Showing posts with label husband and wives club. Show all posts
Showing posts with label husband and wives club. Show all posts

Sunday, December 25, 2011

Những kiểu đàn ông khó làm chồng tốt


Chủ nhật, 25/12/2011, 06:41 GMT+7

Ảnh minh họa: Cc-chapman.com.
Ảnh minh họa: Cc-chapman.com.

Nghe có vẻ hơi phũ phàng, nhưng sự thật là, chọn chồng cũng như chọn một vật dụng cần thiết, nếu bạn thấy lăn tăn từ đầu, đừng cố rước về, nhất là những anh chàng không chung thủy, lười biếng, gian dối...
Chân dung người đàn ông chuẩn mực / Nhận diện bạn gái 'có vấn đề'

Dưới đây là những phân tích từ các chuyên gia của tạp chí Glamour, về một số mẫu đàn ông bạn cần thận trọng trước khi chấp nhận kết hôn:

Anh chàng không bao giờ nhận lỗi khi làm bạn tổn thương

Saturday, May 28, 2011

27/05 LÝ THUYẾT CHỈ LÀ MÀU XÁM

Hạnh phúc gia đình - Số báo: 21/11 - Ngày phát hành: 27/5/2011
THUYẾT CHỈ LÀ MÀU XÁM

Nghe tiếng gõ cửa dè dặt, chị lên tiếng: - Ai ngoài đó vậy?

Có tiếng trả lời ầm ừ. Chị vội chạy ra mở cửa. Chị sững người trong giây lát khi nhìn thấy anh đang đứng trước mặt. Anh lúng túng nhìn chị, giọng ngại ngùng: - Anh vào nhà được không?

- Nhà của anh mà, anh muốn vào lúc nào cũng được. Chị đã không thể hiểu được vì sao lúc đó chị lại nhẹ nhàng và rộng lượng với anh đến thế. Có lẽ vì nhìn thấy anh gầy guộc, hốc hác quá nhiều nên chị đã quên hết mọi giận hờn, oán trách người chồng phụ bạc.

Gần 15 năm chung sống, hai vợ chồng chị đã có những tháng ngày hạnh phúc, êm ấm với hai cô con gái ngoan ngoãn, xinh xắn.

Chị đã không thể ngờ có một ngày anh đang tâm phản bội mẹ con chị để theo một người phụ nữ khác. Chị tưởng như phát điên khi tận mắt chứng kiến cảnh chồng âu yếm người tình. Lúc đó chị nghĩ giá như có thể xông vào băm vằm, xé nát tình địch.

Nhưng vốn là một phụ nữ thông minh, tinh tế và hiểu biết, chị biết làm thế cũng chẳng để làm gì. Bây giờ nếu có ngăn cản, đánh ghen thì cũng chỉ làm cho hai kẻ kia say nhau thêm mà thôi.

Chị đã lặng lẽ đi tìm hiểu về cô bồ của chồng. Đó là một phụ nữ ngoài 30 tuổi, không nghề nghiệp, có một đứa con riêng. Tính tình đồng bóng, thích ăn diện và có máu me cờ bạc. Chị biết đây là mẫu phụ nữ hoàn toàn không hợp với chồng mình. Chẳng qua chỉ vì nhất thời ham mê của lạ nên anh si mê mù quáng vậy thôi. Còn thật sự về chung sống dưới một mái nhà thì chẳng được ba bảy hăm mốt ngày.

Sau khi khuyên nhủ, can ngăn chồng không được, mặc dù vẫn còn rất yêu anh, nhưng chị vẫn quyết định xin ly hôn. Vì chị biết chỉ có một cách duy nhất để níu giữ tình yêu của anh là để anh tự do ra đi và tự nhận thấy sai lầm rồi tự giác quay về.

Còn mọi lý thuyết, lời lẽ bây giờ, dù có đúng đến mấy cũng vô hiệu. Khi anh xách va li ra đi, chị đã nói với anh: - Cánh cửa nhà vẫn luôn rộng mở. Anh có thể quay về bất cứ khi nào anh muốn.

Dù trong lòng thiếu vắng, trống trải khi không còn có anh bên cạnh nhưng chị vẫn cố gắng duy trì cuộc sống bình thường của ba mẹ con. Nhờ trời, công việc làm ăn càng ngày càng thuận tiện.

Nhiều đêm nằm nghĩ ngợi, chị chợt nhận ra rằng: Bao nhiêu năm qua, chị đã hy sinh quá nhiều cho người khác.

Nhất là đối với anh. Ngoài công việc làm ăn, chị chỉ biết đến chồng con, gia đình. Chẳng bao giờ chị nghĩ đến bản thân và những điều đơn giản khác.

Tính chị không thích lãng mạn, hình thức, chị lại hay có tính bảo thủ. Vì thế mà cuộc sống vợ chồng đôi khi khô khan, nhàm chán. Chị nom già hơn nhiều so với tuổi.

Trong việc anh sa ngã, xao lãng cuộc sống gia đình cũng có một phần lỗi của chị. Chị bắt đầu thay đổi dần. Chị chăm sóc bản thân nhiều hơn. Trong thâm tâm, chị vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Chẳng ai muốn đẩy chồng vào vòng tay của người phụ nữ khác. Việc chị làm là cực chẳng đã.

Mọi lý thuyết chỉ là màu xám, chỉ cuộc sống thực tế mới làm cho người ta nhận ra mọi thứ. Chị vẫn dõi theo cuộc sống hiện tại của anh, hy vọng một lúc nào đó, anh sẽ tự nguyện quay về.

Đúng như chị dự đoán, ngay từ ngày đầu chung sống, anh cảm thấy cuộc sống đã hoàn toàn không như ý muốn.

Từ một người chồng suốt ngày được cơm bưng nước rót, vợ con phục vụ từ đầu đến chân, giờ anh phải làm mọi việc trong gia đình: Từ giặt giũ, cơm nước, đến dọn dẹp nhà cửa. Không biết tự bao giờ anh trở thành người phục vụ cho hai mẹ con người tình.

Từ ngày xa vợ cũ, chưa một lần anh được ăn một bữa cơm gia đình đúng nghĩa. Đã thế lại còn bị chê bai, so sánh với người này, người khác. Người anh gầy rộc, hốc hác vì thiếu sự quan tâm chăm sóc của người vợ.

Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, anh thấy ân hận và thấy có lỗi với mẹ con chị. Anh thèm những bữa cơm chị nấu, thèm cảm giác được ngả lưng trên tấm nệm ấm áp, sạch sẽ, thèm được chị vuốt ve, mân mê nhổ từng sợi tóc bạc.

Nhiều lần lấy cớ thăm con, anh thường xuyên đến nhà vợ cũ và lúc nào cũng lấy lý do để ở lại. Nhiều người bảo chị không nên tha thứ vì ngựa quen đường cũ. Nhưng chị thì nghĩ khác.

Con người ta, ai cũng có lúc sai lầm. Điều quan trọng là biết nhận ra sai lầm để sửa chữa và tự hoàn thiện mình. Có nhiều cách để níu giữ tình yêu. Sống vị tha, độ lượng cũng là cách để gọi tình yêu quay về.

Trần Thị Hương
Giới thiệu một số tin khác của tờ báo:
Đến trái tim bằng… yêu thương
Bức tranh không bị lạc
Chocolate có ngọt ngào?
Sóng gió
Bi kịch từ một trò đùa

27/05 ĐẾN TRÁI TIM BẰNG… YÊU THƯƠNG

Hạnh phúc gia đình - Số báo: 21/11 - Ngày phát hành: 27/5/2011
ĐẾN TRÁI TIM BẰNG… YÊU THƯƠNG

Tình yêu với con người thật là một hạnh phúc sát cánh sinh – tử. Hãy thử nhìn đôi chim uyên ương sẽ thấy, nếu con mái chết đi, con trống cũng chẳng còn thiết sống nữa, nó buồn bã, và nhận ra rằng, nỗi buồn cô đơn đó còn khổ sở hơn cái chết, nên nó đã sớm đi đến quyết định mổ mỏ vào cây cho đến khi chết.

