Showing posts with label Thu Thuy. Show all posts
Showing posts with label Thu Thuy. Show all posts

Saturday, March 26, 2011

17/07/2010 Hoa hậu Thu Thủy: Danh hiệu lấy đi của tôi nhiều cơ hội

Thứ bảy, 17/07/2010 13:43

“Trở thành hoa hậu không phải là cái đích của tôi. Vương miện mang lại cho tôi nhiều cơ hội thì cũng làm mất đi không ít các cơ hội khác. Ngẫm cho cùng, sự được mất ở đời không quan trọng bằng sau danh hiệu đó, mình trở thành cái gì”.

- Cuộc thi Hoa hậu Việt Nam đang bước vào giai đoạn nước rút, là một cựu Hoa hậu Việt Nam, chị kỳ vọng ra sao vào thí sinh đăng quang trong cuộc thi năm 2010?

- Hoa hậu thì trước tiên phải đẹp, bởi tiêu chí một cuộc thi Hoa hậu là chọn ra người đẹp, chứ không phải bất cứ một mục tiêu nào khác. Còn về tài năng, học vấn, tôi nghĩ rằng, bản thân sắc đẹp đã là một tài năng rồi! Việc bản thân một ai đó hát hay, múa đẹp, khéo tay… theo thời gian, đều có thể làm được. Riêng với sắc đẹp dù có sự can thiệp của thẩm mỹ, công nghệ cũng khó lòng đạt được vẻ đẹp thuần khiết tự nhiên.


Vẻ đẹp mặn mà của Hoa hậu Thu Thuỷ.

Có thể mọi người nghĩ rằng tôi kiêu căng hay hơi quá chủ quan khi đánh giá như vậy, bởi thông thường, dư luận kỳ vọng quá nhiều vào người đẹp đăng quang. Theo tôi, mọi người đừng quá kỳ vọng Hoa hậu phải là người toàn diện, toàn mỹ. Thực tế, Hoa hậu là một bạn trẻ, và bạn trẻ đó cần thời gian để dần hoàn thiện ý thức của mình về danh hiệu, vị trí xã hội đạt được. Có thể nói, vương miện Hoa hậu là áp lực lớn đối với một cô gái trẻ.

- Có vẻ chị lấy tiêu chí hình thức bên ngoài cao hơn vẻ đẹp bên trong?

- Vẻ đẹp bên ngoài là sự toả sáng của thần thái, tinh thần, trí tuệ và tôi nghĩ, việc đó ai cũng nhận ra được. Một cô gái đẹp, vẻ đẹp ấy phải toả ra từ thần thái bên ngoài - đó là điều đương nhiên. Hơn nữa, khi một thí sinh đăng quang Hoa hậu, nếu chỉ có vẻ đẹp bên ngoài mà không có một phông văn hoá, nền tảng tri thức, chắc chắn khó có thể toả sáng trong đêm chung kết vốn có nhiều bông hoa hương sắc bên cạnh được. Đừng bao giờ tách vẻ đẹp bên trong và bên ngoài ra, vì hai cái đó là một.

- Thông thường, những thí sinh lần đầu tham gia một cuộc thi sắc đẹp lớn dễ bị ngợp trước rừng nhan sắc. Là người từng trải, chị “ trấn an” họ như thế nào?

- Trên mạng xã hội, có nhiều fan hỏi tôi là: Em có nên thi hoa hậu không? Em chỉ cao 1m60 có nên đi thi? Nhà em nghèo thi Hoa hậu được không?… Tôi khuyên tất cả bạn nên đi thi, bởi đây là một cơ hội dành cho người phụ nữ.

Với phái yếu, xinh đẹp đã là một đặc ân mà không phải ai cũng có, lại thêm cơ hội được tham gia cuộc thi tôn vinh vẻ đẹp đó, may mắn đạt giải, không may mắn thì thôi. Nhưng nhờ cuộc thi, bạn biết cách vượt qua chính mình và vượt qua khiếm khuyết của cơ thể. Tôi luôn nói với các bạn, tham gia cuộc thi không mất gì cả, hãy coi đây là cuộc chơi, một kỷ niệm đẹp nhất mà không nhiều người có được.

"Bản thân tôi trong cuộc sống vẫn mắc nhiều sai lầm vàtrong tương lai,tôi không dám khẳng định là không mắc sai lầm nữa".

- Còn chị, 16 năm trước, chị đi thi Hoa hậu với tâm thế ra sao?

- Đạt danh hiệu Hoa hậu Việt Nam 16 năm trước, tôi thấy yếu tố may mắn của mình nhiều hơn các yếu tố khác. Tôi đi thi với sự hồn nhiên, thoải mái và coi đó như một cuộc chơi. Tôi luôn khuyên các em thí sinh rằng, đi thi, các em hãy là chính mình, đừng bao giờ đặt áp lực đạt giải này, giải kia hay mình phải mặc áo đẹp hơn người khác, nói hay hơn người nọ. Bản thân một cô gái ở lứa tuổi tràn đầy sức sống đã là thế mạnh, đừng quá phấn son, quần áo che đi nhan sắc của tuổi trẻ.

- Đi thi Hoa hậu như một cuộc chơi, không biết cuộc chơi này có đưa chị đến một cái đích mà bản thân không định sẵn?

- Ngày xưa tôi cao, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ mình xinh, thậm chí còn bị mẹ dọa ế chồng. Sau cuộc thi, tôi tự tin hơn hẳn vào nhan sắc của mình. Trở thành hoa hậu không phải là cái đích của tôi, vương miện mang lại cho tôi nhiều cơ hội thì cũng làm mất đi không ít các cơ hội khác.

Ngẫm cho cùng, sự được mất ở đời không quan trọng bằng sau danh hiệu đó, mình trở thành cái gì. Và tôi tự tin rằng, mình là một người phụ nữ đẹp, được xã hội công nhận. Bạn biết đấy, xã hội rất nhiều người đẹp, nhưng đâu phải ai cũng được công nhận được đâu!

- Cảm giác của chị khi đi ra đường được mọi người để ý, nhất là đám mày râu?

- Tự hào, nhưng nhiều lúc hơi ngại vì không được thoải mái làm điều mình muốn.

- Đạt danh hiệu Hoa hậu Việt Nam, bên cạnh vô số cơ hội mở ra trước mắt, là hàng loạt cám dỗ sẵn sàng chào đón bạn trẻ. Là một người đi trước, chị muốn chia sẻ gì với thí sinh có cơ hội đăng quang sắp tới?

- Với một cô gái trẻ đẹp trong xã hội như hiện nay đã có hàng ngàn cám dỗ chứ chưa nói đến trẻ, đẹp, nổi tiếng và có danh hiệu. Do vậy, họ mắc sai lầm là điều bình thường. Bản thân tôi trong cuộc sống vẫn mắc nhiều sai lầm và trong tương lai, tôi không dám khẳng định là không mắc sai lầm nữa. Có điều, cái cách mỗi người nhìn nhận sai lầm đó và sửa chữa nó ra sao mới đáng quan tâm.

Hoa hậu Thu Thuỷ từng bị mẹ doạ ế chồng vì... quá cao.

