Showing posts with label SaigonGiaiphong. Show all posts
Showing posts with label SaigonGiaiphong. Show all posts

Tuesday, March 22, 2011

21/03 男女産み分け推奨の書籍・ウェブサイトを摘発

2011/03/21 04:39 JST

*関連記事:

>> ハノイの男女出生比率、女児100人:男児120人 (10/12/07)
>> ベトナムの人工中絶率、東南アジアで最も高く (10/11/22)
>> 男女出生比、女児100人:男児110.6人 (10/10/29)
>> 人口の「質」に問題、当局が警告 (09/08/25)

 人口・家族計画化総局は関連当局と協力し、男女の産み分け方法を紹介・推奨しているウェブサイトの運営及び書籍の出版・販売活動に対する監査を行った。16日付サイゴンザイフォン紙(電子版)が報じた。
 
 今回の監査は、国内でも特に新生児男女比率の偏りが顕著な、▽タインホア省(北中部)、▽ハイズオン省(紅河デルタ地方)、▽ランソン省(東北部)、▽ドンナイ省(東南部)、▽ハイフォン市、▽ハノイ市、▽ホーチミン市――で実施された。

 同局は今回の監査で、男女の産み分け方法に関連する情報を掲載した書籍40種が合計4万2000冊、ウェブサイト13件を摘発した。また、同局はこのうち書籍32種の出版元に対し書籍の回収、ウェブサイト13件に対し男女産み分けに関する情報をサイト上から削除するよう指導した。

*関連記事:

>> ハノイの男女出生比率、女児100人:男児120人 (10/12/07)
>> ベトナムの人工中絶率、東南アジアで最も高く (10/11/22)
>> 男女出生比、女児100人:男児110.6人 (10/10/29)
>> 人口の「質」に問題、当局が警告 (09/08/25)

[Nguyen Quoc, sggp.org.vn, 16/3/2011, 11:41 (GMT+7), T]
© Viet-jo.com 2002-2011 All Rights Reserved

Wednesday, March 16, 2011

14/03 Thế giới tái thiết sau động đất như thế nào?

Thứ hai, 14/03/2011, 23:59 (GMT+7)

Trong hơn một thế kỷ qua, thế giới đã hứng chịu vô số những thảm họa thiên tai kinh hoàng, một trong những thảm họa có sức tàn phá lớn là động đất. Việc tái thiết sau động đất còn là một vấn đề lớn hơn vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của toàn bộ người dân trong nước.


Thành phố Kobe năm 1995.

Kobe: sức mạnh phục hồi thần kỳ

Trận động đất diễn ra vào 1-1995 tại thành phố cảng Kobe, Nhật Bản. Tại tâm chấn sâu cách mặt đất 16 km, trận động đất có cường độ 7,2 độ richter đã làm rung chuyển cả vùng Kobe và đảo Awaji. Chỉ chốc lát, một trong những thành phố cảng sầm uất nhất Nhật Bản chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát, số người thiệt mạng là 6.433 người. Đây là một trong những thiệt hại lớn nhất về người kể từ sau chiến tranh thế giới lần thứ 2. Trận động đất cũng làm thiệt hại lớn chưa từng thấy. Một triệu tòa nhà bị sập hoàn toàn, hơn 300.000 người lâm vào cảnh mất nhà cửa, sống tạm bợ trong các trạm trú ẩn. Các tuyến đường giao thông đường sắt, đường bộ bị hư hỏng, các tuyến đường cao tốc bị phá sập làm cho giao thông trên các tuyến đường bị ngừng trệ. Đây là trận động đất còn được ghi chép lại trong sách Kỷ lục Thế giới như là một thảm họa tự nhiên gây tốn kém nhất từng xảy ra ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới, thiệt hại 10.000 tỷ yên (100 tỷ USD), tức tương đương 2,5% GDP của Nhật.

Ngay sau động đất, chính phủ Nhật, thành phố Kobe và các ban ngành liên quan đã đề ra những biện pháp khẩn cấp để giải quyết hậu quả trận động đất kinh hoàng. Với ý chí và tinh thần vượt khó mãnh liệt của người dân Nhật Bản, chỉ trong vòng 6 ngày sau trận động đất, mạng lưới điện được phục hồi, hệ thống khí đốt và nước cũng trở lại bình thường trong vòng 3 tháng. Hệ thống đường bộ, đường sắt được khôi phục trong vòng 1 năm. Đống bê tông đổ nát từ nhà ở và các công trình khác đổ sập lên đến 14,3 triệu tấn. Việc dọn sạch đống đổ nát này cũng phải mất 3 năm 2 tháng. Các đội cứu trợ tình nguyện trong cả nước tích cực hoạt động để giúp đỡ người dân trong thời tiết giá lạnh của tháng và tiếp tục hoạt động tích cực trong một năm sau đó.