Đó là với đôi chim hay đa số các loài chim, chúng luôn sống có đôi, cùng bay bên nhau, hoặc cùng nhau kiếm thức ăn chăm sóc con cái. Đến khi mất bạn tình thì khổ sở chịu không thấu, nên đã quyên sinh.

Còn con người, do có đời sống cao cấp, phức tạp và phong phú hơn nên kết cục diễn biến thăng trầm nhiều nét, nhiều vẻ hơn, song cũng không khác mấy, đó là: Người ta không thể sống hạnh phúc khi thiếu bạn tình.

Bi kịch cô đơn của con người rất đắng cay, giằng xé, hành hạ và khổ não muôn bề. Nó đâu có giống bi kịch của loài chim khi tan đàn xẻ nghé hay dứt khoát và hào hùng như hình ảnh của hiệp sĩ. Đằng này bi kịch của tình yêu con người dích dắc, dằng dai, lùng nhùng như sa vào đầm lầy vậy.

Chẳng hạn có một vụ án: Hai vợ chồng sinh được mụn con gái. Vợ - chồng cãi cọ suốt ngày, rồi người vợ bỏ đi theo nhân tình nhân ngãi nào đó, đến một ngày cô vợ lại trở về sống với chồng con.

Quan hệ của họ tiếp tục căng thẳng. Cô vợ cứ lầu bầu chửi bới chồng suốt ngày suốt đêm, anh chồng không chịu đựng nổi liền thượng cẳng chân, hạ cẳng tay đánh vợ.

Điều đáng nói trong sự mâu thuẫn của họ là: Họ không thể ngừng lục đục cãi cọ, hành hạ lẫn nhau. Nếu đã mâu thuẫn tại sao không giải quyết? Giải quyết không được tại sao không chia tay? Mà đã chia tay tại sao vẫn quay về hành hạ lẫn nhau? Câu trả lời là: Con người sợ cô đơn lắm, nhiều khi người ta chấp nhận một cuộc kết đôi cãi cọ, hành hạ, còn hơn là phải thui thủi sống một mình.

Ở nhiều làng quê đã diễn ra cái cảnh mà ai cũng thấy, vợ chồng lúc trẻ cãi cọ, mâu thuẫn rồi bỏ nhau, nhưng khi về già, cô đơn không chịu thấu, nên người ta đành tìm lại nhau, sống cảnh rổ rá cạp lại còn hơn là phải sống tách biệt nhau.

Trở lại câu chuyện của hai vợ chồng trên. Một ngày cuộc xung đột diễn ra dày đặc hơn, sau mấy ngày lê thê chửi rủa liên tục, cô vợ liền khăn gói quả mướp rồi kéo con rời đi! Anh chồng nghĩ, như vậy còn lại chỉ mình ta sẽ cô đơn đến nhường nào, vợ cũng không có, con cũng không còn, cùng đường, tức khí tột độ, anh chồng liền xách dao đuổi theo, đâm cho cô vợ vài nhát, rồi tự phạt ngang cổ mình...

Giờ chúng ta hãy thử so sánh. Loài chim mổ mỏ chết để theo đuổi ý nghĩa của tình yêu chung thủy, dẫn đến cả hai đều chết. Còn trong câu chuyện trên, cả hai đều chết, nhưng chết trong ý nghĩa hành hạ và phạm tội. Cô vợ ra rả chửi rủa chồng mấy ngày liền làm chồng tức khí lên, còn anh chồng đã ra tay đâm vợ như một tội phạm mang dã tâm sát thủ, như vậy, đó có phải là một bi kịch xót xa, thê thảm, chứa rất nhiều xấu xa như thể một cuộc sa lầy giữa đầm lầy tội lỗi và dục vọng.

Các triết gia nói: “Sống tức là yêu”. Người ta không thể sống hạnh phúc nếu không có tình yêu. Vì thế mọi người đều làm mọi cách để tìm thấy nửa của mình – cũng là nửa cuộc đời mình. Tìm được rồi thì lo giữ kẻo lại trở thành kẻ mang trái tim phá sản.

Có một nhà văn Australia đã viết: “Nếu trong tim bạn không có tình yêu có nghĩa nó chẳng có gì cả”. Còn người Việt bảo: Làm thân con gái phải lo Mùa đông rét mướt ai cho mượn chồng

Nhưng qui trình của tình yêu không minh định rõ ràng là: Có rồi mới lo giữ, nhiều khi chưa có người ta đã giữ, hoặc bảo vệ che chắn thậm chí đánh chặn để không kẻ nào có thể có cơ hội có được người ta muốn yêu.

Có rất nhiều vụ bạo hành tập thể của nữ sinh gần đây làm dư luận xã hội lo ngại, đã phản ánh khá rõ điều này.

Mấy cô học trò bỗng thấy yêu một bạn trai nào đó có mẽ ngay trong trường. Bạn trai đó được những cặp mắt ảo ảnh mới lớn có khi còn nhấc lên thành thần tượng hay cái gì đó mấp mé huyền thoại.

Và các cô bỗng thấy một cô bạn nào đó lại dám cả gan tiến thẳng đến chàng, có vẻ muốn sở hữu cho riêng mình. Nguy cơ mất chàng vào tay cô ta, hoặc cô ta sở hữu được chàng, sẽ làm cho ai đó trắng tay, hoặc nhiều người trắng tay... thế là các cô nhất trí tụ họp lại, quyết định đánh dằn mặt con bé kia để nó buông tha chàng ra. Vậy là đòn ghen ác liệt đã diễn ra, có khi chỉ là cơn ghen của người đã ảo tưởng ra sự mất mát của một tình yêu chưa hề có.

Để có được bạn tình, cách phổ biến nhất là người ta vẫn phải lân la, làm quen, gần gũi, tán tỉnh, rồi chinh phục.

Nhưng gần đây, có vài vụ án khốc liệt đã xảy ra. Mấy kẻ cuồng yêu thấy cô gái đáng yêu liền cắm đầu cắm cổ dồn đuổi đòi bắt sống nàng cho bằng được. Đã thế còn trắng trợn tuyên bố, nếu cô không yêu tôi, tôi sẽ giết cô.

Đó không chỉ là lời hù dọa suông, mà mấy kẻ đó nói là làm, sau khi đã dồn đuổi, làm cô gái thất điên bát đảo, hoảng loạn tột độ vì lo sợ, nhưng vẫn không đạt được mục đích, tức là vẫn không được nàng chấp nhận, trái lại nàng còn nhất mực khăng khăng từ chối, mấy kẻ cuồng sát liền ra tay sát hại nàng bằng cả gạch vớ được ven đường, bằng cả dao thủ sẵn trong người... Kết quả cô gái chết thảm thương, còn kẻ phạm tội kia phải ra trước vành móng ngựa lĩnh án tử hình.

Để có được tình yêu đã thiên khó vạn nan. Nhưng để giữ được tình yêu thì còn khó hơn, nhân gian vẫn bảo: “Công thành đã khó, giữ thành còn khó hơn”.

Khi có được bạn đời rồi, người ta làm sao có thể giữ được người mãi mãi trong vòng tay khao khát của mình hoặc làm sao giữ được hương lửa nồng ấm qua thời gian vẫn làm lão hóa và gây mưa mục biết bao nhiêu thứ trên đời?