Đối với tôi và nhiều hoa hậu trước, vương miện hoa hậu như một thứ áp lực vô hình. Một người bình thường vấp ngã không ai biết đến nên họ làm gì không ai hay, thậm chí buông xuôi. Trái lại, một Hoa hậu hay người nổi tiếng vấp ngã, dưới áp lực của dư luận, áp lực nhân lên nghìn lần. Tuy nhiên, là đại diện cho một danh hiệu nào đó được xã hội công nhận, nên người ta phải cố gắng vượt qua tất cả chứ không thể buông xuôi hay tặc lưỡi là “thôi kệ nó” là được”.

- Thu Thuỷ của 16 năm trước và hôm nay khác nhau ra sao?

- 16 năm trước, tôi không tự tin trả lời báo chí như thế này. 16 năm trước các nhà báo phỏng vấn tôi dùng giấy bút nhiều hơn, chứ không có nhiều chiếc máy ghi âm hiện đại. 16 năm trước, tôi 18 tuổi, còn bây giờ đã làm đàn bà, làm mẹ của một cô con gái xinh xắn mới 2 tuổi thôi nhưng đã biết điệu đà. Và giờ, tôi đang suy nghĩ xem mười mấy năm nữa, nếu con gái muốn thi hoa hậu, tôi sẽ như thế nào?

Có một điều trong 16 năm qua, tôi chưa bao giờ thay đổi là luôn sống đúng với những gì mình có. Tôi luôn coi thất bại là một bài học đắt giá. Thế thôi!

- Từng ngồi vị trí BGK trong một số cuộc thi sắc đẹp, chị nghĩ sao về tình trạng một số thí sinh tham gia cuộc thi đã có những hành động không đẹp với nhau?

- Chúng tôi ngày xưa đi thi rất thoải mái, sự được mất nó nhẹ nhàng chứ không nặng nề như bây giờ. Người thắng cuộc vui mừng, người không may bị loại không hề cay cú, chỉ buồn rồi đi lấy xe ra về. Sự thành bại, nó giống như một cuộc chơi ô ăn quan vậy, tôi thắng vì tôi may mắn hơn bạn.

Sau này ở cương vị BGK, tôi cũng nhìn thấy nhiều vấn đề tranh đấu khá khốc liệt từ các thí sinh. Phụ nữ mà, lại là phụ nữ đẹp nên tất nhiên có sự lùm xùm này kia, nhưng đa số, tôi vẫn thấy ở các bạn là sự hồn nhiên trong sáng ở độ tuổi đẹp nhất của người phụ nữ.

- Xin cảm ơn những chia sẻ của chị.

Theo vtc

10/12/2009 Hoa hậu Thu Thủy không thấy mình mất mát cái gì!

Thứ năm, 10/12/2009 16:30

“Cuộc sống không tồn tại câu chuyện cổ tích: công chúa lấy hoàng tử, sống mãi mãi hạnh phúc. Bây giờ, tôi yên tâm và hài lòng với những gì đã làm”

- Hoa hậu VN 1994 chia sẻ cái nhìn của người đàn bà thành đạt và đầy chiêm nghiệm trước cuộc đời.

Thu Thủy khi đăng quang năm 19 tuổi. Ảnh: Tiền Phong.

- Gần đây, quanh tên Thu Thủy xuất hiện nhiều tin đồn: cặp với đại gia Đài Loan hay vay tiền ngân hàng không trả. Chị ứng phó với dư luận thế nào?

- Tôi không bận tâm. Những tin đồn ấy đến tai tôi hàng ngày nhưng nó chẳng làm tổn hại gì đến tôi. Tôi vẫn sống thế, không thấy mình mất mát cái gì. Những người chung quanh tôi nếu không nhìn ra được vấn đề thì đó là việc của họ. Nếu tôi có bạn trai mà anh ta nghe được tôi đang cặp với ông này, ông kia tôi cũng chẳng sợ. Hàng ngày họ tiếp xúc với mình nhưng không tin mình lại tin vào những người đâu đâu thì chẳng có gì để nói nữa cả. Tôi chỉ lo lắng cho con cái, chúng có thể ảnh hưởng bởi chúng như cây mới mọc, suy nghĩ còn non nớt khi nghe tin đồn xấu sẽ nghĩ không hay về mẹ. Tuy nhiên, tôi cho rằng tôi đủ khả năng để trang bị cho con liều thuốc miễn dịch với những chuyện đó.

- Một người mẹ đơn thân làm thế nào để con cái hoàn toàn tin tưởng ở mình?

- Bản chất con cái khi còn bé bao giờ cũng yêu thương mình vô điều kiện và chưa đủ khôn ngoan để nhìn nhận cuộc đời. Con người khi lớn lên hay nghi ngờ bởi mình đã có những kinh nghiệm va vấp từ trước. Nếu con tôi đang đi thẳng và ngã, lần sau nó không còn dám đi thẳng nữa. Với con cái, khi sinh ra, lớn lên, người mẹ luôn là người bên cạnh. Người ta chỉ nhìn thấy vai trò của người mẹ ở sự chăm sóc hàng ngày như tắm rửa, giặt giũ, bón cơm nhưng người mẹ còn góp phần rất quan trọng vào sự định hướng, nói chuyện cho con để con hiểu, tạo cho chúng những nhân sinh quan để sau này thành người hiểu biết, có lối sống tích cực và sẵn sàng đối đầu mọi chuyện. Đó là những cái quan trọng và tôi ý thức được điều đó, dạy cho con những bài học đầu tiên từ chuyện rất nhỏ như ngồi ăn cơm thế nào, đi đứng ra sao, mặc quần áo kiểu gì.

- Người ta cho rằng có câu nguyền với người đẹp nên trong số 11 hoa hậu Việt Nam, những người đã lập gia đình đều nhiều bất trắc về chuyện tình cảm. Chị thấy thế nào khi điều đó ứng với mình?

- Lời nguyền chưa chắc đã đúng đâu, Diệu Hoa hạnh phúc đấy chứ. Hoa hậu chỉ có 11 người thành ra chỉ cần một người không may đã chiếm đến 10% rồi. Nếu nhìn phụ nữ bên ngoài thì có bao nhiêu phần trăm hạnh phúc ở thời buổi này? Bạn bè tôi, họ chẳng là hoa hậu hay gì cả nhưng cũng có rất nhiều vấn đề. Cách đây vài ngày, một người bạn nhắn tin cho tôi rằng: “Vững vàng lên nhé. Thực ra phụ nữ chẳng phải ai cũng thực sự hạnh phúc đâu. Quan trọng là người ta biết che đậy thế nào thôi”. Tất nhiên sự thật cũng không đến nỗi quá bi kịch như thế nhưng theo tôi hiểu làm gì có chuyện có một gia đình nào hoàn toàn yên ấm và làm gì có chuyện một người đàn ông nào yêu mình 100% mà không đòi hỏi gì? Đó chỉ có trong truyện cổ tích của trẻ con: công chúa lấy hoàng tử, sống mãi mãi hạnh phúc.

Xã hội này không tồn tại những câu chuyện như vậy. Cái quan trọng là khi có vấn đề xảy ra người ta giải quyết thế nào. Có người tránh né, có người để mặc mọi chuyện xảy ra đến đâu thì đến và có người như tôi, dám chấp nhận, xử lý nó theo hướng của mình. Bây giờ, tôi yên tâm và hài lòng với những gì đã làm bởi về mặt lương tâm, tôi thấy mình không có gì sai cả. Còn trong cuộc sống, có người may mắn, có người không, có những chuyện xảy ra bây giờ, có những chuyện xảy ra về sau. Đến như bố mẹ tôi lấy nhau ba mươi mấy năm rồi còn cãi nhau. Ông bà tôi ngày xưa sáu mươi, bảy mươi tuổi vẫn nghĩ đến chuyện ly dị, theo kiểu ông một nơi, bà một nơi.

