triển khai thí điểm tiêm miễn phí tại Cần Thơ và Thanh Hóa, cho hơn 10 nghìn trẻ em gái 11 tuổi hoặc nữ sinh lớp 6.
Theo Phó giáo sư Nguyễn Trần Hiển, Viện trưởng Viện Vệ sinh dịch tễ trung ương (Bộ Y tế), có 64 trường hợp phản ứng nhẹ sau tiêm, chiếm khoảng 0,3% số mũi tiêm. Chủ yếu là các biểu hiện chóng mặt, nhức đầu, buồn nôn, nôn, một trường hợp ngất. Ngoài ra không ghi nhận ca phản ứng nghiêm trọng nào.
"Chúng tôi hy vọng sớm đưa tiêm văcxin HPV vào chương trình tiêm chủng mở rộng cho trẻ em gái", ông Hiển nói.
Tại Việt Nam tỷ lệ mắc mới ung thư cổ tử cung là 20 trên 100.000 phụ nữ với tỷ lệ tử vong là 11 trên 100.000. Ung thư này phổ biến ở các nước đang phát triển, cao gấp 6-10 lần so với các nước phát triển.
Nam Phương
Quan hệ tình dục sớm làm tăng nguy cơ bị ung thư cổ tử cung. Ảnh minh họa: Static.
Những chị em quan hệ tình dục trước 18 tuổi có tỷ lệ nhiễm HPV cao gấp gần 3 lần những người quan hệ sau độ tuổi này. Trong khi gần như 100% các ca ung thư cổ tử cung có sự hiện diện của virus HPV tuýp nguy cơ cao.
> UTCTC gây tử vong vì ít có triệu chứng
Theo các chuyên gia, lý do là vì ở lứa tuổi vị thành niên, cấu trúc cổ tử cung chưa phát triển hoàn thiện, nếu quan hệ tình dục thì virus sẽ dễ dàng tấn công gây bệnh.
Ngoài ra, những người từng có quan hệ tình dục với hơn một người trong đời có tỷ lệ nhiễm HPV cao hơn gấp 3 lần so với người chỉ có một bạn đời.
Đây là kết quả nghiên cứu trong năm 2010 của nhóm tác giả Lê Thị Thanh Hà, Vũ Thị Hoàng Lan (Đại học y tế công cộng) và Lương Thu Oanh (Vụ bà mẹ sức khỏe trẻ em, Bộ Y tế). Hơn 1.500 phụ nữ đã có chồng tuổi từ 18 đến 69 tại Hà Nội và TP HCM đã tham gia khảo sát.
Kết quả tỷ lệ nhiễm HPV ở phụ nữ Hà Nội là hơn 6% còn TP HCM là hơn 8%. Điều đáng lưu ý là trong số đó, phổ biến nhất là virus HPV-16 và HPV-18, hai chủng này chịu trách nhiệm đến 70% các trường hợp ung thư cổ tử cung.
Thực tế là không phải mọi người nhiễm HPV đều bị ung thư cổ tử cung mà chỉ có một tỷ lệ nhỏ phát triển thành tiền ung thư hoặc ung thư không xâm lấn. Những trường hợp này nếu không được điều trị sẽ phát triển thành ung thư cổ tử cung. Thế nhưng, theo thống kê ở các bệnh viện chuyên khoa, bệnh nhân ung thư cổ tử cung thường đến khám và điều trị ở giai đoạn muộn chiếm tỷ lệ khá cao khoảng 60%.
Bệnh nguy hiểm bởi quá trình ủ bệnh kéo dài trong suốt 15 năm, có thể phát hiện dễ dàng nếu đi khám định kỳ, chỉ bằng một test pap đơn giản, giá chỉ 100.000 đồng. Phát hiện sớm và điều trị đúng cách thì 80-90% trường hợp sẽ khỏi bệnh sau 5 năm điều trị. Thế nhưng phần lớn người dân Việt Nam không có thói quen đi khám định kỳ.
Một nghiên cứu của Tổ chức Health Bridge được đưa ra tại hội thảo ung thư cổ tử cung tại Việt Nam tổ chức sáng 7/12 tại Hà Nội cho thấy chỉ có hơn 37% người đi khám sức khỏe định kỳ 6 tháng một lần. Lý do là thấy không cần thiết, tốn kém và không có thời gian.