Khi chinh phục tình yêu, có nhiều kẻ đã dùng sức mạnh của bạo lực, thì trong hôn nhân vẫn còn rất nhiều người ưa thích đem bạo lực ra để răn đe và gìn giữ tình yêu.

Trên thế giới cũng như ở Việt Nam, có cả một trào lưu đáng báo động về nạn bạo lực gia đình, những gã đàn ông sức dài vai rộng, có khi lại còn dùng cả xà beng để đánh đập những cô vợ nhỏ bé...

Ngược lại, cũng có cả cách ăn vạ “Chí Phèo”, khóc lóc, chửi thề, đòi tự tử để níu kéo tình yêu...

Người đời nói: Tình yêu là phần thưởng của tình yêu. Tình yêu là phần thưởng cho nó, không cần gì thêm ngoài nó, người ta đã hạnh phúc rồi. Vậy thì tình yêu cũng chỉ được chinh phục và gìn giữ tốt nhất cũng bằng chính tình yêu.

Hãy đi đến trái tim bằng con đường yêu thương của trái tim. Đó là cách tốt nhất để có và giữ tình yêu. Chớ đừng đến bằng bạo lực hoặc kiểu tra tấn tinh thần nào đó mà trái tim sẽ đánh rơi tình yêu.

Nguyễn Hoàng Đức
Giới thiệu một số tin khác của tờ báo:
Bức tranh không bị lạc
Chocolate có ngọt ngào?
Lý thuyết chỉ là màu xám
Sóng gió
Bi kịch từ một trò đùa

Sunday, May 22, 2011

20/05 Vỡ mộng vợ chồng sau ngày cưới

Cập nhật lúc 20/05/2011 06:40:00 AM (GMT+7)

Có nhiều cặp vợ chồng trẻ sau vài tháng kết hôn thậm chí sau kì trăng mặt đã có dấu hiệu muốn… ra tòa. Chuyện tưởng như đùa này lại là có thật ở không ít cặp vợ chồng son ngày nay.

TIN BÀI KHÁC

Cưỡng hiếp xong, đòi tiền bà lão 70 tuổi
Phát hiện bà cụ người đầy giòi trong nhà kho
Hồ Gươm lại chuẩn bị được hút bùn
2 nữ giám đốc lừa ngân hàng 1.000 tỷ đồng
'Bạn trai' âm thầm cổ vũ Hoàng Thùy Linh
Giới trẻ muốn ngoan cũng khó?

Sau trăng mật là vỡ mộng

Nguyên nhân của những câu chuyện thật như đùa này là trước khi kết hôn đôi bên không tìm hiểu rõ “nửa kia”, nên chỉ sau vài tháng chung sống, nhiều ông chồng, bà vợ ngỡ ngàng nhận ra “một nửa” của mình không phải là hình mẫu mình mơ ước.

Vừa hưởng xong tuần trăng mật chưa được bao lâu, chị Lan (Đông Anh, Hà Nội) đã bắt đầu gọi điện với bạn bè than vãn về “đức lang quân”.

Theo lời chị, ông xã hiện tại thay đổi một cách chóng mặt sau ngày cưới. Nếu như trước đây anh “ghi điểm” với chị là những khi sẵn sàng đưa đón người yêu đi làm, rót những lời có cánh vào tai chị hay những món quà không thể thiếu trong những ngày đặc biệt. Thì nay, trong mắt chị anh là một người bê tha và cực kì vô tâm.
Không chỉ không đỡ đần vợ việc nhà, anh còn bộc lộ con người thật của mình: Tất đi cả tuần tấp đống không chịu giặt, quần áo đi về vắt ngay lên ghế…Chị ngỡ ngàng nhớ lại cái thời anh diện quần jean áo phông, thơm nức nước hoa đón đưa chị mà ngao ngán…

Sau đám cưới, nhiều cặp đôi đã thất vọng về nhau (Nguồn: phunumoi.com)

Sau giờ làm, chồng chị Lan chỉ có 2 việc: một là đi bù khú với bạn bè, hoặc là ngồi ôm tivi đến lúc vợ ra tận nơi gọi vào ăn cơm. Ăn xong anh thản nhiên đứng dậy, chị lại cắm cúi với đống bát đĩa, quần áo bẩn chưa giặt…

Không chỉ các bà vợ, nhiều ông chồng cũng có cái lí của mình. Họ cho rằng, vợ mình như một con người khác hoàn toàn sau khi cưới về. Những hình ảnh xinh đẹp, đáng yêu bay biến đâu mất, thay vào đó là hình ảnh một người vợ ăn mặc cẩu thả, lúc nào mở miệng ra cũng tiền và cằn nhằn chồng. Anh Hải, nhân viên ngân hàng ở Láng Hạ bực bội: “Việc của vợ mình là hằng ngày điều tra xem chồng đang làm gì? ở đâu? ngày xưa dịu dàng, nhẹ nhàng bao nhiêu thì ngày nay ngược lại bấy nhiêu. Nhiều lần chửi con chửi lây sang cả bố mà phát khiếp”.

“Khi yêu …phải quay đầu nhìn lại”

Thu Hà (Phủ Lí, Hà Nam) lấy chồng vừa được mấy tháng đã xách vali chạy về nhà mẹ đẻ. Bố mẹ khuyên thế nào cô cũng nhất định không chịu quay lại nhà chồng. Chị một mực đòi ly thân vì: “Khi yêu nhau anh ta luôn miệng bảo sau khi cưới sẽ giúp vợ việc nhà, hỗ trợ cho vợ học lên cao hơn, bây giờ suốt ngày tụ tập với bạn bè chẳng xem vợ ra cái gì”.

Anh chồng cũng không vừa: “Đã mấy tuổi đầu rồi còn đi đâu cũng đòi chồng tháp tùng, có phải cái thời cưa cẩm tán tỉnh nữa đâu? Công việc ở công ty đã ngập đầu rồi còn đòi hỏi chồng về cùng nấu cơm, cùng ăn cơm thì mới lãng mạn”.

Không ai nhường ai, sau những tháng ngày căng thẳng họ đã sống ly thân.


Để có cuộc hôn nhân bền vững nhiều cặp đôi nên cảm thông và biết chấp nhận lẫn nhau (Nguồn: Eva.vn)

Trên báo phunuonline, một bạn đọc Hạnh Nguyên cũng từng tâm sự: Chúng em yêu nhau khi học chung đại học. Gia đình em nghèo nên trước đây nhà chồng không chấp nhận em. Vượt qua sóng gió, em tưởng mình sẽ hạnh phúc, có một bờ vai vững chắc nương tựa, nhưng sau ngày cưới, em mới biết chồng có những tính xấu thật kinh khủng, đặc biệt là tính vũ phu. Anh rất xem trọng gia đình anh, nhưng lại khinh rẻ phía nhà em và cũng chẳng tôn trọng em. Em mà lỡ lời, làm buồn lòng ai bên gia đình anh là anh sẵn sàng đánh em không thương tiếc. Mỗi khi vợ chồng tranh luận, em không dám đứng gần hay nói quá ba câu vì sẽ bị ăn đòn. Buồn chán, em đã tự tử nhưng được cứu sống. Sau lần đó, mâu thuẫn vợ chồng càng trầm trọng, anh nói thẳng với em “Ngày xưa thương mười giờ không còn một”.

Không ít bạn trẻ đã rơi vào tình trạng trên, họ cảm thấy thất vọng sau ngày cưới vì hình mẫu người bạn đời lí tưởng bị đổ vỡ.

Khi yêu nhau, xu hướng tự nhiên là mỗi người đều bộc lộ “mặt phải” tính cách của mình theo kiểu "Đẹp khoe xấu che", bởi vậy, khi lấy nhau về con người thật của họ mới có dịp được bộc lộ ra.