Hoa hậu Thu Thủy năm 2006. Ảnh: Thành Nguyễn.

- Có khi nào chị cho rằng, mình thiếu đi sự chịu đựng, nhún nhường mà người ta thường cho là nét đẹp của phụ nữ Việt Nam?

- Khi lấy chồng, tôi 26 tuổi - không còn quá trẻ nhưng có thể tôi chưa đủ chín, chưa đủ bản lĩnh để cân bằng mọi thứ. Nhìn thẳng thắn ra, nói về lỗi thì lỗi ở tôi phần nhiều vì người quyết định là tôi. Nhưng thứ nhất đó là lựa chọn của tôi và tôi vừa ý với lựa chọn đấy, thứ hai tôi làm như vậy để được sống thật với chính mình. Có thể một ngày nào đó mình sẽ ân hận vì đã để mất những gì mà lúc này mình chưa thấy quý, vài năm nữa mới biết nó quan trọng thế nào. Hiện tại tôi hoàn toàn thấy thoải mái và hạnh phúc. Tôi phải hạnh phúc mới theo được tần suất làm việc như bây giờ.

- Quan niệm hạnh phúc thông thường là có một người để yêu, một việc để làm và một tương lai để hy vọng. Còn chị, chị nghĩ sao?

- Hạnh phúc, với tôi là mình có thể đạt đến một sự tự do nào đó và được làm những gì mình muốn, theo đuổi đến cùng những giá trị mà mình trân trọng. Có những người lấy giá trị cuộc sống là nhà lầu, xe hơi, quần áo đẹp, cuộc sống thanh nhàn. Nếu tôi nhàn tôi sẽ chết luôn. Nhiều người nhìn thấy tôi suốt ngày bươn chải đi làm, lo chuyện con cái thì bảo tôi sao cứ phải chuốc khổ vào thân. Tôi nghĩ tôi có khổ đâu. Có vất vả cũng đáng lắm. Nhiều khi mệt mỏi về đến nhà nhìn các con vui vẻ đùa chơi, tôi thấy chẳng cái gì trên đời có thể đánh đổi được.

- Vậy có thể hình dung một ngày của chị thế nào?

- Một ngày của tôi bắt đầu từ 7h, chuẩn bị đồ ăn sáng cho con trai lớn. Sau khi cháu đi học thì quay lại giường ngủ thêm một chút với bé thứ hai vì cháu mới 1 tuổi rồi cho cháu dậy ăn uống. 10h tôi đi làm, bật điện thoại , trả lời mail, trao đổi với nhân viên đến 18h rồi về nhà ăn cơm, chơi với con cái. Buổi tối tôi dạy học cho con. Lúc con đi ngủ mới có thời gian dành cho mình. Khi ấy tôi hay nghe nhạc và đọc sách, đến 24h thì ngủ. Rất ít khi tôi ra ngoài buổi tối, có khi vài tháng mới có một lần đi gặp đối tác và phải sắp xếp từ trước rất lâu.


"Hiện tại, tôi thấy hoàn toàn thoải mái và hạnh phúc". Ảnh: PCDN.

- Trong khi nhiều người đẹp dùng nhan sắc làm lợi thế tỏa sáng trên phim ảnh, thời trang, thì chị dửng dưng với việc tham gia nghệ thuật. Lý do nào khiến chị không hào hứng với ánh đèn sân khấu?

- Tôi là người yêu nghệ thuật và tôi cho là tôi có năng khiếu về nghệ thuật. Tôi từng đi học vẽ và có không ít họa sĩ nhận xét tôi có năng khiếu hội họa. Tôi thích nghe nhạc cổ điển và khả năng thẩm âm tốt. Các nhạc sĩ gặp tôi cũng nói như thế. Bố mẹ tôi làm về ngôn ngữ học nên khả năng ngôn ngữ, khả năng viết của tôi là con nhà nòi. Tôi hoàn toàn có thể làm nhà văn hoặc nhà báo. Từng có lúc tôi muốn thành nhà báo hoặc theo đuổi bất cứ con đường nghệ thuật nào bởi làm nghệ thuật thứ nhất là phải cảm sau đó mới là sáng tạo. Cái cảm đó - tôi nghĩ là tôi có, cái sáng tạo tôi cũng có, nhưng phải đúng với môi trường.

Hai cô hoa hậu gần đây tôi đều gặp từ đầu. Một cuộc thi tôi làm giám khảo, một cuộc thi tôi tham gia trong cả quá trình nên ngay sau khi đăng quang tôi cũng gặp và nói chuyện. Khi tôi hỏi “Em muốn làm gì?”, một cô bảo “Em muốn thành ca sĩ vì em nghĩ em có khả năng hát”. Tôi cho cô ấy biết rằng nhiều người có khả năng hát lắm nhưng cô ấy bảo “Em còn hơn ở chỗ em xinh đẹp và có danh hiệu Hoa hậu. Chắc em sẽ nhanh nổi tiếng”. Tôi cho rằng đó không phải nghệ thuật vì người làm nghệ thuật là người phải sáng tạo, cống hiến hết mình cho nghệ thuật. “Người đàn bà hát” Alla Pugacheva của Nga chẳng hạn. Bà ấy lên sân khấu có nghĩ gì đến ở dưới kia có bao nhiêu fan, tối nay cát-xê bao nhiêu tiền đâu.

Có những cô hoa hậu đi đóng phim và cũng khoe mình làm nghệ thuật, tôi cho rằng đó là những người dùng tý danh hiệu, tý tiếng tăm để kiếm tiền. Đóng phim thực ra cũng dễ thôi, tôi cũng đóng được, chẳng có vấn đề gì nhưng tôi không thích những điều đó.

- Thế hệ của chị khác nhiều với thế hệ người đẹp bây giờ. Vậy chị nhìn nhận thế nào về những scandal mà các ngươi đẹp gần đây mắc phải?

- Tôi, Ngọc Khánh hay một số bạn bè cùng lứa như Vũ Cẩm Nhung, Trương Ngọc Ánh trải qua những năm bao cấp và biết trân trọng giá trị lúc khó khăn. Những cái chúng tôi cố gắng để đạt được là sự vươn lên, thoát khỏi đói nghèo. Ngày xưa, mọi thứ, kể cả danh hiệu hoa hậu của tôi, giá trị khác giờ nhiều lắm. Còn với các bạn trẻ hiện nay, mọi thứ dường như quá dễ dàng mà dễ dàng quá thì người ta không biết trân trọng.

Em trai tôi kém tôi 10 tuổi đã khác thế hệ rồi. Khi còn trẻ, tôi học hay làm gì cũng không ỷ lại vì bố mẹ là cán bộ, không có tiền cũng chả có chức vụ. Nhưng với em tôi, cuộc sống bố mẹ giờ cũng khá rồi lại có chị gái đỡ đần nên sự cố gắng chỉ ở mức bình bình. Giới trẻ giờ có cách nhìn nhận các thang giá trị khác nhau. Vì thế họ dễ sa ngã hơn. Năm 18 tuổi, lý tưởng của tôi là học giỏi, đi du học nước ngoài. Còn các bạn bây giờ, đích của các bạn là trở thành nổi tiếng bằng mọi cách.