Chỉ tính riêng năm 1995, có đến gần 138 vạn lượt người tình nguyện tham gia công tác cứu trợ cho trận động đất này. Bưu điện chuyển miễn phí toàn bộ những gói hàng gửi đến những vùng bị động đất. Đồ dùng hàng ngày, chăn màn, quần áo và các vật dụng khác đã được người dân cả nước nhanh chóng gửi đến cho những người bị nạn. Đến tháng 11-1995, chính quyền đã xây dựng xong 40.000 căn nhà và đến tháng 1 năm 2000 đã hoàn thành việc giải quyết vấn đề nhà ở cho những người mất nhà. Các công ty kiến thiết, xây dựng, điện nước và cả nước dồn sức khắc phục hậu quả của động đất. Ngày lại ngày, các tòa nhà mới lại mọc lên thay thế cho một thành phố đổ nát bằng một thành phố kiến trúc hiện đại và năng động.

Về kinh tế, hoạt động sản xuất của thành phố gần như trở lại bình thường trong vòng 15 tháng, còn sản xuất công nghiệp của Nhật nói chung cũng không sụt giảm quá nhiều: giảm 2,6% vào tháng 1-1995 nhưng sau đó đã tăng trở lại 2,2% vào tháng 2 và 1% vào tháng 3.

Thành phố Kobe hiện nay.

Chỉ sau 3 năm, cảng Kobe, bộ mặt của thành phố đã trở lại là một cảng biển sầm uất, chiếc cầu treo Akashi như cánh cửa mở tới tương lai đã được đưa vào sử dụng. Cầu treo này cho đến năm 2003 vẫn là cầu treo giữ kỷ lục dài nhất thế giới. Người ta không còn nhận ra một Kobe đổ nát ngày nào, mà thay vào đó là một thành phố được xây dựng lại xinh đẹp hơn. Một góc trong công viên Mariken cạnh bờ biển vẫn được giữ lại như một minh chứng cho sức tàn phá của trận động đất ngày nào. Sau trận động đất,chính quyền tỉnh đã thiết lập Học Viện Hồi phục con người và giảm bớt thảm họa ở Kobe. Học viện có 11 trung tâm nghiên cứu được mở để nghiên cứu về thảm họa, chia sẻ những nghiên cứu trong và ngoài nước.

Tứ Xuyên: có diện mạo mới trong 3 năm

Thảm kịch động đất mạnh 7,9 độ richter đã xảy ra tại Bắc Xuyên, Vấn Xuyên thuộc tỉnh Tứ Xuyên, một phần ở tỉnh Sơn Đông và tỉnh Cam Túc vào ngày 12-5-2008, làm hơn 80.000 người thiệt mạng, trong đó có 10.000 trẻ em chết trong các trường học bị sụp đổ, dẫn tới một cuộc điều tra bất thường của chính phủ cho thấy khoảng 20% các trường tiểu học ở nước này được xây trong tình trạng không an toàn. Gần 5 triệu người mất nhà cửa, 18.000 người mất tích.

Với sức tàn phá lớn, trận động đất đã gây ảnh hưởng trên diện rộng nhất và công tác cứu hộ gặp khó khăn nhất xảy ra tại Trung Quốc trong vòng nửa thế kỷ qua. Trận động đất đã phá hủy hàng triệu công trình giao thông, điện lực, viễn thông, cấp nước, gây ra thiệt hại ước tính 122 tỷ USD. Số người bị mất nhà ở lên tới 11 triệu người. Ngoài những thiệt hại kể trên, các di sản văn hóa cũng chịu chung số phận. Hàng trăm di sản văn hóa vô giá đã bị phá hủy trầm trọng khi động đất và dư chấn xảy ra ở tỉnh Tứ Xuyên và Cam Túc.