Bên cạnh đó, khi về chung một mái nhà, quyền lợi, trách nhiệm gắn chặt vào nhau thì sự ngọt ngào, lãng mạn, bay bổng đã bị áp lực công việc, cơm áo gạo tiền… đẩy lùi nên mâu thuẫn cũng có dịp nảy sinh.

Lời khuyên nào cho bạn trẻ?

Chia sẻ với VietNamNet, TS Khuất Thu Hồng (Viện phó Viện nghiên cứu phát triển) cho biết: “Giai đoạn đầu của cuộc hôn nhân không phải lúc nào cũng màu hồng như mọi người vẫn tưởng. Để vượt qua những xung đột giữa những cá thể (mỗi cá thể có một cá tính riêng biệt) thì rất cần sự hiểu biết, cảm thông, chia sẻ từ cả hai phía”.

Để có được cuộc hôn nhân trọn vẹn và bền lâu nhiều chuyên gia cũng nhận định rằng sự cảm thông và chấp nhận lẫn nhau để cùng hoàn thiện hơn trong mắt người còn lại là điều không thể thiếu.

Bảo Châu (Tổng hợp)


Mom, gửi lúc 20/05/2011 18:01:31

"Tư duy": Tôi chỉ nói ngắn gọn thôi , khi có đủ tri thức hãy kết hôn . Chẳng người vợ có tư duy nào lại thấy ko yêu chồng vì đống đồ bẩn lâu ngày không chịu giặt và cũng chẳng có ông chồng có tri thức nào bỏ qua lời trách yêu đầy hóm hỉnh của người vợ về thói quen xấu đó cả . Nếu tình yêu là đỉnh cao nhất của ý thức thì tri thức là nền tảng của nó .

.
.

Lê Thế Anh, gửi lúc 20/05/2011 18:02:06

"Thực chất": Giai đoạn hiện nay, ko chỉ trong tình yêu mà trong nhiều lĩnh vực khác của cuộc sống con người ta thường đối xử với nhau không thật lòng khi đó mới dẫn đến tình trạng trên. Ngoài ra cũng muốn nhắn nhủ với các bạn trẻ một thông điệp rằng "phải nhìn thấu được bản chất thật của con người đằng sau bức tranh màu hồng trước mặt". Với kiến thức cuộc sống ít ỏi, kinh nghiệm thực tế giao tiếp ít, các bạn trẻ chỉ chạy theo thời thế, đua đòi để rồi dẫn đến tình trạng khả năng nhìn nhận và đánh giá con người quá kém, đồng thời bảo thủ không biết lắng nghe lời khuyên của những người lớn nữa. Điều này sẽ còn tiếp tục nhiều và sẽ đặt gánh nặng lên vai của ngành giáo dục.

.
.

nguyentuankhang, gửi lúc 20/05/2011 18:02:26

"Vỡ mộng sau ngày cưới": Câu chuyện của bạn hết sức binh thường như bao gia đình khác thôi bạn ạ. Nếu bạn không chịu học cách chấp nhận thì hơi khó sống được với nhau đấy. Là đàn ông tôi thấy hầu hết ai cũng vậy thôi phải thông


Monday, May 16, 2011

07/05 'Sự quyến rũ của người vợ' - mô típ yêu hận vẫn hút khách

Bộ phim truyền hình từng đạt tỷ suất người xem 40% ở Hàn Quốc năm 2009, nay tiếp tục gây sốt ở Việt Nam. Hàng triệu khán giả đã bị thu hút bởi cuộc đối đầu giữa hai người phụ nữ Eun Jae - Ae Ri.

Khi lên sóng truyền hình Hàn Quốc từ tháng 11/2008 đến tháng 5/2009, “Sự quyến rũ của người vợ” (Temptation of a Wife) vừa nhận được sự yêu mến lẫn khó chịu từ khán giả. Phim có nội dung không quá khó đoán nhưng vẫn đủ để người ta trông chờ. Mặt khác, có quá nhiều cảnh cãi cọ, đánh đập và số phận nhân vật bị dày vò có thể gây ức chế cho khán giả.

Ảnh: Các diễn viên trong phim 'Sự quyến rũ của người vợ'

Tuy nhiên, số lượng người yêu mến dường như nhỉnh hơn một chút bởi “Sự quyến rũ của người vợ” vẫn ăn khách, tỷ suất người xem trong suốt 129 tập dao động từ 11% đến 40% (phim truyền hình tại Hàn Quốc rating đạt 30% được coi là ăn khách).

Với vai chính Goo Eun Jae trong phim, nữ diễn viên Jang Seo Hee đã giành giải lớn Daesang tại Giải thưởng Truyền hình SBS cuối năm 2009. Khi được trình chiếu ở Philippines tháng 10/2010, bộ phim đã trở thành chương trình hàng ngày ăn khách nhất của đài GMA Network năm đó.

Poster phim
Poster phim "Sự quyến rũ của người vợ". Ảnh: Nate.

Câu chuyện phim xoay quanh số phận cô gái xinh đẹp Goo Eun Jae (Jang Seo Hee), người tốt nghiệp ngành trang điểm và luôn mơ ước trở thành chuyên gia làm đẹp. Cô phải tạm gác lại giấc mơ du học Pháp sau khi có thai với bạn trai Jung Gyo Bin (Byun Woo Min) và kết hôn với anh này. Cuộc sống hôn nhân của Eun Jae sớm trở thành địa ngục khi cô bị sẩy thai và bị mẹ chồng hắt hủi.

Cùng lúc Eun Jae mang thai lần hai, một người bạn cũ của cô là Shin Ae Ri (Kim Seo Hyung) trở về từ Pháp sau 5 năm xa xứ. Ae Ri là trẻ mồ từ hồi 7 tuổi, từng được bố mẹ Eun Jae cưu mang trong suốt 20 năm và cũng từng là bạn gái của anh trai Eun Jae, Goo Kang Jae (Choi Joon Yong).

Gyo Bin công khai ngoại tình với Ae Ri trước mặt Eun Jae, sau đó quyết định bỏ vợ đến với người tình. Đôi tình nhân còn lập mưu đẩy Eun Jae xuống biển để giết cả cô và cái thai trong bụng, với mục đích đoạt được tài sản trong di chúc của cha Gyo Bin, một doanh nhân giàu có. Sau vụ tai nạn, Eun Jae còn sống nhưng mất đi đứa con. Nhiều tháng sau, cô trở lại với khát vọng trả thù. Cô sống dưới tên của một cô gái khác, Min So Hee (Chae Young In), người tự tử cùng ngày cô bị hại. Người chồng cũ Gyo Bin gặp So Hee và bắt đầu bị cô thu hút.

Bốn diễn viên chính ra mắt phim hồi năm 2009. Từ trái sang: Ảnh:
Bốn diễn viên chính ra mắt phim hồi năm 2009. Từ trái sang: Lee Jae Hwang vai Gun Woo, Kim Seo Hyung vai Ae Ri, Jang Seo Hee vai Eun Jae và Byun Woo Min vai Gyo Bin. Ảnh: inews24.

Suốt một thời gian dài, Eun Jae sống an toàn dưới mác So Hee trong nhà người mẹ hờ, bà Min Yeo Sa (Jung Ae Ri), một phụ nữ thành đạt trong ngành trang điểm. Giữa cô và người anh nuôi của So Hee, Min Gun Woo (Lee Jae Hwang) nảy sinh tình cảm. Nhưng lúc đó xảy ra một sự việc khó đoán định, cô gái tưởng chừng như đã chết bất ngờ trở về.