Bên cạnh đó, nhân thức của người dân về yếu tố nguy cơ và cách phòng ngừa còn hạn chế. Hơn 80% người được hỏi biết đến ung thư cổ tử cung nhưng có đến hơn một nửa không biết yếu tố nguy cơ nào. Hơn 42% không biết dấu hiệu nào cảnh báo bệnh.
Nghiên cứu này vừa được thực hiện tại Hà Nội, Huế, TP HCM (từ tháng 5 đến tháng 8 năm 2010) với sự tham gia của gần 1.000 người dân, lãnh đạo ngành y tế, cán bộ y tế cơ sở, bệnh nhân ung thư.
Theo các chuyên gia, văcxin là biện pháp can thiệp hàng đầu. Trong 2 năm vừa qua, Việt Nam triển khai thí điểm tiêm miễn phí tại Cần Thơ và Thanh Hóa, cho hơn 10 nghìn trẻ em gái 11 tuổi hoặc nữ sinh lớp 6.
Theo Phó giáo sư Nguyễn Trần Hiển, Viện trưởng Viện Vệ sinh dịch tễ trung ương (Bộ Y tế), có 64 trường hợp phản ứng nhẹ sau tiêm, chiếm khoảng 0,3% số mũi tiêm. Chủ yếu là các biểu hiện chóng mặt, nhức đầu, buồn nôn, nôn, một trường hợp ngất. Ngoài ra không ghi nhận ca phản ứng nghiêm trọng nào.
"Chúng tôi hy vọng sớm đưa tiêm văcxin HPV vào chương trình tiêm chủng mở rộng cho trẻ em gái", ông Hiển nói.
Tại Việt Nam tỷ lệ mắc mới ung thư cổ tử cung là 20 trên 100.000 phụ nữ với tỷ lệ tử vong là 11 trên 100.000. Ung thư này phổ biến ở các nước đang phát triển, cao gấp 6-10 lần so với các nước phát triển.
Nam Phương
10/12/2010 'Chết chìm' trong vòng tay âu yếm của bố mẹ
Thứ sáu, 10/12/2010, 10:06 GMT+7
Ảnh chỉ có tính minh họa: okanagan.bc.ca.
“Từ bé đến giờ sợ nhất là mỗi lần xin phép đi chơi với bạn. Hầu như em phải chuẩn bị đến một tuần để nghĩ xem nói thế nào, đi chơi với ai, đi đâu, làm gì, để mẹ thấy an toàn nhất”, Vi, 18 tuổi, sinh viên Đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn, Hà Nội, tâm sự.
> Trẻ nhát do người thân bao bọc quá kỹ
Đã là sinh viên rồi nhưng Vi vẫn được mẹ chăm sóc "đến tận răng", đến mức đôi khi em cảm thấy mệt mỏi và ngạt thở. Xin được đi chơi đã khó, nhưng nếu nhận được sự đồng ý thì còn bị tra tấn hơn, bởi liên tục bị mẹ hỏi thăm, điều tra suốt chuyến đi đó.
“Mẹ luôn gọi điện thăm hỏi xem đã đến nơi chơi, đang làm gì thế, hay nhắc nhở đến giờ về rồi, về nhanh đi..., khiến nhiều khi xin phép được rồi em lại thấy ngán ngẩm không muốn đi nữa”, cô gái trẻ tâm sự.
Chính vì thế, hầu hết những buổi liên hoan với lớp, hay tụ tập bạn bè đều vắng mặt Vi, và hậu quả là dần dần cô cảm thấy bản thân như bị tách khỏi bạn bè. “Nhiều khi ngồi nghe các bạn nói chuyện mà không biết thông tin gì để tham gia, thấy mình như người lạc loài”, Vi bảo.
Nếu Vi bị mẹ coi là em bé mẫu giáo thì Phương (20 tuổi, sinh viên Đại học Mở Hà Nội) lại là “búp bê’ của gia đình. Từ nhỏ đến lớn cô không phải đụng tay vào bất cứ việc gì, dù muốn hay không. Những kỹ năng cơ bản như giặt giũ, lau nhà, nấu cơm… hầu như rất xa lạ với Phương. Nhiều lần cô cương quyết xách xô nước lên lau dọn tầng hai thì chưa được 10 phút mẹ đã chạy lên giằng lấy làm. Và tất nhiên Phương cũng không có cơ hội va chạm trong cuộc sống.