Không trách được các bạn vì đó là xu hướng chung của xã hội, chỉ có điều nên làm sao để dư luận đừng bị nhầm lẫn bởi những giá trị không có thật. Đơn cử như Hoàng Thùy Linh, scandal em vấp phải là sự cố. Vì sự cố ấy Hoàng Thùy Linh không được đóng phim, bị mọi người ghẻ lạnh, lúc ấy tôi rất thương nhưng sau ngỡ ngàng thấy em dùng chính những thứ đó để đánh bóng. Giờ em nổi lắm. Tôi biết điều này vì gần đây tôi đang làm những hoạt động makerting, nghiên cứu nhiều xem giới nào nổi tiếng. Các giá trị bây giờ nhập nhèm không như xưa nữa. Ngày xưa học giỏi, ngoan là một giá trị còn bây giờ thì chưa chắc. Người bản lĩnh là người giữa muôn vàn cái nhiễu sóng ấy, nhận ra cái “chân” để hướng tới.

Theo VnExpress

20/08/2009 Hoa hậu Thu Thủy: Từng bị bấn loạn vì tiền

Thứ năm, 20/08/2009 15:32

Tôi gặp Thu Thủy – kinh doanh từ cái đận chị mới chân ướt chân ráo mở salon Bellissima đầu tiên. Ngày ấy, cách đây 8 năm, Thủy vừa sinh con trai đầu, vẫn giống cựu Hoa hậu hơn là một bà chủ.
So với Thu Thủy bây giờ, bà mẹ của hai đứa con, những dấu vết hồn nhiên ngày cũ không còn nữa. Chị thay đổi thành một doanh nhân “trăm phần trăm”. Nhiều đối tác làm ăn với Thủy không biết chị là Hoa hậu, chỉ thắc mắc: Bà chủ quá xinh!

Từng bấn loạn vì tiền

Tám năm kinh doanh có làm cho chị thay đổi quan niệm về tiền bạc không?



Thay đổi nhiều chứ. Trước tôi có những nỗi lo rất “nhược tiểu”. Luôn lo thu không đủ chi. Lo phải trả lương quá cao. Lo nợ nhân viên, nợ ngân hàng. Nghe chuyện những công ty chở cả ô tô tiền đi trả nợ tôi rất run. Khi đó, gặp một người bạn là chủ một công ty lớn nhưng lúc nào tôi thấy anh cũng ung dung. Tôi hỏi: Anh không lo lắng gì à, doanh nghiệp của anh to thế mà không bao giờ rơi vào tình trạng túng quẫn à? Anh ấy trả lời: Sao lại không lo, thuyền to sóng cả, em có vấn đề của em, anh có vấn đề của anh. Có những lúc công ty của anh đứng bên bờ vực phá sản, nhưng anh không thể hiện ra. Tôi bảo: Em mà thế em chết mất. Anh ấy bảo: Thế thì em đừng kinh doanh làm gì. Chấp nhận kinh doanh là phải sống chung với lũ, phải coi mọi chuyện thiếu nợ, thiếu vốn… là bình thường.

Lời khuyên là vậy, nhưng bảo một người mới kinh doanh cũng học được ngay bài học đó không phải đơn giản?

Đúng vậy. Cũng phải mất một thời gian dài tôi mới thích nghi được. Thậm chí sau này còn biết nghĩ rằng: Người kinh doanh giỏi là người biết dùng tiền của người khác, chứ không phải đem tiền của mình ra kinh doanh. Nếu cứ ngồi một chỗ lo lắng thì mình sẽ chẳng làm gì được. Không có một hệ thống nào hoàn hảo, mình phải biết chấp nhận sự thiếu hụt để tìm cách khắc phục.

Những nỗi lo về nợ nần thì sao, chị vượt qua nó như thế nào?

Người Trung Quốc ví tiền như nước, tức là nó luôn luân chuyển. Doanh nghiệp giống như một cái bể chứa thôi. Nước vào đầu này sẽ ra ở đầu khác. Quan trọng nhất là mình phải điều tiết sao cho hai vòi nước ấy chảy đều.

Có nguyên lý để điều chỉnh “hai vòi nước” ấy không?



Tôi nghĩ là có một vài nguyên tắc chung về tài chính kế toán. Nếu nắm được thì sẽ không bị bấn loạn như hồi đầu. Thứ nhất là làm gì cũng phải có ngân sách, tức là sự chuẩn bị và tiên lượng trước về nguồn vốn. Thứ hai là không để tiền đọng. Và thứ ba là phải hiểu hệ thống của mình, có hiểu thì mới điều hành được nhân viên.

Mở rộng hệ thống không phải vì tham

Bellissima, XaXi, và bây giờ là nhà hàng, khu nghỉ dưỡng… có vẻ như tham vọng kinh doanh của chị không có điểm dừng?

Khi biết tôi mở rộng phạm vi kinh doanh, nhiều người hỏi những câu rất giống nhau. Hoặc là: Làm nhiều thế thì tiền để đâu cho hết? Hoặc là: Mở ra nhiều thì quản lý thế nào? Thực ra, việc tôi mở rộng kinh doanh không phải do “lòng tham không đáy”. Đấy là quá trình tất yếu, giống như nguyên lý tuyết lăn vậy. Nếu cái lõi của cục tuyết đủ chắc thì càng lăn nó càng to hơn, và không bị vỡ. Cơ hội đến mà mình không nắm bắt là bị người khác qua mặt ngay. Quá trình cạnh tranh mà mình không đủ mạnh thì sẽ thụt lùi, rồi diệt vong. Một lý do nữa để tôi không thể dừng lại là sức ép từ nhân viên. Trước đây, khi mình còn nhỏ, mời người giỏi rất khó, nhưng khi mình lớn mạnh hơn, mời người giỏi rất dễ. Mở rộng kinh doanh thì sẽ có đất cho nhân viên “dụng võ”, có điều kiện trả lương cao hơn.

Sự phát triển của việc kinh doanh có khi nào làm chị thấy mệt mỏi?

Nhiều chứ. Tôi cũng nghĩ rồi, sẽ cố gắng làm năm mười năm nữa, khi công ty đủ mạnh tôi sẽ chỉ giữ chức chủ tịch Hội đồng quản trị thôi, còn để hết cho nhân viên điều hành. Tôi sẽ ra Hội An mua mảnh đất nhỏ xây nhà, ở đó viết văn, làm thơ hay vẽ tranh gì đó.


Nhiều công ty lớn từng vấp phải những bài học cay đắng về nhân sự, chẳng hạn công sức gây dựng thương hiệu bao nhiêu năm, bỗng chốc có thể mất trắng về tay một người xa lạ nào đó?

Có thể lắm. Trước đây tôi rất cầu toàn. Luôn muốn mọi việc phải hoàn hảo, phải đúng ý mình. Nhưng sau nghiệm ra rằng: 100 nhân viên sẽ có 100 nền tảng và 100 cá tính khác nhau, làm sao bắt họ phải giống hệt mình? Tôi cũng đã từng bị nhân viên phản bội. Buồn lắm. Nhưng rồi phải chấp nhận. Cuộc sống mà!

Có khi nào chị tiếc vì đã theo kinh doanh, một công việc có quá nhiều sức ép và bất trắc?