Tình yêu, ghen tuông, lừa dối, đau khổ, báo thù, vòng xoáy số phận của “Sự quyến rũ của người vợ” khiến hàng triệu khán giả không thể rời mắt khỏi màn hình. Kết cục của cả Eun Jae lẫn Ae Ri là điều người xem quan tâm. Không phải ai cũng có thiện cảm với nhân vật chính diện Eun Jae cũng như không phải ai cũng căm ghét nhân vật phản diện Ae Ri, khán giả đã thể hiện điều đó khi bình luận về phim trên các mạng xã hội. Ban đầu, Eun Jae bản chất tốt nhưng quá cam chịu còn Ae Ri mạnh mẽ nhưng quá xấu xa. Về sau, cả hai đều có nhiều thay đổi, khiến diễn biến của phim càng thêm thu hút.

Báo thù là điều tất yếu, nhưng bộ phim vẫn giữ giá trị nhân văn khi khiến khán giả hiểu ra rằng bất cứ ai cũng có thể trở nên tốt đẹp, dù có lúc họ xấu xa đến mức độ tận cùng của sự xấu xa. Kết thúc của bộ phim có thể làm phần đông người xem ấm lòng, khi các nhân vật cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc bên người mình yêu và đều phải trả giá cho những gì mình gây ra. Phim cũng để lại một bài học, hãy nhận ra lỗi lầm của mình và sửa chữa trước khi quá muộn.

Jang Seo Hee và Kim Seo Hyung, hai nữ diễn viên chính của phim. Ảnh: joynews.
Jang Seo Hee và Kim Seo Hyung, hai nữ diễn viên chính của phim. Ảnh: joynews.

Trước khi tập cuối lên sóng vào tháng 5/2009 ở Hàn Quốc, kết thúc của phim đã bị rò rỉ khiến biên kịch rất tức giận. Ban đầu, đoàn làm phim đã cố hết sức giữ kín kết thúc để làm khán giả bất ngờ và thấm thía hơn với thông điệp của phim. Cái kết bị lộ phần nào làm khán giả giảm độ háo hức khi xem, tập cuối chỉ đạt rating 29%, thấp hơn hẳn so với thời điểm cao trào 40% của các tập giữa phim chiếu vào tháng 1/2009.

Cuộc đời của Eun Jae ở đầu phim đau khổ bao nhiêu thì số phận của Ae Ri và Gyo Bin càng bi đát bấy nhiêu, khiến nhiều khán giả vốn ghét đôi tình nhân ngang trái này chợt cảm thấy tiếc cho họ. “Dường như biên kịch có đôi chút thích thú khi lần lượt dày vò các nhân vật và đón xem phản ứng của khán giả”, một cư dân mạng Hàn Quốc từng bình luận.

Clip: Ca khúc và những hình ảnh trong phim

Hạ Huyền

Cảm nhận của bạn khi xem phim "Sự quyến rũ của người vợ"?


Ý kiến bạn đọc ()Sắp xếp theo:

phim hay

Tôi thấy phim hay và cuốn hút người xem, nhưng có lẽ hơi dài dòng! Nên rút gọn những tình tiết ko quan trọng,để người xem ko fải chờ đợi quá lâu để được xem phim!

( girl )


Một bộ phim nên xem

Đây là 1 bộ phim hay, nhiều tình tiết hấp dẫn và bất ngờ. Với mọi tình cảm, tính cách của con người được đây lên đỉnh điểm: Sự thù hận, báo oán, tình yêu, nhân cách... Xem bộ phim nay tôi đã học được nhiều điểu bổ ích và rút kinh nghiệm cho bản thân.

Có 2 điều tôi đang băn khoăn đó là: - Làm dâu xứ Hàn có đến nỗi cực khổ như trong phim không? Nếu đúng như vậy thì quả thật là hà khắc - Tại sao các nhà làm phim Việt Nam không học theo các làm phim đó để thu hút khán giả Việt? Ngẫm lại nhưng bộ phim đang chiếu trên sóng truyền hình quốc gia và các đài địa phương thật đáng buồn

( Duy Pham )


Eun Jae và sự lột xác

thật là lạ! khi mới đầu xem phim, tôi không có chú ý lắm đối với phim này, nhưng càng ngày sự cuốn hút của phim càng lôi cuốn tôi, khiến tôi không thể nào rời màn hình khi đến giờ xem phim này. tôi yêu nhân vật Eun Jae nhưng tôi cũng thấy vì thù hận mà cô ấy cũng đã trưởng thành! nói thế không phải là không có cái xấu của cô ấy, vì ở đời ai cũng có hai mặt cả, xấu và tốt. Vì thù hận cô ấy đã mạnh mẽ lên mà không còn nhu nhược, cô ấy xinh hơn, hiện đại hơn, mạnh mẽ và cá tính; đồng thời cũng thủ đoạn hơn, dã man hơn. Tuy vậy chính tình yêu cũng đã làm cô ấy tỉnh ra và biết dừng lại khi chưa muộn và bản chất hiền lành đẹp đẽ của cô vẫn mãi là Eun Jae khi xưa.

( phạm thị thắm )


phim tao lao

chua thay phim nao ma do nhu vay, de nghi truyen hinh cham dut viec chieu phim ngay lap tuc

( nguyen thi tham )


Tiêu đề hay nhưng nội dung sướt mướt quá

Phim này tên nghe rất hay nhưng mà kịch bản có phần mà nhân vật vô nhân tính qua'. Một kẻ lập kế hoạch giết vợ và thai nhi con mình trong bụng thì đúng là vô nhân tính.. kết cục còn gì phải bàn... Hai vợ chồng kia xứng đáng đi tù vì tội cố ý mưu sát hai mạng người.. nhưng một mạng người thì không thành.. Nhưng một thì ra đi mãi mãi..

( Candybar )


rất hay

Thật lòng tôi vẫn rất muốn xem phim Viêt Nam, dù sao mình cũng là người Việt. Nhưng quả thật phim truyền hình Việt ngày càng tệ. Không hiểu các nhà làm phim THVN nghĩ gì? Họ luôn nói đến cơ sở vật chất, rồi thiết bị trường quay... vân vân và vân vân. Nhưng xem những bộ phim THHQ luôn có một sức hút kỳ lạ, và "Sự quyến rũ của người vợ" là một trong những mình chứng cho điều đó. Cảm nghĩ về bộ phim này ư? Thật tuyệt vời. Nội dung không có gì là phức tạp, chỉ quan hệ giữa các gia đình với nhau, với chừng đó con người thôi nhưng nó thực sự lam trái tim khán giả rung động, đi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác.

( Nguyễn Thanh Tuấn )


Phim rat hay

Đã lâu rồi tôi xem một bộ phim Hàn Quốc mà thấy hào hứng.