Phương kể: “Em cũng rất muốn tham gia sinh hoạt trong những câu lạc bộ, nhưng nhiều lần xin phép bố mẹ đều nhận được những cái lắc đầu với lý do như: Có thời gian rảnh thì nằm ở nhà nghỉ ngơi cho thư thả đầu óc, chạy ra đường tối ngày làm gì, bị ốm thì khổ ra…. Thế rồi em không muốn xin đi đâu nữa, đành ngồi ở nhà cho yên ổn".
Không chỉ con gái được cưng chiều thái quá mà nhiều cậu trai cũng đồng cảnh ngộ. Trường hợp của Dũng (sinh viên năm 2 Đại học Bách Khoa) là một ví dụ. Tuy là con trai nhưng cậu chưa bao giờ được làm theo ý mình. Đi đá banh thì mẹ bảo “dơ bẩn, dễ ngã”, đi bơi thì ba cản "nước hồ hàng bao nhiêu con người tắm chung, dễ lây bệnh, có những tên biến thái…”.
Tệ nhất là một lần cậu làm quen với cô gái mình thích, nhưng chỉ hai tuần sau bị mẹ lôi ra giáo huấn cho một trận: "Đang đi học, không lo học đi, cấm không được yêu đương gì hết, tốn tiền, tốn thời gian!”. Sau chuyện đó Dũng đâm ra chán nản, và cuộc sống chỉ bó gọn trong căn phòng với máy tính, chơi game, xem phim chưởng, đọc truyện tranh.
Một trường hợp khác, lấy lý do giữ tiền là tốt cho con, bà Hân (49 tuổi, Phan Huy Ích, Hà Nội) đã đưa ra tiêu chí kiểm soát tiền bạc của con cái chặt chẽ: khi con gái đi đâu xin tiền đều phải thống kê mua thứ gì, mua ở đâu, đi mua cùng với ai…? Còn với cậu con trai năm nay học năm thứ 2 Đại học Giao Thông Vận Tải thì bà áp dụng chiến lược chặt chẽ hơn vì sợ con trai xin tiền đi... "bao gái".
“Bây giờ có nhiều tiền ra ngoài không tốt, con gái nhìn vào chúng nó lại chỉ yêu vì tiền chứ thật lòng gì!”, bà Hân tâm sự, giọng bất an.
Chuyên gia Nguyễn Thị Hằng, Trung tâm tư vấn tâm lý Hà Nội nhận định: “Tình trạng bao bọc con kiểu này không hiếm, xuất phát từ tâm lý của những bậc cha mẹ đều là yêu thương con cái. Nhưng một số người lại không nhận ra rằng con mình cần phải lớn, vì vậy họ giữ con quá chặt, đến mức trẻ muốn chạy ra cũng không được, mệt mỏi quá và chúng không còn muốn chạy nữa. Trẻ cần có tiếng nói, cần học cách làm việc và tự biết chăm sóc bản thân, cần giao tiếp và va chạm. Nếu chúng không có kinh nghiệm thực tế thì chính sự yêu thương của cha mẹ là một sợi xích".
Trung tâm của bà Hằng từng nhận nhiều cuộc điện thoại "tố khổ" của các bạn trẻ trong vòng vây giam hãm của gia đình, không ít cuộc trong đó từ những bạn trẻ sống trong nhung lụa. Nhiều em cho biết cảm thấy chán đời, thấy ức chế hoặc thấy mình thừa thãi.
"Chính việc cha mẹ tước đi quyền tự do, tự quyết của trẻ một cách tuyệt đối đã tạo ra những những đứa trẻ lầm lì, thậm chí tự kỷ, khi các em ngồi giữa mọi người mà không hiểu mọi người nói gì. Ngược lại có trường hợp khi các em muốn quyết định mà không được tự quyết … khiến các em ấm ức và muốn phá phách", chuyên gia phân tích.
