Showing posts with label tuy but. Show all posts
Showing posts with label tuy but. Show all posts

Saturday, February 4, 2012

Hẹn hò Hà Nội và những người tình


07-01-2012

Những gánh hàng rong thân thương Hà Nội

 
Chắc hẳn có những cuộc tình sẽ mãi cùng ta theo từng năm tháng mà dòng chảy thời gian không thể làm phai tàn những yêu thương. Trong mỗi trái tim của những người con thủ đô cũng có một cuộc tình như vậy, một tình yêu gắn bó với chúng ta rất đỗi thân thương nhưng cũng vô cùng bình dị. Có lẽ không cuộc tình nào nên thơ như mối tơ duyên giữa Hà Nội phố và những gánh hàng rong.

Sunday, November 27, 2011

Quê nhà, Quê Người, Quê Mỹ, Quê Việt Nam ?!?!?!

07/11/2011
Kim Thu
Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn.

Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên, tôi ở San Jose, hay khi đang đi du lịch thì sẽ trả lời, tôi ở Mỹ đến. Tôi sẽ không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ người ta hỏi, bà là người nước nào? Thì lúc đó tôi chắc chắn nói, tôi là người Việt Nam, để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, Nhật, hay Phi.


CUỘC ĐỜI QUÁ NGẮN

CUỘC ĐỜI QUÁ NGẮN.
Con người ta sinh ra, ai thoát khỏi: sinh, lão, bệnh, tử? Theo thuyết của nhà Phật, thì đó là 4 giai đoạn của cuộc đời mà người nào cũng phải trải qua. Sinh, Trụ, Hoại, Diệt là định luật của tạo hóa, không có cách chi thay đổi được. Cây cối đâm chồi nảy lộc vào muà xuân, xanh tốt xum xuê trong mùa hè, lá héo vàng vào mùa thu, đến mùa đông thì lá vàng rơi rụng, chỉ còn trơ trụi cành cây. Rồi tới mùa xuân năm sau, cây lại đâm chồi nảy lộc. Cái chu kỳ sinh, trụ, hủy, diệt cứ tiếp nối nhau, không ngưng nghỉ.

Sunday, October 30, 2011

MOT BAI VIET THAT HAY, Kim Thu tùy bút

FYI



Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn.
Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên, tôi ở San Jose, hay khi đang đi du lịch thì sẽ trả lời, tôi ở Mỹ đến. Tôi sẽ không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ người ta hỏi, bà là người nước nào? Thì lúc đó tôi chắc chắn nói, tôi là người Việt Nam, để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, Nhật, hay Phi.

Wednesday, January 12, 2011

22/01 Nhớ lại


23:52 | 22/01/2011

Đi công tác Hà Nội nhiều lần, mấy năm trước mới có dịp thăm thủ đô những ngày cận Tết, tôi được ngắm nhiều gốc mai vàng tươi bên cạnh vô số cành đào đỏ thắm dọc đê Nghi Tàm. Thật bồi hồi. Đất nước êm tiếng súng đạn, đào mai mới hội ngộ.
Tốt nghiệp bác sỹ y khoa năm 1970, nhận học vị tiến sĩ y khoa năm 1972, là giảng viên đại học y khoa Sài Gòn từ năm 1973 ngành ung thư học. Năm 1974 lấy bằng ECFMG của Hoa Kỳ. Tôi được học với nhiều thầy: Gs. Phạm Biểu Tâm, Gs. Ngô Gia Hy, Gs. Nguyễn Hữu, Gs. Đào Đức Hoành... Năm 1975 có học tập cải tạo sĩ quan chế độ cũ một thời gian vì mang quân hàm bác sĩ trung úy. Sau đó được tiếp tục làm giảng viên Đại học Y dược TP Hồ Chí Minh.