Ngay sau xảy ra khi xảy ra động đất, chính phủ Trung Quốc đã đề ra “Pháp lệnh tái thiết sau động đất Tứ Xuyên”. Theo đó, việc tái thiết vùng động đất sẽ kiên trì phương châm lấy dân làm gốc, quy hoạch một cách khoa học, tiến hành theo từng bước, nhà nước và nhân dân cùng chung tay tái thiết. Các hoạt động ra soát công trình, cứu hộ, xây dựng lại các công trình nhà ở, thiết lập lại hệ thống điện, viễn thông đã diễn ra khẩn trương. Quân đội được điều đến những nơi chịu tổn thất lớn nhất để cứu nạn và hướng dẫn người dân di chuyển vào những nơi dành cho trường hợp khẩn cấp. Bên cạnh đó là sự chung tay của cộng đồng quốc tế trong các hoạt động cứu trợ, quyên góp tiền hỗ trợ nạn nhân động đất. Tổng số tiền hỗ trợ của quốc tế là 11,2 tỷ USD.

Hơn 2 năm sau, vào ngày 12-9-2010, từ một đống đổ nát, thành phố Bắc Xuyên đã xây dựng mới lại hoàn toàn với đầy đủ cơ sở hạ tầng, nhà ở, bệnh viện, nhà trẻ và trung tâm văn hóa-thể thao. Thành phố mới đã đón hơn 40.000 cư dân đến trú ngụ. Các hoạt động du lịch văn hóa đã có dấu hiệu khởi sắc. Nhiều công trình di tích văn hóa được khôi phục, tôn tạo đã trở nên hấp dẫn du khách trong và ngoài nước. Tính đến đầu tháng 3 năm nay, quá trình tái thiết lại các vùng chịu ảnh hưởng động đất được đánh giá là đã cơ bản được hoàn thành. Như vậy, chỉ chưa đầy trong 3 năm, chính phủ Trung Quốc đã tái thiết xong thành phố Tứ Xuyên, vượt mức kế hoạch dự kiến 5 năm mới có thể hoàn thành.

Haiti: ngổn ngang sau 1 năm

Nếu sự hồi phục nhanh diễn ra tại Nhật Bản, Trung Quốc thì ở Haiti điều này hoàn toàn trái ngược. Trận động đất mạnh 7,3 độ richter ngày 12-1-2010, với hơn 30 đợt dư chấn đã khiến thủ đô Port au Prince của Haiti rơi vào tình trạng hỗn loạn với hàng ngàn người thiệt mạng và con số này đã lên tới 200.000 người chỉ trong thời gian ngắn. Hầu hết các công trình lớn của Port au Prince, trong đó có Dinh Tổng thống, tòa nhà Quốc hội bị phá hủy hoàn toàn hoặc hư hỏng nặng. Sau trận động đất, hàng triệu người dân ở Haiti đã sống trong cảnh không nhà, thiếu lương thực, thiếu nhiên liệu, nước uống. Là quốc gia nghèo nhất châu Mỹ, Haiti phải nhờ đến sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế. Nhiều hội nghị thảo luận việc tái thiết tại Haiti đã diễn ra, bên cạnh đó là nhiều lời cam kết của các chính phủ, các tổ chức phi chính phủ. Thế nhưng, một năm sau Haiti vẫn là một quốc gia ngổn ngang với dịch bệnh hoành hành, tình trạng bạo loạn diễn ra thường xuyên khiến làn sóng phản đối chính phủ dâng cao.

Theo thống kê của LHQ, khoản viện trợ khẩn cấp tới Haiti từ cộng đồng quốc tế trong một năm là 1 tỷ USD, chỉ đáp ứng được chưa tới 70% nhu cầu cần hỗ trợ. Kết quả là những khoản tiền viện trợ đã không được cung cấp đầy đủ cũng như các hoạt động cứu hộ đã giảm bớt rất nhiều. Hơn một năm đã trôi qua, thủ đô Port au Prince của Haiti nay vẫn là một thành phố đổ nát với hơn 810.000 người sống trong những căn lều tạm trú xiêu vẹo, các ngôi nhà tạm dựng trên các ngả đường.

Bên cạnh những khó khăn chồng chất, người dân Haiti còn đang phải đối mặt với dịch tả với quy mô chưa từng có. Đến nay, đã có khoảng 3.600 người tử vong vì dịch bệnh này. Quy mô của dịch bệnh ước tính sẽ còn lan rộng hơn nữa, do điều kiện sinh hoạt của người dân sau động đất vẫn vô cùng thiếu thốn.