Song, nói đến bậc cha mẹ cũng cần nói đến sự tự vận động của trẻ. "Nếu chẳng may rơi vào tình trạng ấy, các bạn trẻ hãy bằng những hành động cụ thể để xây dựng lòng tin với bố mẹ, để chứng minh rằng mình có thể có những quyết định đúng đắn, có thể tự làm nhiều việc", chuyên gia đưa ra ý kiến.
Đồng Phương Thảo
Giống như tôi ^^!
Bạn Vi là con gái, mới 18 tuổi, tôi thì 30 rồi, công chức nhà nước, thành công trong sự nghiệp thì chưa dám nói nhưng cũng coi là có chút danh vọng, lại là con trai nữa nhưng cũng không khác với hoàn cảnh này lắm, đi chơi thì cũng 9h thôi nhé, đi đâu đột xuất thì phải có ý kiến của phụ huynh!!! Thế mới thấy được thương cũng không sướng lắm nhỉ ^^ Kiểu này ế vợ là chắc rồi quá
( PN )
--------------------------------------------------------------------------------
haizzz
Cũng cùng cảnh ngộ. Đôi khi phụ huynh vì quá lo cho con cái mà gây ra tâm trạng ức chế rồi dần dần tạo ra những tính cách tiêu cực mà họ không hề hay biết.
( ToRi )
--------------------------------------------------------------------------------
Cha mẹ phải quản lý con cái.
Bố mẹ quản lý, giáo dục con cái và có tránh nhiệm quản lý, giáo dục con cái, kể cả khi chúng đã lấy vợ, lấy chồng là chuyện bình thường. Trong xã hội đầy dãy những khiếm khuyết như hiện nay, nếu không muốn mất con thì không được buông rời quản lý. Phạm vi quản lý phải toàn diện từ học tập, vui chơi, bè bạn, yêu đương v.v.. Một điều cần trao đổi ở đây là phương thức, cách thức quản lý như thế nào cho phù hợp với tình hình, mức độ và tính cách của từng cháu. Đấy là nghệ thuật của từng ông bố, bà mẹ trong gia đình.
( Thaoviet )
Ảnh chỉ có tính minh họa: okanagan.bc.ca.
“Từ bé đến giờ sợ nhất là mỗi lần xin phép đi chơi với bạn. Hầu như em phải chuẩn bị đến một tuần để nghĩ xem nói thế nào, đi chơi với ai, đi đâu, làm gì, để mẹ thấy an toàn nhất”, Vi, 18 tuổi, sinh viên Đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn, Hà Nội, tâm sự.
> Trẻ nhát do người thân bao bọc quá kỹ
Đã là sinh viên rồi nhưng Vi vẫn được mẹ chăm sóc "đến tận răng", đến mức đôi khi em cảm thấy mệt mỏi và ngạt thở. Xin được đi chơi đã khó, nhưng nếu nhận được sự đồng ý thì còn bị tra tấn hơn, bởi liên tục bị mẹ hỏi thăm, điều tra suốt chuyến đi đó.
“Mẹ luôn gọi điện thăm hỏi xem đã đến nơi chơi, đang làm gì thế, hay nhắc nhở đến giờ về rồi, về nhanh đi..., khiến nhiều khi xin phép được rồi em lại thấy ngán ngẩm không muốn đi nữa”, cô gái trẻ tâm sự.
Chính vì thế, hầu hết những buổi liên hoan với lớp, hay tụ tập bạn bè đều vắng mặt Vi, và hậu quả là dần dần cô cảm thấy bản thân như bị tách khỏi bạn bè. “Nhiều khi ngồi nghe các bạn nói chuyện mà không biết thông tin gì để tham gia, thấy mình như người lạc loài”, Vi bảo.
Nếu Vi bị mẹ coi là em bé mẫu giáo thì Phương (20 tuổi, sinh viên Đại học Mở Hà Nội) lại là “búp bê’ của gia đình. Từ nhỏ đến lớn cô không phải đụng tay vào bất cứ việc gì, dù muốn hay không. Những kỹ năng cơ bản như giặt giũ, lau nhà, nấu cơm… hầu như rất xa lạ với Phương. Nhiều lần cô cương quyết xách xô nước lên lau dọn tầng hai thì chưa được 10 phút mẹ đã chạy lên giằng lấy làm. Và tất nhiên Phương cũng không có cơ hội va chạm trong cuộc sống.