( KUNBI )


phim hay

toi cam thay phim nay cac nhan vat dong rat chi la dat nhan vay chinh dien va phan dien dong qua tiet voi chop du phim nay co chieu muon nhung toi cung co xem cho du sang mai toi phai di lam som

( bac )


Một bộ phim hay

Chỉ cần đánh tới chữ Sự thôi là trên Google đã hiện ra dòng chữ Sự Quyến Rũ Của Người Vợ! Điều này chứng tỏ mức độ HOT của bộ phim này, lúc đầu nhá tới kênh VTV3, kg ấn tượng lắm, nhưng càng coi, phim càng hấp dẫn! bực tức quá đỗi nên search coi tới tập cuối luôn xem phim kết thúc ra sao! Nội dung phim cũng chỉ là những sự hỉ nộ ái ố của cuộc đời, nhưng phim này xây dựng tình huống đối lập, mâu thuẫn gay gắt hơn, kịch tính hơn, xem 1 tập lại muốn xem tiếp tập tiếp theo! phim Hàn xưa nay vẫn theo mô tuýp cô gái nghèo và Hoàng tử, có tình yêu, sự lãng mạn, phản bội, đau khổ, nhưng phim này có cả lòng thù hận và sự trả thù! Thỏa mãn 1 trong những cái THÚ của con người! Sự thay đổi tính cách chóng mặt của 1 con người sau khi nếm qua mùi đau khổ của cuộc đời! Có cả những con người có tính cách kg thể nào chịu nổi, quá gian trá, quá thật thà, quá khờ khạo, quá tin yêu, quá hận thù! Những con người khờ khạo, cả tin khi yêu, nhưng rồi những trái tim thật thà sẽ tìm được hạnh phúc thôi! Vui nhất là mỗi khi tới cảnh Bà Cô bị khìn khìn khi yêu! tự nhiên nhớ tới câu: "Khùng mà cũng biết yêu!" Có những điểm phi lôgic, vô lý, xử lý tình huống thái quá, nhưng mà túm lại là phim nào mà hổng có nhược điểm, coi phim này để xem cuộc đời bể dâu đến mức nào! Sự trả thù đích thực nhất kg phải là làm cho người đó khốn đốn, mà đó là hãy bỏ qua, hỷ xả, tha thứ để có cuộc sống mới, niềm vui và hạnh phúc mới!

( Ly )


Chán ngắt

Chả ra gì, kéo dài lê thê và nhạt nhẽo, có khi mỗi chuyện rớt cái cốc đã kéo dài 10p phim. bó tay thể loại phim này

( hungcc )


cảm xúc của tôi khi xem phim

Đây là bộ phim tình cảm rất hay, tôi luôn bị cuốn hút bởi những tình huống trong phim!!!

( Tất Giang )


Sự thật của xã hội

Đây là một bộ phim phản ánh tình hình hiện thực của xã hội.

( hai phong )


PHIM SU QUYEN RU CUA NGUOI V O

PHIM HAY, TRUYEN TAI DUOC NHIEU THONG DIEP CUA DAO DIEN, DIEN VIEN DIEN RAT DAT. PHIM NAY TOI NGHI SE THU HUT DUOC KHAN GIA O VN, VI CO NOI DUNG, VAN DE XA HOI DUOC MOI NGUOI DANG QUAN TAM.

( pham thuy thanh thao )


Phim hấp dẫn

Phim tuy có nhiều yếu tố ko được thực tế nhưng rất thu hút người xem :) Thực sự cũng phải công nhận sự thành công phần nào của bộ phim :)

( Phim hấp dẫn )


So sánh với "Tấm lòng cha mẹ"

Phim này có tình tiết rất giống "Tấm lòng cha mẹ" trên VTV9 (Chuyện tình tay 3, đấu đá, trả thù, rạch ảnh hôm cưới...) Không hiểu là phim nào bắt chước phim nào nữa? Nhưng "Tấm lòng cha mẹ" mới là bộ phim đáng coi vì ngoài nói về tình yêu, bộ phim còn nói về kinh tế chính trị, các cách giải quyết, đấu đá trong kinh doanh rất hay. Mỗi phim đều có lời thoại phong cách khác nhau, nhất là những câu thoại giữa những nhân vật nữ đấu đá nhau. Nhưng tôi vẫn thích phong cách của bộ phim "Tấm lòng cha mẹ hơn". Nghe nói bộ phim này mấy trăm tập, ắt hẳn người viết kịch bản phải là người sống sâu sắc, có nhiều hiểu biết mới có thể viết rất thành công, nuôi nấng nhân vật lâu đến vậy. Cách diễn xuất của phim "TLCM" cũng gần gũi hơn, không quá bị lố và khó chịu như phim "SQRCNV".Ví dụ như Hữu Mỹ trong TLCM rất ác nhưng cũng rất đáng thương. Còn Shin Ae Ri thì ác như kiểu người bị điên ý. haha. Cũng không hiểu tại sao các bài báo chỉ có thông tin về phim Hàn chứ hiếm phim TQ lắm? Phong trào Hàn sao ý?

( Stella )


SU QUYEN RU CUA NGUOI VO

MOT PHIM HAY THU HUT DUOC CA NHUNG NGUOI KHONG THICH XEM PHIM BO HAN QUOC VAN PHAI CHAM CHU THEO DOI

( Cinderella )


Phim hay

Phim này thực sự càng xem càng cuốn hút, đến nỗi chồng tôi vốn ghét phim Hàn Quốc mà còn thấy lôi cuốn, phải down load hết về để tôi xem. Tuy nhiên, bản load về lại lồng tiếng miền nam giống mấy cái phim bội Đài Loan, Hồng Kông nên nghe rất buồn cười, vả lại tên cũng bị phiên dịch theo kiểu Trung Quốc nên cũng giảm độ hay.

( LinhNhi )


phim khá hay

Phim hay nhưng nếu dàn diễn viên trẻ trung được như phiên bản của TQ thì tốt quá!

( hằng )


PHIM CUỐN HÚT NGƯỜI XEM

Xem phim này tôi thấy diễn viên Hàn Quốc đóng quá đạt, những cảnh hỷ nộ ái ố trông rất thật. Nhìn lại một số phim diễn viên trong nước đóng cảnh khóc lóc thấy mặt thì nhăn mà chẳng có giọt nước mắt nào.
Có một số phim trong nước - đóng cảnh nhà giàu - thấy diễn viên vào hoặc ra khỏi nhà chẳng đóng cửa gì cả. Chẳng thực tế chút nào. Tôi không hiểu được tại sao đạo diễn lại "quên" như thế?

( minhanh )


Sunday, May 15, 2011

10/05 Coi chồng như người lạ - bí quyết để hạnh phúc

Thứ ba, 10/5/2011, 10:33 GMT+7


Ảnh có tính minh họa: connongnoc.com
Ảnh có tính minh họa: connongnoc.com

"Là người kết hôn lâu năm, gần đây tôi hay được hỏi làm thế nào để gia đình hạnh phúc. Sau khi loại bỏ những quan niệm tức cười, tôi đã liệt kê ra đây một danh sách những gợi ý mà dường như đã giúp tôi được bình yên nhiều năm qua...".
> Vợ chồng bạn có thực sự hiểu nhau?/ Ngủ riêng để vợ chồng gần nhau hơn

Stephanie Olsen - một nhà viết sách, mẹ của hai con nhỏ, một nhà kinh doanh, đồng thời là một giáo viên và người tình nguyện cứu hộ động vật, mở đầu bài viết trên trang web allthatwomenwant (Điều phụ nữ muốn) về bí quyết để khiến chồng lúc nào cũng yêu mình...

"Khi bạn bắt đầu có thái độ thù địch với bạn đời, tranh luận sẽ xảy ra nhanh chóng. Thực tế, bạn vẫn có thể đối xử tốt với ông sếp ngớ ngẩn của mình, với các đồng nghiệp còn ngốc nghếch hơn, và thậm chí cả với cái gã chán ngắt ngồi cạnh bạn trên xe bus. Vậy thì, hãy cố gắng giữ phép lịch sự xã hội tương đương như thế khi ở nhà, và hãy xem điều gì xảy ra.

Hãy tán gẫu những mẩu chuyện nhỏ với bạn đời, kể về chuyện ngộ nghĩnh đã xảy ra ở cơ quan hôm nay, và bài báo thú vị mà bạn đọc được, một chút kiêu hãnh về ngày hôm nay của con mình. Không phải tất cả các cuộc trò chuyện với bạn đời đều phải có ý nghĩa to tát hoặc nhằm để thúc đẩy mối quan hệ, mà điều quan trọng là tạo ra sự trao đổi thân tình bằng lời.