Thanh Hằng (Tổng hợp)

Nghĩ gì về nhà máy nguyên tử năng ở Việt Nam?

From: Trinh Lequoc
To: HongLeTho
Sent: Tue, March 15, 2011 8:25:22 PM
Subject: FW: DHN o VN

Gui anh Tho doc va cho cac anh chi trong danh sach.

Cam on,

Trinh

====================================================

Nghĩ gì về nhà máy nguyên tử năng ở Việt Nam?

Khi mới nghe tin nhà máy ĐNH (Điện Hạt Nhân) Fukushima ở Nhật bắt đầu gặp sự cố nghiêm trọng và báo chí Canada đã có bài viết khoa học trả lời những câu hỏi về nguy cơ "nổ lò nguyên tử" tôi đã trích dẫn bài báo này gửi ngay về VN cho tờ báo SaiGon Giai Phong online xem như là một ý kiến đóng góp của một độc giả từ Canada . Thế nhưng qua ba ngày tôi vẫn không thấy động tĩnh chi cả, vào SGGP vẫn thấy chính quyền Hà Nội ra thông báo về ĐHN, xin trích dẫn cho bà con cô bác biết

_______________________________________________


4 lý do để xây dựng nhà máy điện hạt nhân


Thứ bảy, 12/03/2011, 02:02 (GMT+7)

(SGGP). – Ngày 11-3, Trung tâm Nghiên cứu phát triển truyền thông (thuộc Bộ KH-CN) đã tổ chức giao lưu trực tuyến “Hướng tới nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Việt Nam”. Đến thời điểm này, Việt Nam đang trên lộ trình tiến đến xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên.

Thứ trưởng Bộ KH-CN Lê Đình Tiến khẳng định, tại thời điểm này Việt Nam có 4 lý do để có thể xây dựng nhà máy điện hạt nhân gồm: các nguồn năng lượng hóa thạch cũng như thủy điện trong nước cũng như trên thế giới đang cạn kiệt; nhu cầu năng lượng của Việt Nam hiện tại và tương lai ở tình trạng thiếu; năng lượng hạt nhân hiện nay đã đảm bảo tính an toàn cao và hiệu quả kinh tế cũng cao; điện hạt nhân giảm được khí thải nhà kính.



PGS-TS Vương Hữu Tấn, Viện trưởng Viện Năng lượng nguyên tử, cho rằng lợi ích trước tiên của việc phát triển điện hạt nhân là góp phần đảm bảo về an ninh cung cấp điện năng cho đất nước, phục vụ quá trình công nghiệp hóa - hiện đại hóa. Tuy nhiên, theo ông Tấn, vẫn tồn tại những khó khăn đối với Việt Nam. “Điện hạt nhân là một công nghệ mới đối với chúng ta. Chúng ta còn thiếu nguồn nhân lực, đặc biệt những nhân lực có trình độ cao về điện hạt nhân. Chúng ta còn thiếu những khuôn khổ pháp lý cần thiết mà hiện nay vẫn đang phải tiếp tục xây dựng và hoàn thiện. Ngoài ra, năng lực tài chính của chúng ta cũng hạn chế trong khi nhu cầu đầu tư dự án điện hạt nhân rất lớn” – PGS-TS Vương Hữu Tấn khẳng định.



TS Hoàng Anh Tuấn, Phó cục trưởng Cục Năng lượng nguyên tử (Bộ KH-CN) cho biết, diện tích cho mỗi dự án xây dựng nhà máy điện hạt nhân khoảng 500ha. Theo kế hoạch, số hộ dân cần di dời để xây dựng nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 1 là 156 hộ (khoảng 650 người) và dự án Ninh Thuận 2 là 611 hộ (trên 2.000 người).



Công tác tái định cư, xây dựng cơ sở hạ tầng và giao thông cho dự án đang được tích cực chuẩn bị để đảm bảo tiến độ. Theo kế hoạch, năm 2014 Việt Nam sẽ khởi công xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên và sau năm 2020 tổ máy đầu tiên có thể phát điện.



TRẦN LƯU (SGGP - 12-03-2011)

(www.sggp.org.vn/khoahoc_congnghe/2011/3/252705/)

__________________________________________________



Vì vậy tôi đề nghị DanChimViet cho đăng bài này lên Trang Nhà như một chứng cớ cho thấy báo chí "lề phải" và Nhà Nước VN vẫn còn cố tình bưng tai bịt mắt trước những thảm hoạ vô cùng nguy hiểm cho hàng triệu người dân miền Trung nói riêng và cho toàn thể nhân dân VN nói chung, tôi còn giữ E-Mail làm bằng chứng SaiGon Giải Phóng đã chấp nhận thư góp ý của tôi (confirmation).