Phương kể: “Em cũng rất muốn tham gia sinh hoạt trong những câu lạc bộ, nhưng nhiều lần xin phép bố mẹ đều nhận được những cái lắc đầu với lý do như: Có thời gian rảnh thì nằm ở nhà nghỉ ngơi cho thư thả đầu óc, chạy ra đường tối ngày làm gì, bị ốm thì khổ ra…. Thế rồi em không muốn xin đi đâu nữa, đành ngồi ở nhà cho yên ổn".
Không chỉ con gái được cưng chiều thái quá mà nhiều cậu trai cũng đồng cảnh ngộ. Trường hợp của Dũng (sinh viên năm 2 Đại học Bách Khoa) là một ví dụ. Tuy là con trai nhưng cậu chưa bao giờ được làm theo ý mình. Đi đá banh thì mẹ bảo “dơ bẩn, dễ ngã”, đi bơi thì ba cản "nước hồ hàng bao nhiêu con người tắm chung, dễ lây bệnh, có những tên biến thái…”.
Tệ nhất là một lần cậu làm quen với cô gái mình thích, nhưng chỉ hai tuần sau bị mẹ lôi ra giáo huấn cho một trận: "Đang đi học, không lo học đi, cấm không được yêu đương gì hết, tốn tiền, tốn thời gian!”. Sau chuyện đó Dũng đâm ra chán nản, và cuộc sống chỉ bó gọn trong căn phòng với máy tính, chơi game, xem phim chưởng, đọc truyện tranh.
Một trường hợp khác, lấy lý do giữ tiền là tốt cho con, bà Hân (49 tuổi, Phan Huy Ích, Hà Nội) đã đưa ra tiêu chí kiểm soát tiền bạc của con cái chặt chẽ: khi con gái đi đâu xin tiền đều phải thống kê mua thứ gì, mua ở đâu, đi mua cùng với ai…? Còn với cậu con trai năm nay học năm thứ 2 Đại học Giao Thông Vận Tải thì bà áp dụng chiến lược chặt chẽ hơn vì sợ con trai xin tiền đi... "bao gái".
“Bây giờ có nhiều tiền ra ngoài không tốt, con gái nhìn vào chúng nó lại chỉ yêu vì tiền chứ thật lòng gì!”, bà Hân tâm sự, giọng bất an.
Chuyên gia Nguyễn Thị Hằng, Trung tâm tư vấn tâm lý Hà Nội nhận định: “Tình trạng bao bọc con kiểu này không hiếm, xuất phát từ tâm lý của những bậc cha mẹ đều là yêu thương con cái. Nhưng một số người lại không nhận ra rằng con mình cần phải lớn, vì vậy họ giữ con quá chặt, đến mức trẻ muốn chạy ra cũng không được, mệt mỏi quá và chúng không còn muốn chạy nữa. Trẻ cần có tiếng nói, cần học cách làm việc và tự biết chăm sóc bản thân, cần giao tiếp và va chạm. Nếu chúng không có kinh nghiệm thực tế thì chính sự yêu thương của cha mẹ là một sợi xích".
Trung tâm của bà Hằng từng nhận nhiều cuộc điện thoại "tố khổ" của các bạn trẻ trong vòng vây giam hãm của gia đình, không ít cuộc trong đó từ những bạn trẻ sống trong nhung lụa. Nhiều em cho biết cảm thấy chán đời, thấy ức chế hoặc thấy mình thừa thãi.
"Chính việc cha mẹ tước đi quyền tự do, tự quyết của trẻ một cách tuyệt đối đã tạo ra những những đứa trẻ lầm lì, thậm chí tự kỷ, khi các em ngồi giữa mọi người mà không hiểu mọi người nói gì. Ngược lại có trường hợp khi các em muốn quyết định mà không được tự quyết … khiến các em ấm ức và muốn phá phách", chuyên gia phân tích.