Không. Nếu không kinh doanh chắc tôi không được như bây giờ. Nhờ kinh doanh tôi học được rất nhiều bài học. Trưởng thành và độc lập hơn.

Làm 10 chỉ giữ cho mình 2

Làm việc cật lực ngay cả trong những ngày tháng ốm nghén, chị cho phép mình tận hưởng bao nhiêu phần trăm lợi nhuận của công ty?

Tôi tâm niệm, nếu làm được 10 chỉ giữ cho mình 2, còn 8 để trả cho nhân viên, cho xã hội.

Trong số 2 đó, bản thân chị được hưởng bao nhiêu phần trăm?

Trước thì nhiều, vì tôi mê đồ hiệu. Nhưng giờ “cai” rồi, lại dành phần lớn cho các con, cho gia đình.

Nhiều doanh nhân nói rằng, việc sử dụng đồ hiệu chỉ tốt cho công việc của họ mà thôi, sao chị lại “cai”?

Vì tôi nhận ra nó phù phiếm, nó không làm nên giá trị thật của một con người. Tất nhiên, nếu ký hợp đồng bằng một cái bút Mont Blanc thì sẽ tự tin hơn một cái bút bình thường. Nhưng cái bút Mont Blanc bản thân nó không đem đến hợp đồng cho bạn. Nó cần nhưng không có ý nghĩa quyết định. Và đến một đẳng cấp nào đó thì không có Mont Blanc cũng chẳng sao.

Tức là những dấu hiệu giàu có của một doanh nhân sẽ trở nên rất khó nhận biết?

Tôi có một người quen là một doanh nhân rất thành đạt người nước ngoài, nhưng nếu gặp ngoài đường không ai nghĩ ông ấy giàu. Trên người ông ấy chẳng có thứ gì là đồ hiệu cả. Sang nước mình ông ấy đi taxi bình thường, cung cách, cử chỉ hết sức khiêm nhường. Nhưng từ con người ông vẫn toát lên sự sang trọng, tiếp xúc với ông bạn bị thuyết phục vì nhân cách, vì trí tuệ. Tôi nghĩ những thứ đó quan trọng hơn hàng hiệu.

Tức là bây giờ, những đam mê cá nhân của chị đều được cắt xén để dồn cho con. Lại có những người giàu nói rằng: họ sẽ không để cho con nhiều tiền, vì chúng dễ hư?

Tôi cũng vậy. Tôi chỉ tạo điều kiện tốt nhất để hai cháu học xong đại học. Còn sau đóđến 18 tuổi thì làm ơn, kiếm một việc gì đó để tự nuôi thân. Và sau này nếu có thừa kế thì cũng chỉ thừa kế doanh nghiệp mẹ xây dựng. Muốn làm Tổng giám độc hay chủ tịch Hội đồng quản trị thì cũng phải học hành tử tế, rồi bắt đầu từ vị trí của một nhân viên chứ không có chuyện con bà chủ là một bước lên thành ông chủ.


“Cai” đồ hiệu

Trước đây, Thu Thủy là tín đồ của đồ hiệu. Từ đầu đến chân, đến cả những cái kẹp tóc bé xíu của chị cũng đều là đồ hiệu. Chị kể, có những thời gian “tiêu như phá”, cả ăn cả mặc. Ăn uống không cầu kỳ nhưng thích những thứ xa xỉ. Mẹ chị bảo: Thủy “trả thù đời” vì đã phải trải qua cả tuổi thơ khó khăn. Đi học chỉ có hai cái quần thay đổi.

Một lần, ngồi ăn trưa với các nhân viên của Bellissima Salon, các cô đùa một em ở Thanh Hóa phải dành tiền để cưới chồng. Thủy bảo: Sao phải làm thế, việc ấy chồng phải lio chứ? Cô nhân viên buồn buồn: Em xuất thân con nhà nghèo, bố mất sớm, mẹ đau yếu, lại là dân đạo, lại làm cái nghề này nên không thể kiếm một anh chồng như mọi người nghĩ. Muốn cưới thì em phải tự chuẩn bị thôi. Thủy hỏi: Thế đi làm 5 năm em dành dụm được bao nhiêu? Cô trả lời: 30 triệu. Miếng cơm trong miệng Thủy nghẹn lại. Cô phải chạy vào toilet để ngăn tiếng khóc. 30 triệu, chưa bằng một cái túi xách của cô. Mua cái túi ấy chỉ sung sướng được 10 phút đồng hồ, trong khi đó cô gái kia phải ki cóp 5 năm trời. Từ đó, Thủy từ bỏ dần những cơn khát mua sắm, và giản dị lúc nào không biết.

Đống đồ hiệu giờ chất đống trong nhà, thỉnh thoảng Thủy phải nhờ người giúp việc giặt là cho khỏi mốc. Đồ cô dùng thời điểm này bình thường như tất cả các phụ nữ văn phòng khác.

Thay vì đến nhà hàng thưởng thức những bát xúp giá cả nghìn đô la, Thủy bây giờ xả hơi bằng việc đọc sách và chơi với con. Khi nào mệt thì vào nhà tắm, xả nước, ngâm mình trong hương tinh dầu và nghe nhạc. Những thú vui đắt tiền còn sót lại chỉ dành cho laptop và điện thoại. Thủy bảo, cô không cưỡng lại được lòng đam mê công nghệ. Có một sản phẩm đời mới ra lò thế nào cũng lùng mua bằng được.

Theo Người Đẹp

Hoa hậu Thu Thủy “bị đuổi” ra khỏi nhà ?

( Gaidepvn.com) – Có lẽ ngay cả trong mơ, hoa hậu Thu Thủy cũng chẳng hình dung được rằng mình có thể mất chốn dung thân chỉ vì một lý do… lãng nhách.

Bên cạnh những thông tin liên tục được cập nhật về hai tân hoa hậu Ngọc Hân, Diễm Hương, hiện còn có câu chuyện của một cựu hoa hậu đang làm xôn xao dư luận. Đó là Hoa hậu Việt Nam 1994, Nguyễn Thu Thủy.

Hoa hậu Nguyễn Thu Thủy


Chỉ vì những phát ngôn có phần phóng khoáng và cá tính trong một “ghi chú” trên trang cá nhân mà người đẹp một thời đã bị “dập” không thương tiếc bằng một bài báo dài 1.702 chữ. Theo như bài báo này thì phần “ngôn” của cựu hoa hậu tỷ lệ nghịch hoàn toàn với phần “dung”.

Để minh chứng cho nhận định trên, bài báo đã đi sâu vào việc bắt bẻ cách dùng từ ngữ của Thu Thủy cũng như không quên nhặt nhạnh những câu cú có khả năng gây sốc làm bằng chứng. Tuy nhiên, toàn bộ phần “ghi chú” có thể giúp độc giả đối chiếu và đánh giá khách quan lại không được đăng tải.

Dù xuất hiện đúng thời điểm thiên hạ đang xôn xao về hai tân hoa hậu Ngọc Hân, Diễm Hương, nhưng bài viết phê phán đó vẫn thu hút được nhiều lượt người đọc. Và thật không may cho Thu Thủy khi trong số ấy có cả… bà chủ nhà trọ của cô.

Ảnh chụp trang facebook của cựu hoa hậu


Hôm qua, trên facebook cá nhân của mình, chủ nhân của chiếc vương miện hoa hậu cách đây 16 năm buồn bã cập nhật: “Tình hình là bà chủ nhà đang gọi mình ra nói chuyện yêu cầu 3 mẹ con mình dọn ra khỏi nhà vì mấy cái bài báo công-dung-ngôn-hạnh gì gì vừa rồi đấy ạ…”.