Theo dõi sát sao những gì đang xảy ra trong các lò nguyên tử của Nhật Bản sau cơn động đất và sóng thần, chúng ta đều thấy hiểm hoạ "bom nguyên tử" đang lơ lửng trên đầu người dân Nhật, toàn thế giới đang nín thở theo dõi và hạm đội Mỹ đã phải rời xa bờ biển Nhật sau khi tham gia cứu trợ vì bị nhiễm phóng xạ, thế mà nhà cầm quyền VN vẫn tiếp tục làm ngơ, giả câm giả điếc.



Trước động thái ngoan cố này, tôi suy đoán ra rằng Nhà Nước VN dưới quyền lãnh đạo của ĐCS đã cố tình đưa đất nước vào con đường chính trị phiêu lưu mạo hiểm. Họ muốn mượn sự hiện diện của Nga Sô (xây lò nguyên tử, cung cấp vũ khí, bảo trì hải cảng Cam Ranh) để làm đối trọng với áp lực của TQ ngoài Biển Đông, trong tương lai (10-20 năm) họ hy vọng sẽ chế tạo được bom nguyên tử để dằn mặt ngoại bang phương Bắc. Đường lối chính trị này, thêm một lần nữa, chứng tỏ ĐCS VN chỉ biết nghĩ đến quyền lợi đảng phái mà bỏ quên sự an toàn của người dân, luôn tìm cách dựa vào thế lực ngoại bang để giữ quyền thống trị độc tài, độc đảng trong nước. Nguy hiểm bậc nhất là VN không hề có một nền giáo dục khoa học kỹ thuật căn bản để đào tạo những chuyên gia kinh nghiệm, kiến thức có khả năng điều hành và bảo trì nhà máy ĐNH. Chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là toàn bộ nhà máy mất kiếm soát gây nên nhiều sự cố dây chuyền cuối cùng dẫn đến thảm hoạ khôn lường, hãy nhớ đến Chernobyl (Liên Xô 26-04-1986), Three Mile Island (Mỹ 28-03-1979) và Fukushima ngày hôm nay để làm bài học để đời.



Nhà nước VN hãy còn thì giờ suy nghĩ và lấy quyết định nhanh chóng trước khi đặt viên đá đầu tiên khởi công xây nhà máy ở Bình Thuận.



Japon : la centrale nucléaire de Fukushima en dix questions
La Presse (Canada) - Publié le 13 mars 2011 à 07h46 Mis à jour à 07h46




Le séisme et le tsunami, qui a noyé les circuits de refroidissement, ont provoqué une crise inquiétante sur les réacteurs 1 et 3 de la centrale nucléaire de Fukushima (Photo AFP)

Le séisme et le tsunami, qui a noyé les circuits de refroidissement, ont provoqué une crise inquiétante sur les réacteurs 1 et 3 de la centrale nucléaire de Fukushima (250 km au nord-est de Tokyo). Quelles sont les causes possibles de cet accident? Les scénarios envisageables ? Et les conséquences?

Q: Comment est protégé le réacteur d'une centrale nucléaire ?

R: La matière radioactive est séparée de l'environnement par trois barrières: le «crayon» qui enveloppe l'uranium (sous forme de pastilles); la cuve et enfin l'enceinte de confinement. Au Japon, elle est constituée d'un «liner», ou «peau métallique», ancré dans des parois en béton et fermé d'un couvercle. Ce liner est muni de capteurs.

Q: Que se passe-t-il en cas de séisme comme au Japon?

R: Dès qu'une secousse est détectée, les capteurs déclenchent des barres constituées de matériaux «neutrophages» qui s'insèrent automatiquement dans le réacteur et évitent la propagation de la réaction nucléaire. Le réacteur est de facto à l'arrêt. Cette première parade a très bien fonctionné au Japon. Cependant, la réaction nucléaire continue à un niveau beaucoup plus faible et il faut alors refroidir le réacteur. Mais le système principal et celui de secours ont été vraisemblablement endommagés par le séisme.

Q: Pourquoi injecte-t-on de l'eau de mer?