Song, nói đến bậc cha mẹ cũng cần nói đến sự tự vận động của trẻ. "Nếu chẳng may rơi vào tình trạng ấy, các bạn trẻ hãy bằng những hành động cụ thể để xây dựng lòng tin với bố mẹ, để chứng minh rằng mình có thể có những quyết định đúng đắn, có thể tự làm nhiều việc", chuyên gia đưa ra ý kiến.
Đồng Phương Thảo
Giống như tôi ^^!
Bạn Vi là con gái, mới 18 tuổi, tôi thì 30 rồi, công chức nhà nước, thành công trong sự nghiệp thì chưa dám nói nhưng cũng coi là có chút danh vọng, lại là con trai nữa nhưng cũng không khác với hoàn cảnh này lắm, đi chơi thì cũng 9h thôi nhé, đi đâu đột xuất thì phải có ý kiến của phụ huynh!!! Thế mới thấy được thương cũng không sướng lắm nhỉ ^^ Kiểu này ế vợ là chắc rồi quá
( PN )
--------------------------------------------------------------------------------
haizzz
Cũng cùng cảnh ngộ. Đôi khi phụ huynh vì quá lo cho con cái mà gây ra tâm trạng ức chế rồi dần dần tạo ra những tính cách tiêu cực mà họ không hề hay biết.
( ToRi )
--------------------------------------------------------------------------------
Cha mẹ phải quản lý con cái.
Bố mẹ quản lý, giáo dục con cái và có tránh nhiệm quản lý, giáo dục con cái, kể cả khi chúng đã lấy vợ, lấy chồng là chuyện bình thường. Trong xã hội đầy dãy những khiếm khuyết như hiện nay, nếu không muốn mất con thì không được buông rời quản lý. Phạm vi quản lý phải toàn diện từ học tập, vui chơi, bè bạn, yêu đương v.v.. Một điều cần trao đổi ở đây là phương thức, cách thức quản lý như thế nào cho phù hợp với tình hình, mức độ và tính cách của từng cháu. Đấy là nghệ thuật của từng ông bố, bà mẹ trong gia đình.
( Thaoviet )
25/02 Những thiếu nữ bị cha mẹ nuôi trong 'lồng kính'
Thứ sáu, 25/2/2011, 10:39 GMT+7
Ảnh có tính minh họa: doanhnhan360.com.
“Đi có xa không? Làm sao mà con đi một mình được, tay chân yếu rồi lại ngã ra đường thì ai lo. Để mẹ đèo đi”, cứ mỗi lần Vân Anh (22 tuổi, ở phố Trần Quý Cáp, Hà Nội) có việc đi đâu là y như rằng bà mẹ lại lặp lại điệp khúc ấy.
> 'Chết chìm' trong vòng tay âu yếm của bố mẹ
Tốt nghiệp đại học từ tháng 6 năm ngoái, nhưng đến giờ Vân Anh vẫn không thuyết phục được bố mẹ mua xe máy cho để đi làm, chỉ vì ông bà sợ con tay yếu không lái xe được.
"Chỗ làm của anh trai đi qua công ty mình nên ngày nào cũng phải đi nhờ xe anh. Từ hồi học cấp 3 đến hết 4 năm đại học, không bố mẹ thì anh đèo mình đến trường, đến khi đi phỏng vấn xin việc cũng đòi đưa đi. Lúc nào cũng sợ con đi lạc", Vân Anh kể. Thậm chí khi cô đề xuất sẽ tự đi làm bằng xe bus thì cũng bị cha mẹ gạt phắt, với lý do đi xe bus dễ bị móc túi, không có ghế ngồi phải đứng mỏi chân.
"Hồi trước, có công ty mình được nhận làm rồi nhưng bố mẹ còn không cho đi làm vì xa nhà quá. Suốt ngày mẹ ở nhà coi. Mình thấy mệt mỏi lắm, đôi khi ấm ức muốn khóc. Nhưng nói mà bố mẹ không hiểu…”, cô gái trẻ tâm sự.
Cũng trong tình cảnh bị cha mẹ giữ gìn như "ấn tín", Dương (21 tuổi, Thanh Xuân, Hà Nội) cho biết đến tận giờ cô vẫn hầu như chưa có cơ hội đi chơi xa với bạn bè, vì cha mẹ chăm sóc quá kỹ.