Thu Thủy còn cho biết thêm rằng vợ chồng chủ nhà là cán bộ về hưu, có con gái làm cùng viện nghiên cứu với bố mẹ cô. Họ cho cựu hoa hậu thuê nhà vì quý mến. Tuy nhiên, sau bài báo trên thì họ không còn cảm tình nữa và quyết định cắt hợp đồng.

“Mình sẽ đến nói chuyện, nếu hai bác không hiểu thì cũng đành chịu. Coi như oan gia phát này”, bà mẹ hai con chia sẻ sau khi nhận được sự quan tâm của đông đảo bạn bè.

Từng trải qua nhiều biến cố, khó khăn trong cuộc sống kể từ sau ngày đăng quang. Thế nhưng có lẽ, ngay cả trong mơ, Thu Thủy cũng chẳng bao giờ hình dung ra được có một ngày, cô có thể sẽ mất chốn dung thân chỉ vì một cái “note” trên facebook.


Source: Hoa hậu Thu Thủy "bị đuổi" ra khỏi nhà ? http://www.gaidepvn.com/tin-tuc-trong-ngay/hoa-hau-thu-thuy-bi-duoi-ra-khoi-nha/#ixzz1HfpPF4OM

Sunday, October 24, 2010

21/10 Hoa hậu Thu Thủy tìm chính mình trong ‘Người khác’

Hoa hậu Việt Nam 1994 trở thành biên kịch kiêm diễn viên chính trong bộ phim ngắn tham gia tranh giải tại Liên hoan phim Quốc tế VN lần I đang diễn ra tại Hà Nội.

Một Thu Thủy hiện đại, sành điệu chặng đầu cuộc hành trình.


“Người khác” là câu chuyện về Thủy - một cô gái thuộc thế hệ sinh ra sau chiến tranh - đã trải qua cuộc hành trình về phía Bắc của tổ quốc. Những vùng đất với những cái tên như quen như lạ: Hà Giang, Hoàng Su Phì, Cốc Pài - Xín Mần, Yên Mình, Đồng Văn, Mã Pì Lèng… đã mang đến cho cô vô vàn điều kỳ diệu, từ Lễ nhảy lửa của người Pà Thẻn, rồi thửa ruộng hình trái tim trên núi đá, đến câu chuyện cảm động của bà mẹ đi bộ tìm con dâu đến 7 năm… Mỗi một nơi cô tới dường như càng làm cô phân vân hơn bởi những giá trị hoàn toàn khác biệt với nơi mà cô đang sống, những gì mà cô đang theo đuổi.

Ở Hà Nội, Thủy có cuộc sống đầy ắp công việc, giải trí, những đứa con để chăm lo. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của Thủy nhiều màu sắc bởi những bữa tiệc, những buổi làm mẫu chụp ảnh với quần áo đẹp đẽ. Nhưng phần còn lại của cuộc đời Thủy mới chiếm nhiều suy nghĩ của cô: nỗi hoang mang đứng giữa quá khứ và hiện tại, giữa những giá trị đổi thay từng ngày, cũng như những xung đột bên trong và vẻ bề ngoài. Bố Thủy là nhà nghiên cứu ngôn ngữ học lâu năm, thời trẻ thường xuyên đi điền dã tới các khu vực người dân tộc sinh sống ở khắp nơi tại Việt Nam. Thủy cũng từng có nhiều chuyến đi tới Hà Giang, đến với những con người xa lạ mà theo Thủy là rất khác mình.

Đây là câu chuyện viết ra từ cuộc đời của chính Thu Thủy - một Thu Thủy khi không là Hoa hậu. “Tôi biết sự xuất hiện của tôi trong phim sẽ gây ngạc nhiên cho nhiều người bởi họ tò mò muốn biết, Hoa hậu đóng phim sẽ thế nào. Tôi muốn các bạn hãy đặt vương miện sang một bên để cùng trải nghiệm với một người phụ nữ, một người mẹ, từ Hà Giang - thế giới trong trẻo, nguyên sơ để hướng về Hà Nội - một thành phố sôi động nhưng vẫn mang trong mình những nét hoài cổ. Đây là cách kỷ niệm riêng của tôi cho Hà Nội. Nó không phải một cuộc du hí, cũng không nhằm giới thiệu văn hóa du lịch mà thông qua cuộc hành trình để chạm đến cảm xúc của mình, thông qua đó hy vọng chạm đến bản ngã của người xem” - người đẹp sinh năm 1976 chia sẻ.


Và một Thu Thủy mộc trên cao nguyên đá Hà Giang.


Ý tưởng phim xuất phát từ câu chuyện nảy sinh trong gia đình Hoa hậu. “Cha mẹ tôi đều là nhà nghiên cứu ngôn ngữ học nhưng hai chị em tôi không theo nghề đó. Với ông, đó là điều bất hạnh. Ba năm trước, ông lên cơn nhồi máu cơ tim. 20 ngày liền tôi ở trong bệnh viện chăm sóc ông, chứng kiến những thân phận đang trên ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Khi cha tỉnh lại, ông chuyển cho tôi những tài liệu ông nghiên cứu cả đời. Điều này làm tôi rất xúc động vì cha tôi chưa bao giờ hài lòng với bất cứ những gì tôi làm, kể cả danh hiệu Hoa hậu. Tôi muốn làm điều đó cho mình để những ngày sau không còn phải phân vân, hoài nghi, để có thể truyền lại cái gì cho con như cách cha tôi đã làm” - Thu Thủy rưng rưng tâm sự.

Ban đầu, êkíp sản xuất “Người khác” tìm những biên kịch chuyên nghiệp để viết kịch bản phim nhưng không chạm được vào cảm xúc thật của Thu Thủy. Vì vậy, người đàn bà hai con quyết định tự viết câu chuyện của mình.

“Người khác” tranh giải tại hạng mục phim ngắn nhưng được thực hiện theo tinh thần một bộ phim tài liệu, tôn trọng sự thật và không diễn. Thay vì chỉ quan sát những người dân ở cao nguyên Hà Giang trong vài tiếng đồng hồ, cả đoàn phim phải sống, ăn ở cùng họ.


Thu Thủy và những phụ nữ Cơ Lao Đỏ. Hoa hậu trăn trở về nguy cơ biến mất ngôn ngữ cũng như văn hóa của dân tộc chỉ còn 30 người này.


Nói về lần đầu tiên diễn xuất, Thu Thủy bảo, chị vốn là người không tự tin vì chụp ảnh hay lên hình đều không được như ở ngoài. Vì thế, ban đầu chị lo sợ nhất là mình xấu. Khán giả sẽ thấy một Thu Thủy những ngày đầu trang điểm rất đậm, sau đó chị để mặt mộc như cách chị đã khám phá ra chân giá trị của cuộc sống. “Đó cũng là cách tôi vượt qua chính mình” - chị cho biết. Người đẹp phủ nhận những chuyện lùm xùm gần đây trên mặt báo là cách PR của chị cho bộ phim. “Tôi xem việc được Hoa hậu năm 1994 cũng giống như việc hôm qua tôi đi chợ cùng những người dân tộc. Nó có thể buồn, có thể vui nhưng là những mốc trong cuộc hành trình của mình. Tôi không đến mức tự tạo ra những scandal buồn cười để cố làm tên tuổi mình nổi hơn” - Thu Thủy khẳng định.