R: Le tsunami qui a envahi la région a endommagé les circuits de refroidissement et les circuits de secours (diesel). Les réacteurs ont continué à chauffer, avec des températures de l'ordre de 1.000 degrés. Les barres de combustibles se trouvent alors partiellement émergées (des trois-quarts dans la nuit de dimanche sur le réacteur numéro 3) et ont commencé à se dégrader. Les opérateurs japonais ont alors injecté de l'eau de mer borée - le bore étant un élément chimique qui absorbe les neutrons et freine la réaction nucléaire.

Q: A quoi est due l'explosion du réacteur numéro 1 ?

R: Une réaction chimique due à la dégradation des barres de combustibles et à la baisse du niveau d'eau a provoqué la production d'hydrogène: c'est lui qui a vraisemblablement déclenché l'explosion quand il s'est répandu dans l'enceinte de confinement. Un scénario similaire était susceptible de se reproduire dimanche dans le réacteur numéro 3.

Les opérateurs ont alors libéré une partie des gaz contenus dans l'enceinte de confinement, mélange de vapeur d'eau, d'éléments radioactifs -césium, iode radioactif, crypton...- et d'hydrogène.

Q: A quoi est liée l'explosion survenue samedi dans le réacteur numéro 1?

R: Vraisemblablement, le gaz produit a été évacué dans la partie supérieure du réacteur et a fait sauter un panneau soufflant qui le recouvre. L'explosion aurait donc des causes chimiques (l'hydrogène) et ne serait pas liée à une réaction nucléaire. L'enceinte de confinement est intacte car le taux de radioactivité mesuré est plutôt faible. Il s'agit donc d'une explosion de nature chimique et non d'origine nucléaire.

Q: Qu'est-ce qu'une fusion au sein d'un réacteur ?

R: La fusion correspond à la surchauffe du combustible qui commence à fondre et à couler, comme une bougie. Il devient alors difficile à refroidir et les gaines qui retiennent les produits radioactifs se désagrègent à leur tour. Les produits radioactifs risquent de passer dans l'eau qui circule théoriquement en circuit fermé.

Q: Y a-t-il actuellement fusion au sein du réacteur japonais ?

R: Très probablement dans le réacteur no 1 selon les informations disponibles. Si c'est le cas, elle se traduira par la présence d'un magma appelé corium, qui résulte de la fusion des métaux présents et de l'uranium lui-même.

Le corium risque alors de percer la cuve en la chauffant et de se retrouver directement dans l'enceinte de confinement. Ce qui provoquerait des rejets massifs d'éléments radioactifs dans l'environnement.

Q: Cette situation est-celle comparable à celle de Tchernobyl en 1986?

R: Non, car la centrale de Tchernobyl ne disposait pas d'enceinte de confinement mais d'une simple chappe de béton. En outre, à Tchernobyl, il s'agissait d'un emballement de la réaction nucléaire, avec un réacteur en surchauffe, alors qu'au Japon les réacteurs ont été arrêtés 24 heures avant l'explosion.

Q: Cette situation est-elle comparable à celle de Three Mile Island (TMI) aux Etats-Unis en 1979?

R: En partie, puisqu'il y avait eu fusion, avec du corium retrouvé au fond de la cuve. L'enceinte de confinement avait résisté.

Mais on a déjà dépassé le niveau de la catastrophe de TMI car il n'y avait pas eu là-bas, ou très peu, de pressurisation de l'enceinte de confinement (évacuation de vapeur).

Q: Y a-t-il eu relâchement d'éléments radioactifs?

R: Oui, avec un relâchement volontaire de vapeur pour éviter que le bâtiment ne se fendille, et avec la vapeur d'eau contaminée qui est sortie de la centrale après l'explosion du bâtiment du réacteur. Tant qu'il n'y aura pas de rétablissement du refroidissement, d'autres relâchements de vapeur contaminée seront inévitables pour éviter un accident majeur.

(Sources contactées par l'AFP: Jean-Mathieu Rambach, ingénieur expert en génie civil et Jérôme Joly, directeur de l'expertise nucléaire à l'Institut de Radioprotection et de Sûreté Nucléaire (IRSN); Olivier Gupta, directeur-général de l'Autorité de Sûreté du nucléaire (ASN); et Bertrand Barré, conseiller scientifique chez Areva.)



Le Quoc Trinh, Canada

15-03-2011