"Mẹ vẫn bảo con gái thì phải nhẹ nhàng, phải nữ tính, phải có nề nếp nên không được làm gì thái quá, tự do. Bảo mình muốn gặp bạn bè có thể mời về nhà ăn uống, chứ không cần phải đi chơi", cô kể.
Có lần, vì muốn được đi uống cà phê sáng cùng nhóm bạn thân, Dương đã dắt xe máy ra khỏi nhà từ sáng sớm, tối về, cô nhận được lời đay nghiến của mẹ: "Con cứ thử xem, rời cái nhà này ra có sống được không?".
Với Hà (23 tuổi, biên tập viên một nhà xuất bản, quê ở Hải Dương) sự bao bọc của bố mẹ đã trở thành nỗi ám ảnh. “Bố lo cho bữa ăn của mình cũng là chuyện chính đáng, nhưng cứ luôn gọi điện cho mấy em họ trên này để nhắc mình ăn cơm".
Thậm chí, cô em họ của Hà đã có gia đình, lại bận rộn với một đứa con nhỏ cũng bị giao trách nhiệm giúp chị. "Chị về nhà chưa, đợi em cho thằng cu ăn bột rồi sang nấu cơm cho chị nha!”.
“Mình ngại lắm chứ, lớn rồi mà chả nhẽ một bữa cơm không nấu được, nói mãi bố không sửa, mình có phải tật nguyền gì đâu”, cô tâm sự.
Tháng trước chỉ vì chuyển nhà trọ mà bố mẹ nhất định bắt xe lên Hà Nội để chuyển đồ cho Hà. Nghe bảo mới có một anh chuyển đến, ở dưới phòng con gái, ông bà lại nằng nặc đòi chuyển nhà, còn nói sẽ cho con thêm tiền chi tiêu, chỗ mới đắt hơn cũng được. "Bố mẹ luôn làm thế, tự quyết định mọi việc trong cuộc sống của mình, mình không phải là trẻ con mẫu giáo hay búp bê trong tủ kính …”, Hà thở dài mệt mỏi nói.
"Tâm lý của bố mẹ muốn bao bọc con cái là chuyện thông thường, nhưng việc thái quá như những trường hợp trên là không cần thiết", chuyên gia tư vấn tâm lý Huỳnh Văn Tâm từ tổng đài 19001080 nhận định. "Việc đó sẽ gây ra hai hệ quả, một tốt và một xấu. Tốt là yên tâm rằng con sẽ không gặp nguy hiểm, không bị va cham hay chịu thiệt thòi. Nhưng mặt khác lại tạo ra những cô cậu thiếu kinh nghiệm sống. Và quả thực, nhiều người 'rời nhà ra thì sẽ không sống nổi'".
Cũng theo ông Tâm, cha mẹ nên biết lắng nghe con cái hơn, khi họ trưởng thành thì nhu cầu giao tiếp, tự do và những xáo trộn tâm lý sẽ nhiều hơn khi ngồi trên ghế nhà trường. Nếu không sẽ xảy ra xung đột khi những đứa con muốn tự mình phá vỡ cái vỏ bao bọc.
Đồng Phương Thảo
Ảnh có tính minh họa: doanhnhan360.com.
“Đi có xa không? Làm sao mà con đi một mình được, tay chân yếu rồi lại ngã ra đường thì ai lo. Để mẹ đèo đi”, cứ mỗi lần Vân Anh (22 tuổi, ở phố Trần Quý Cáp, Hà Nội) có việc đi đâu là y như rằng bà mẹ lại lặp lại điệp khúc ấy.
> 'Chết chìm' trong vòng tay âu yếm của bố mẹ
Tốt nghiệp đại học từ tháng 6 năm ngoái, nhưng đến giờ Vân Anh vẫn không thuyết phục được bố mẹ mua xe máy cho để đi làm, chỉ vì ông bà sợ con tay yếu không lái xe được.