Mở đầu, kết thúc phim là câu nói của Thủy: “Tôi nghĩ mình là một con bướm” - với Thủy, con bướm thể hiện cho sự dịch chuyển, sự chuyển hóa mong vươn tới điều hoàn hảo, và cả sự phù phiếm, như thuộc tính của người phụ nữ.

Thu Thủy cho biết, chị và đoàn làm phim không kỳ vọng vào việc “Người khác” đoạt giải tại Liên hoan phim Quốc tế Việt Nam lần thứ nhất mà chỉ hy vọng đây là cơ hội quảng bá hình ảnh vùng đất, con người Hà Giang. Bộ phim dài 37 phút sẽ tranh giải với hai phim của Việt Nam là “Văn Miếu Quốc Tử Giám”, “Người thắp lửa” và hai phim nước ngoài “Faces of the Future”, “Drupadi”.

* Ảnh: Hành trình tìm chính mình của Thu Thủy


Ngọc Trần
Ảnh: MCSA

23/10 15.000, 5.000, Cái Đẹp, Tài Năng, Mông, Ngực và Trym và Lông Trym và Tin Tức và Online và Triết Học và Ngộ Chữ và Đùi và gì nữa.

.by Bellissima Thủy on Saturday, October 23, 2010 at 12:28pm.

gì nữa các bạn hị... gì nữa mấy hôm nay mọi người đang bàn tán xôn xao trên FB trên mạng và trên các forum gì nữa???



À, đầu tiên là chúc mừng anh Ngô Bảo Châu vừa thắng giải Fiedls. Lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam có một người thắng giải tầm cỡ quốc tế một cách đàng văn hoàng. Không như mấy bác nHiếp ảnh gia tự sướng đi thi tận đẩu tận đâu xong mang về cái giải chả biết phát âm thế nào. Không như mấy Hoa Hậu bọn mình được vào top 17 (mà lẽ ra bình thường chỉ chọn có top 16) làm rạng danh dân tộc bằng cách mặc áo dài khăn đống cũng chả biết truyền thống theo lý thuyết nào cố đứng cạnh Hoa Hậu Thế Giới vừa đoạt giải để người nhà mìn chộp cho phát mà về còn đăng lên báo mạng cho cả nước biết để còn mở mày mở mặt tự sướng về "Nhan sắc Việt Nam ngang tầm Thế Giới"



Ôi trí tuệ Việt Nam, nhan sắc Việt Nam, tính cách dân tộc Việt Nam, tinh thần dân tộc Việt Nam. Sao có lắm thứ phải bàn. (đang giăng bẫy câu này đấy nhá, cẩn thận, hết sức cẩn thận)



Thế, kiểu thế, nói to xong lại nói nhỏ, nói ngắn xong lại nói dài. Mãi chả biết làm sao để vào đề được... chỉ vì sợ mang tiếng muốn đánh lạc hướng dư luận.



Hôm rày cái buổi sáng bị chê mông xấu í, mình đi ăn sáng, cà phê với chàng và thủ thỉ "hay em đi làm quách ngực cho đỡ, anh nhỉ?" Chàng rũ ra cười bảo "không giúp gì được đâu, trừ khi em lu loa trên FB cho 5000 bạn của em biết" Mình nghiêm mặt "anh buồn cưới... ai đi làm thế... cái này là nghiêm túc nhá... anh bỏ tay xuống, nhìn thẳng vào mắt em mà nói xem nào, em có phải đi làm ngực không?" Chàng dịu hẳn lại, nhìn mình sâu sắc lắm "em cứ làm gì em muốn, nói gì em nghĩ vì nếu em không yêu bản thân em thì cũng sẽ chẳng có ai yêu em nổi... anh cũng thế..."



À, ra thế, hóa ra là chàng đúng, vì cái câu "hay là đi làm ngực để đánh lạc hướng dư luận" của mình được chễm trệ ngồi trong cái tổng kết các sự kiện văn hóa tuần của vietnamnet, ngay cạnh em Ngọc Hân vừa mới đăng quang, em Hà Hồ cởi váy dzững hai ba lần và ở trên trên anh gì vừa được giải gì một tý. Oách chưa, S.O lại đúng lần nữa rồi. Em sai... thì kệ em... ờ... tức chưa...



Ô hay, thế mà vẫn chưa vào đề được này. Hay là ngộ chữ thật rồi... bỏ mịa tôi ròi... hay là thế thật???



Thế thôi không chính chị nữa nhá, không văn hóa xã hội nữa nhá, không xù lông với dư luận nữa nhá (cấm đứa nào mang con mình ra nói lung tung nữa đấy, liệu hồn) để cho các bạn khỏi cảm thấy thất vọng, phản cảm với một người được coi là đại diện cho vẻ đẹp à quên cái đẹp à quên nhan sắc à quên sắc đẹp ... hay cái gì gì nữa... mà lại không bao hàm giá trị tài năng ... phạm trù này đến là triết học... ai biết gì về Kant về Nietzche thì tra thử hộ xem hai ông í có nói câu gì về cái này không hay hai ông í tài năng quá đủ để không đi cãi lộn và ném đá hội đồng với cái bọn đủ trí tuệ và tài năng để cho rằng hai ông í bị tâm thần... (cái này không bẫy tẹo nào vì S.O của mình mắng mình suốt ngày là không được đem mấy câu triết học ra foreplay với chàng nữa)



Phạm trù và các khái niệm đã nói xong rồi, bây giờ nói đến các con số biết nói:



5000 là số bạn mình đang có trong friends list.

941 là số bạn đang đợi confirm

673 là số notifications mình có mỗi ngày trên FB kể từ sự kiện Cái Đẹp, Mông và Ngực

50 lần là số lượt người truy cập vào trang SOI tăng lên từ hôm mình share link về cái vụ gắn lông trym ngậm trym vào mồm cởi truồng để vươn tới tự do trên FB nhà mình, đây link đây

http://soi.com.vn/?p=11341

và 15.000 là số tiền một bữa ăn nhân ái cho các em bé cháu bé đang điều trị ung thư tại viện K2 Tam Hiệp. Mình vừa đi thăm các cháu chiều qua cùng các bạn bên Công Dân Toàn Cầu. Mình sẽ không nói về những cái đầu trọc tóc lưa thưa, không nói về những cơn buồn nôn phản ứng sau hóa trị, không nói về những cái chân, cánh tay bị cưa cụt, những hình hài tiều tụy chỉ còn da bọc xương, về cái mùi cố hữu của bệnh viện và bếp ăn bệnh viện, không nói về bệnh tật, không nói về cái chết và cũng sẽ không nói về những đôi mắt sáng của các em khi người lớn nhìn vào chỉ muốn òa lên khóc vì bối rối, vì không biết phải làm gì, vì thấy mình thật ngu muội và lố lăng trước những cách mà các em đang đối diện, với sự đau đớn, với bệnh tật và cái chết. Mình không biết dùng từ gì nào khác hơn là "vĩ đại"

Mình xin mỗi người bạn trong số 5000 người bạn trên Facebook của mình hàng ngày vào nhà mình đọc, cười, nhăn mặt, giận dữ, dài môi bĩu mỏ hay khinh khỉnh coi thường đúng 15.000 đồng đủ cho một bữa cơm của các bé đang quằn quại chống trả lại bệnh tật kia.