Và điều quan trọng không kém là không suy nghĩ những điều thô lỗ. Hãy đánh lừa mình rằng các suy nghĩ được thốt ra lời, và hãy cố gắng nói các từ đẹp. Chỉ việc thử nó thôi, được không? Những nụ cười rất dễ lây nhiễm, bạn nhớ nhé.

Nếu lời yêu cầu (không biết đã bao nhiêu lần) của bạn nhắc anh ấy hãy đổ túi rác (hoặc tắm cho lũ trẻ hoặc sửa cái vòi nước rỉ...) bị lờ đi, đừng cho phép bạn đẩy kịch bản đến chỗ những cuộc tranh luận leo thang, yêu cầu và kết tội. Hãy nở nụ cười toe toét, tóm lấy cái tay lười biếng ấy và giả vờ vui vẻ: "Đây nhé, em sẽ giúp nhé, em rất cố gắng nhé!". Một khi anh ấy đã nhấc chân lên và bạn đẩy chàng vào vị trí, dường như sức nặng đã được cởi bỏ và công việc sẽ được thực hiện.

Bổ sung sự hài hước vào các tình huống tranh cãi (hoặc bực mình) có thể là một kẻ phá đám tuyệt vời: Tôi thậm chí đôi khi giả vờ không nghe thấy chồng mình, nở một nụ cười đờ đẫn trên mặt và nói "Anh nói gì cơ?". Thế là mọi việc dịu trở lại.

Mục tiêu trước nhất là khiến cho cuộc sống trở nên dễ chịu hơn với bạn, điều đó có nghĩa là đừng "bật lại" chồng với mỗi lời la rầy của anh ấy, hãy để anh ấy có cơ hội để thể hiện, tại sao không? Một khi bạn có thể giao tiếp theo cách có ý nghĩa với người khác, bạn có thể tự giải quyết những vấn đề cá nhân mình.

Khi bạn cáu giận, đừng ôm ấp nhiều. Trở nên thân mật về mặt thể chất không phải là ưu tiên hàng đầu trong danh sách những việc làm bạn dễ chịu, trừ phi đó là cách xả stress với cái túi để đấm. Tuy nhiên, đụng chạm lại là yếu tố quan trọng khi bạn muốn thiếp lập lại niềm tin và giao tiếp với bạn đời, và bạn có thể bắt đầu một chút. Chẳng hạn hãy làm rối tóc anh ấy với bộ găng tay, hoặc lôi kéo lũ nhỏ để "khuấy động bố một chút nào", hoặc chọc cù anh ấy cho đến khi anh ấy xin tha.

Khi cảm thấy thoải mái, bạn có thể đặt nụ hôn lên tay anh ấy (như lời "cảm ơn" cho việc anh ấy đã làm vài việc nhà), bạn có thể xoa cổ anh ấy khi đi qua máy tính, nhờ anh ấy mát xa chân khi cả hai bạn đang nằm trên ghế.

Lời khuyên của tôi đơn giản, nhưng đủ để tạo ra sự gắn kết. Bạn có thể thực hiện nó từ bây giờ mà".

T. An

Saturday, April 9, 2011

24/02/2010 Group Sex: An Excerpt from The Husband and Wives Club

Group Sex: An Excerpt from The Husband and Wives Club

Would you tell nine relative strangers the deepest secrets of your marriage? One weekend, these five couples did, and with truth came consequences

sex therapy for couples




    The theme of June’s two-day couples group is “Keeping the Erotic Pot Bubbling,” and Philadelphia psychotherapist Judith Coché is wearing red. It’s not racy red—she’s wearing a knee-length dress, scarlet with tiny sprigs of white flowers—but choosing a red dress and hot pink sandals to kick off the group’s sex weekend is the kind of thing she’d do. As the members, five couples, take seats in Coché’s “summer” office, in seaside New Jersey, everyone seems edgy, or at least curious. How far will crazy Judith take this titillating theme? For two years, I will observe these 10 people in monthly, daylong sessions of group marital therapy with Coché. I can tell they respect her, and most of them are pretty trusting of her, too, but they know she has a provocateur’s bent. You might be explaining how you barked at your boyhusband one afternoon, and before you know it, she’s taken it to incest in the dark of night.

    “Who wants to start—how would you like to improve sexual enjoyment with your partner?” she asks. When Coché, who’s in her early sixties, ran the group with her late husband, Erich Coché, they had a good cop/bad cop routine going: Erich reassured, stroked; she pushed. “Causing the right amount of trouble is an art form,” Coché likes to say. She has had other coleaders since Erich died of cancer in 1991, and her sidekick for this session is sex therapist Julian Slowinski, a former Benedictine monk with a bearded, teddy bear face. He’s the designated nice guy to her troublemaker. This weekend, however, trouble will practically start itself, coming from way out in left field. Or to use Coché’s cliché, it will come from an empty erotic pot, one blackened and crusty with the remains of what had been cooking years before. Yet at the moment, nothing seems terribly dire.

    “Should we begin?” Michael says, turning to his wife, Rachael, who at 34 is the youngest member of the group. The spouses range in age from their mid-thirties to their late fifties and have been married anywhere from a few months to nearly three decades. Rachael shrugs good-naturedly at her husband’s bid to start. She’s an Australian émigré with fair skin, pale blue eyes, and chin-length curls. Michael, four years her senior, has a slightly beaky nose and a floppy shock of brown hair that he is forever pushing out of his face. If how people act on a couch is any indication of what goes on in bed, these two are doing fine. “I’m a little blunt,” Michael says to the group. “I would want more oral foreplay.” He turns to his wife, who giggles. “Are you embarrassed?”

    “In a funny way,” Rachael says.

    “Do you want to give or receive, or both?” Coché asks.

    “Receive,” Michael says. “I’ve given, but more receive. On the whole, I think our sex life is actually very robust. Um, it’s just that certain skills need to be improved.”

    “Anybody?” Coché says, a little like a carnival barker. “Who else would enjoy more oral play?”

    Thunderous silence.

    “Who wants to admit it?” Michael deadpans.

    “So nobody?” Coché repeats.

    “Well, I’d like it to happen,” pipes up 57- year-old Leigh, who’s been married to Aaron, nearly 60, for seven years. “That’s one of the things I feel I’ve had to give up in this marriage.” Like Coché, Leigh was widowed in her late forties. Aaron is her second husband, and they’ve been in the group for a decade— longer than anyone in Coché’s 20-plus years of running couples sessions (the typical stay is two years). They joined before they married, to determine if they wanted to marry, in fact. The major problem: Aaron’s anxiety-based sexual dysfunction.

    “So ‘more’ isn’t quite right,” Coché says.

    “Just some would be wonderful,” Leigh says, “but it’s not going to happen.”

    “You’re giving Aaron permission not to?” Slowinski says with shrinky spin.

    “I’m just resigned,” Leigh says. “I don’t want to pressure him or make him feel he has to.” But, she says pointedly to Slowinski, “I’m not giving him permission not to.” She turns to Aaron, also on his second marriage, the first having ended in divorce: “Did you feel I was giving you permission not to?”

    “No.” It’s the shortest answer Aaron will give all year.

    “I think I’d like some too.” It’s Clem, joining the deprived contingent. His wife is Marie, and they’re both in their mid-forties, married 21 years. “But pressuring Marie isn’t going to help.” Clem is the essence of mild: fit and trim, with prematurely white hair that sets off his baby blue eyes.

    “Very similar to how Leigh feels,” Coché says. “Do you think you’d like more oral sex, Clem, or are you fairly certain you would?”

    “Yes, I’m—I’m certain,” Clem says. Then, addressing Michael: “So thank you for providing some leadership and being blunt.” Michael nods, smiling.