"Chỗ làm của anh trai đi qua công ty mình nên ngày nào cũng phải đi nhờ xe anh. Từ hồi học cấp 3 đến hết 4 năm đại học, không bố mẹ thì anh đèo mình đến trường, đến khi đi phỏng vấn xin việc cũng đòi đưa đi. Lúc nào cũng sợ con đi lạc", Vân Anh kể. Thậm chí khi cô đề xuất sẽ tự đi làm bằng xe bus thì cũng bị cha mẹ gạt phắt, với lý do đi xe bus dễ bị móc túi, không có ghế ngồi phải đứng mỏi chân.
"Hồi trước, có công ty mình được nhận làm rồi nhưng bố mẹ còn không cho đi làm vì xa nhà quá. Suốt ngày mẹ ở nhà coi. Mình thấy mệt mỏi lắm, đôi khi ấm ức muốn khóc. Nhưng nói mà bố mẹ không hiểu…”, cô gái trẻ tâm sự.
Cũng trong tình cảnh bị cha mẹ giữ gìn như "ấn tín", Dương (21 tuổi, Thanh Xuân, Hà Nội) cho biết đến tận giờ cô vẫn hầu như chưa có cơ hội đi chơi xa với bạn bè, vì cha mẹ chăm sóc quá kỹ.
"Mẹ vẫn bảo con gái thì phải nhẹ nhàng, phải nữ tính, phải có nề nếp nên không được làm gì thái quá, tự do. Bảo mình muốn gặp bạn bè có thể mời về nhà ăn uống, chứ không cần phải đi chơi", cô kể.
Có lần, vì muốn được đi uống cà phê sáng cùng nhóm bạn thân, Dương đã dắt xe máy ra khỏi nhà từ sáng sớm, tối về, cô nhận được lời đay nghiến của mẹ: "Con cứ thử xem, rời cái nhà này ra có sống được không?".
Với Hà (23 tuổi, biên tập viên một nhà xuất bản, quê ở Hải Dương) sự bao bọc của bố mẹ đã trở thành nỗi ám ảnh. “Bố lo cho bữa ăn của mình cũng là chuyện chính đáng, nhưng cứ luôn gọi điện cho mấy em họ trên này để nhắc mình ăn cơm".
Thậm chí, cô em họ của Hà đã có gia đình, lại bận rộn với một đứa con nhỏ cũng bị giao trách nhiệm giúp chị. "Chị về nhà chưa, đợi em cho thằng cu ăn bột rồi sang nấu cơm cho chị nha!”.
“Mình ngại lắm chứ, lớn rồi mà chả nhẽ một bữa cơm không nấu được, nói mãi bố không sửa, mình có phải tật nguyền gì đâu”, cô tâm sự.
Tháng trước chỉ vì chuyển nhà trọ mà bố mẹ nhất định bắt xe lên Hà Nội để chuyển đồ cho Hà. Nghe bảo mới có một anh chuyển đến, ở dưới phòng con gái, ông bà lại nằng nặc đòi chuyển nhà, còn nói sẽ cho con thêm tiền chi tiêu, chỗ mới đắt hơn cũng được. "Bố mẹ luôn làm thế, tự quyết định mọi việc trong cuộc sống của mình, mình không phải là trẻ con mẫu giáo hay búp bê trong tủ kính …”, Hà thở dài mệt mỏi nói.
"Tâm lý của bố mẹ muốn bao bọc con cái là chuyện thông thường, nhưng việc thái quá như những trường hợp trên là không cần thiết", chuyên gia tư vấn tâm lý Huỳnh Văn Tâm từ tổng đài 19001080 nhận định. "Việc đó sẽ gây ra hai hệ quả, một tốt và một xấu. Tốt là yên tâm rằng con sẽ không gặp nguy hiểm, không bị va cham hay chịu thiệt thòi. Nhưng mặt khác lại tạo ra những cô cậu thiếu kinh nghiệm sống. Và quả thực, nhiều người 'rời nhà ra thì sẽ không sống nổi'".
Cũng theo ông Tâm, cha mẹ nên biết lắng nghe con cái hơn, khi họ trưởng thành thì nhu cầu giao tiếp, tự do và những xáo trộn tâm lý sẽ nhiều hơn khi ngồi trên ghế nhà trường. Nếu không sẽ xảy ra xung đột khi những đứa con muốn tự mình phá vỡ cái vỏ bao bọc.
Đồng Phương Thảo
Subscribe to:
Posts (Atom)