Mình được biết hàng tuần có rất nhiều các bạn tình nguyện viên, các hội, các mẹ, các anh chị đến với các bé để cho quà, đọc sách, nấu cháo và dạy các bé vẽ để giúp các bé vượt qua những đau đớn thể xác, để những người lớn, người nhà, bác sỹ, y tá hộ lý có thêm sức mạnh sáng hôm sau bước chân vào những căn phòng nồng nặc mùi bệnh tật và chết chóc ấy, chứ không như mình cả tối qua không nuốt nôỉ một hạt cơm và lên giường đi ngủ từ 10h hay như bạn lái xe, bạn thư ký của mình đã từ chối không dám bước chân qua cửa bệnh viện. Mình nhớ lại khi còn bé, ông ngoại mình cũng bị ung thư nằm cả tháng trời trong viện trước khi mất. Mình đã từng đứng hàng giờ trước một cái gốc cây ở trước cửa bệnh viện Phủ Doãn, khóc, cười, làm đủ mọi trò tự kỷ ám thị chỉ để một lần nhắm mắt băng qua đường bước qua cái cổng sắt kia, để vào nhìn thấy mặt ông một lần vì biết đâu đó sẽ là lần cuối cùng.

Dưới đây là các thông tin về hoạt động của chương trình Công Dân Toàn Cầu mà các bạn có thể tham khảo và số tài khoản để các bạn chuyển tiền.

Tiện đây cũng xin được cảm ơn anh H. (mình chưa dám để tên thật vì chưa hỏi ý kiến anh) đã chuyển cho các cháu số tiền bằng 2 ngày cơm. Các bạn có thể gửi sữa chua, hoa quả đến cho các cháu vì hóa trị xong thường các cháu rất háo.

Mình định sẽ cùng các bạn CDTC tổ chức một nhóm tình nguyện đến chơi dạy vẽ, đọc sách, viết truyện và đánh cờ với các cháu hàng tuần. (ý nghĩ này nảy ra khi mình thấy một bạn trai cỡ 12 tuổi, cụt một tay và một chân đang chăm chú đọc một quyển sách về các thế cờ tướng)


Kết luận: Hàng tuần, mình cũng sẽ trích dẫn một số câu từ những cuốn sách mà mình đã đọc để nói với các em. Có bạn bảo thế là triết lý rởm đời và ngộ chữ thì kệ mẹ các bạn. Đời các bạn còn dài để chửi đổng. Đời các em quá ngắn để kịp hiểu ra một số thứ. Đời mình vừa đủ dài vừa đủ ngắn để làm những việc liên quan đến triết học, foreplay và chửi bậy.


Tên TK: Bua an nhan ai
Số TK: 1221 0000 476 876
Ngân hàng đầu tư và phát triển Việt Nam - chi nhánh Hà Thành


Một số hoạt động của chương trình Công dân toàn cầu tại BV K Tam Hiệp


http://www.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.congdantoancau.net%2Findex.php%3Foption%3Dcom_content%26view%3Darticle%26id%3D493%253Aba-n-nhan-ai-cau-chuyn-c-tich%26catid%3D3%253Aket-noi-toan-cau%26Itemid%3D3&h=baa259fpMd5lw9nR1914odhziNg


http://housv.vicongdong.vn/news/view.aspx?newsid=7032995


http://www.youtube.com/watch?v=akHolGCNEGU

24/10 HH Thu Thủy 'kém xinh' đến ngỡ ngàng ở LHP Chủ nhật

24/10/2010 00:46

(2Sao) – Trong khi Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền, Jennifer Phạm, Á hậu Ngọc Oanh... khoe được vẻ đẹp kiều diễm và sang trọng thì Hoa hậu Thu Thủy lại khiến nhiều người ngỡ ngàng vì cách ăn mặc... và lối trang điểm lòe loẹt quá đà. Suốt 5 ngày LHP Quốc tế Việt Nam lần thứ nhất là 5 ngày Hoa hậu Thu Thủy bận rộn. Cô không xuất hiện trên thảm đỏ với vai trò khách mời đơn thuần như các Hoa hậu, Á hậu khác mà là một thành phần quan trọng trong toàn bộ LHP. Thu Thủy chính là người viết kịch bản và cũng là nhân vật chính trong tập phim ngắn “Người khác” (The Others). Nói như thế để thấy rằng Hoa hậu Thu Thủy còn là nhân vật trung tâm hơn cả những người đẹp khác của thảm đỏ LHP.

Thế nhưng, trong suốt 5 ngày đồng hành cùng LHP, Hoa hậu Việt Nam 1994 không tạo được sự chú ý của người hâm mộ cũng như các phóng viên. Một phần vì cô diện những trang phục không mấy bắt mắt như những lần trước và trang điểm quá lòe loẹt khiến nhiều người không nhận ra.








Hoa hậu Thu Thủy được rất ít người nhận ra trong đêm khai mạc LHP


Tại thảm đỏ trước lễ khai mạc, Thu Thủy đến khá sớm. Trong khi các vị khách khác dùng bữa và cùng trò chuyện tại phòng ăn thì một mình Hoa hậu Thu Thủy lang thang gần khu vực thảm đỏ. Cô diện một chiếc đầm vàng thướt tha khoe vòng 1 gợi cảm, nhưng lại không được những người xung quanh chú ý. Đến khi các ngôi sao cùng rảo bước trên thảm đỏ, vẫn không có nhiều người nhận ra Hoa hậu Việt Nam 1994. Một mình cô bước vào thảm đỏ và cánh phóng viên ảnh khá ngơ ngác, sau một lúc được nhắc đây là Hoa hậu Thu Thủy, các phó nháy mới giơ máy lên chụp nhiệt tình.









Tại chương trình giao lưu cùng diễn viên diễn ra vào ngày 19.10, Hoa hậu Thu Thủy lại bị lép vế trước dàn diễn viên trẻ đẹp. Cô tiếp tục diện một chiếc đầm vàng gợi cảm khác, tóc vấn cao thanh lịch, nhưng gương mặt lại trang điểm quá đậm với đôi môi... chói lóa. Sau khi rảo bước trên thảm đỏ, vào phòng giao lưu, Hoa hậu Thu Thủy gần như bị lãng quên. Một phần vì tại buổi giao lưu có quá đông diễn viên nổi tiếng được sự quan tâm của báo chí, một phần có lẽ vì cánh phóng viên không nhận ra và mặn mà với Hoa hậu sau sự cố của cô trên trang cá nhân.








Tại đêm bế mạc LHP, Thu Thủy xấu mọi mặt, từ trang phục tới trang điểm



Đến với lễ bế mạc LHP, Thu Thủy có vẻ chăm chút rất cẩn thận cho dung nhan của mình. Tuy nhiên, cô lại thêm một lần nữa khiến người chứng kiến thất vọng khi chọn trang phục không mấy ấn tượng. Chiếc đầm nhung nặng nề với những họa tiết thừa khiến cô trở nên già dặn và quá cứng nhắc. Mái tóc buộc đuôi ngựa và cách đánh mắt đậm quá mức cần thiết mang lại cho Hoa hậu vẻ hoang dã và hơi phản cảm. Với dung nhan khó có thể gọi là đẹp, các tay săn ảnh khó lòng nhận ra Hoa hậu Thu Thủy.


Tùng Chi