    “How’s the erotic pot?” It’s Bella. She and her husband, Joe, were running late, and they’ve just arrived, blown in on a fresh wind. They’re attractive, well dressed: prom queen and king for the moment. They plop down in two chairs waiting for them. Bella crosses her legs. She’s wearing a clinging royal blue dress and strappy gold sandals.

    Rachael, who’d just begun her sexual wish list when Bella and Joe came through the door (she’d like to try new sexual positions and dress more erotically, if she could shed a few pounds), smiles at the couple, who are close to her age.

    “How does it feel to walk into this conversation?” Coché asks Bella and Joe.

    “Actually, it feels good,” Joe says, like, no problem; he’s cool with this therapy thing, with graphic sex talk. To begin melding the reconfigured group, Coché says she wants to back up for a minute. “A group moves as quickly as its slowest member, and we were just joined by two people who didn’t have the benefit of being with us last time.” (Bella and Joe had to miss the first session because of a longscheduled Italian vacation.) Coché wants to go from person to person, to find out how many total years of marriage are in the room. The members oblige her matter-offactly, with the exception of Mark, who speaks proudly of his 27-year marriage. Mark and his wife, Sue Ellen, first visited Coché because of their teenage son’s drug problem, and she recommended that they join the group—if their marriage improved, she advised, they’d be better parents. This is their second year, and Coché told me they have made “huge progress.” I believe her. The couple’s long marriage seems like a soft cloak, rather than an itchy wool topcoat with rocks in the pockets.

    “Of those years of marriage,” Coché continues, addressing the group again, “how many have felt satisfying, successful?”

    “Two months,” Rachael says, which is how long she’s been married to Michael. They are the other pair of divorcées in the group, and apparently, Rachael’s first marriage, which lasted 10 years, was pretty much a bust.

    “A year and a half,” says Michael, referring to his first, five-year marriage. “Then two months with Rachael.”

    “I’d say zero,” Clem says. Zero years out of 21, that is.

    “Three,” is Marie’s assessment.

    “In this marriage,” Aaron says, “all seven.”

    “I would say all 23 in my first marriage,” Leigh says, “and in this marriage—two.” The tick-tock-tick of the wall clock is deafening.

    “So we begin to hear the disparity,” Coché murmurs.

    “Twenty-seven for me,” Mark says.

    “I’d say about 15,” Sue Ellen says, so softly I can barely hear her. Her hand was resting on top of her husband’s a few minutes earlier, but at some point, she took it back.

    “I think there are, like, two days that haven’t been blissful,” Bella says of her yearlong marriage to Joe.

    “That was actually my answer,” he says.

    Bella and Joe notwithstanding, the mood is leaden. “People change, in my opinion,” Coché begins solemnly, “when there is nothing left to do.” The corollary to that for her is another one-liner from the existentialist canon: “Despair is a great motivator.”

    Existentialist despair is founded in the belief in the ultimate meaninglessness of existence (there is no God to grant purpose), but Coché uses “despair” more broadly and tangibly. For existentialists, the answer to this universal tragedy isn’t for man to throw his hands in the air, but to take responsibility for making meaning (while not losing sight of the ultimate absurdity of the endeavor). Coché sees herself as a guide for that task. “The changes you’re able to do easily you’re not going to need our help for,” she tells the group now. “We’re here to work with what doesn’t feel okay…and I think now we can go back and keep talking.”

    The question the couples were considering— how they’d like to increase their own sexual enjoyment—sounds trifling in the current context. Except that sex has the potential to be deeply meaningful. (Even a Hobbesian like Freud believed it: “[T]he union of mental and bodily satisfaction in the enjoyment of love is one of life’s culminating peaks. Apart from a few queer fanatics, all the world knows this and conducts its life accordingly.”)

    “I feel like I’m enjoying things much more,” Aaron announces.

    “So much better than you thought you ever would that you can’t imagine it could be better?” Coché asks.

    “Absolutely, right, right,” he says. “As I like to say with a little humor, I’ve gone from kindergarten to college to graduate school.”

    “That’s huge,” Coché compliments him.

    “The first time we were in bed together,” Leigh has told me outside of the group, “Aaron just froze. He just became stiff, and he didn’t touch me. He lay like this.” She put her arms straight down at her sides, elbows locked. “He was petrified, absolute fear. The next day he broke out in shingles.” Leigh told him their relationship was over unless he got professional help for his extreme anxiety, and he did, first in individual and couples counseling with Slowinski, and then here.

    “We were reminiscing last night about how he wouldn’t even stay in the room [after sex],” Leigh says now, in the group. But the night before, she continues to Aaron, “you were so loving and verbal.” It’s as if she’s willing him to look at her, to soak up the appreciation in her eyes. She is a person whose smile transforms her appearance; you notice her intelligent eyes and ready warmth, her stylishly cut and highlighted hair.

    As for what she’d like sexually, Leigh doesn’t mention her earlier request. She is trying to ask for something she has a chance of getting. While the couple first had intercourse at about the same time they married, Aaron, as one might guess, still had a ways to go on sexual relations, and on close relations in general. “With his anxiety, it was like there was this wall,” she says in private. “He didn’t listen to what I was saying, didn’t hear me crying.” And their physical relationship had plateaued: Aaron never touched Leigh sexually; the couple always used a vibrator. For whatever reason, nine years of this was Leigh’s limit. So at the beginning of last year, Leigh told Aaron she’d divorce him if he didn’t touch her.

    Aaron took her seriously; never before had she raised the prospect of divorce. With Slowinski, he reapplied himself to a desensitization program to lessen his near phobic reaction to the female anatomy; he agreed to take antianxiety medication; and he did what his wife required: He started to touch her every now and again.

    So a year later, Leigh is here to keep their gains from evaporating, and she asks Aaron to continue to “notice her.” She wants to be admired, told she’s pretty—basically, she wants to be seduced a little.

    “Anybody else in here feel like your enjoyment would increase if you were more noticed or your partner were more verbal?” Coché asks.

    Clem sticks up his hand. “I wrote down ‘Wish my partner would show interest in me, wish Marie had more interest in sex and touching.’ It’s been hard for me, after 20 years. At one point I probably lost 25 pounds and got in really good shape, and even that didn’t make any difference.”

    Clem is wearing dock shoes with no socks, and I find myself wanting him to cover his bare ankles, to stop making himself naked. This year, Clem continues, “it’s just, uh, it’s, uh, I’m trying to give Marie her space.” A watched pot never boils, so to speak.

    “You can’t push it,” Coché agrees. “But you can do what Leigh did, which is require that your partner keep working on it… Marie?” she asks. Marie is the last person up before lunch—Bella and Joe are going to address the question after the break.

    “Um, I don’t feel in the same place that any of y’all are,” Marie says. She grew up in a rural area, and she hasn’t entirely scrubbed the country from her speech. “Right now, I don’t have a sexual need, because while you all are almost at the technique level, I’m at the inside-dead level.”

    “Sheesh,” Coché says. Marie’s bald insight into herself is impressive.

    “So if I can’t nurture and expand the parts that make up myself,” Marie goes on, “it’s like asking somebody if they’re hungry while they’re choking.”

    “Wow, you should write a novel,” Slowinski gushes.

    Marie smiles, and I think I see a hint of pride (that she can outtalk the purveyors of the talking cure?) in her expression. Marie’s graying brown hair hangs to the middle of her back, and she wears it in a long side ponytail. Hair like that in a middle-aged woman could be either a girlish affectation or a sign of indifference about her appearance. With 44-year-old Marie, I’ll come to believe it’s both.

    PHOTO: HENRIK SORENSEN/GETTY IMAGES