March 26, 2011
By SIMON SEBAG MONTEFIORE
London
A REVOLUTION resembles the death of a fading star, an exhilarating Technicolor explosion that gives way not to an ordered new galaxy but to a nebula, a formless cloud of shifting energy. And though every revolution is different, because all revolutions are local, in this uncertain age of Arab uprisings and Western interventions, as American missiles bombard a defiant Col. Muammar el-Qaddafi in Libya, as the ruler of Yemen totters on the brink and Syrian troops fire on protesters, the history of revolution can still offer us some clues to the future.
The German sociologist Max Weber cited three reasons for citizens to obey their rulers: “the authority of the eternal yesterday,” or historical prestige; “the authority of the extraordinary personal gift of grace,” or the ruler’s charisma; and “domination by virtue of legality,” or order and justice. The “authority of the eternal yesterday” is especially important because in the Arab world even republics tend to be dynastic.
Before his ouster, Hosni Mubarak of Egypt was grooming hereditary heirs. Before his death in 2000, Hafez al-Assad, the long-reigning Syrian dictator, handed over power to his son Bashar. Colonel Qaddafi has long ruled through a phalanx of thuggish dauphins, each playing a different role — one the totalitarian enforcer, another, the pro-Western liberalizer — and each vying for the succession. Yemen’s Ali Abdullah Saleh similarly is safeguarded by special forces commanded by sons and nephews.
Yet “the life span of a dynasty corresponds to the life span of an individual,” wrote Ibn Khaldun, the brilliant 14th-century Islamic historian-statesman. All these Arab “monarchies” have rested on the prestige of a religion (Saudi Wahhabism or Iranian Twelver Shiism), a personality (in Iran, Ayatollah Ruhollah Khomeini, the founder of the revolution; in Hosni Mubarak’s Egypt, the memory of the most popular Arab ruler since Saladin, President Gamal Abdel Nasser; in Saudi Arabia, the founder-king Ibn Saud) or a heredity link (Jordan’s King Abdullah II’s descent from Muhammad). But “prestige ... decays inevitably,” ruled Ibn Khaldun.
Revolutions are set off by dramatic events, yes — a stolen election in Iran in 2009, a self-immolation in Tunisia. But they also reflect longstanding economic depression, not to mention rising expectations and the temptations of comparison: the Internet meant Arab youth could now compare their own stunted rights with those of their Western counterparts. The generational difference between their wizened pharaohs and the Twitter-obsessed youth worsened the crisis, which may yet mark the end of the ancient paradigm of the Arab ruler, the wise strong sheik, el Rais, the Boss. A dictator who is regularly mocked by the young for his Goth-black dyed hair and surgically enhanced cheekbones, and whose entourage features as many nurses as generals, is in trouble — he has lost “the personal gift of grace.”
Such dictators are often so sclerotic that they do not even realize there is a revolution until it is upon them. In 1848, Prince Metternich, the Austrian chancellor, was so old that he literally could not hear the mobs outside his own palace. When the riots started, I imagine Colonel Qaddafi or King Hamad al-Khalifa of Bahrain had a conversation something like this one:
“So what is it? A riot?” asked King Louis XVI in Paris in 1789.
“No, Sire,” replied his confidant La Rochefoucauld-Liancourt, “it is a revolution.”
Leaderless revolutions without organization have a magically spontaneous momentum that is harder to crush. Lenin had just reflected that the revolution would never happen in his lifetime when in February 1917, hungry crowds in Petrograd overthrew Nicholas II while the revolutionaries were abroad, exiled or infiltrated by the secret police.
This time, headless spontaneity has been aided by Facebook, which certainly accelerates the mobilization of crowds — and the transmission of Western culture, whether it concerns Charlie Sheen’s soliloquies or the joys of American democracy. But technology’s effect is exaggerated: in 1848, the revolution that most resembles today’s, uprisings spread from Sicily to Paris, Berlin, Vienna and Budapest in mere weeks without telephones, let alone Twitter. They spread through the exuberance of momentum and the rigid isolation of repressive rulers.
Once the crowds are in the streets, the ability to crush revolutions depends on the ruler’s willingness and ability to shed blood. The more moderate the regimes, like the Shah’s Iran in 1979 or Hosni Mubarak’s Egypt, the easier to overthrow. The more brutal the police state, like Colonel Qaddafi’s Libya, President Saleh’s Yemen or President Assad’s Syria, the tougher to bring down. Iran has brutally repressed its opposition — it helps to not be an American ally and to exclude the international news media, as it’s much easier to massacre your people without being restrained by the State Department or CNN.
“Very pleasing commencements,” wrote Edmund Burke, observer of the French Revolution’s spiral from freedom to terror, “have often shameful, lamentable conclusions.” Look at Lebanon’s Cedar Revolution against Syria and its ally Hezbollah, which has ended with a Syrian-backed, Hezbollah-dominated government. The first success of revolution creates the exuberant dizziness of democratic freedom that we saw in Cairo and Benghazi. In Europe in 1848, in Russia in 1917, there were similarly exhilarating springs.
Often temporary leaders arise — think of Aleksandr Kerensky, the strutting Russian prime minister for some months before the Bolsheviks seized power — but every revolution has its figures who provide fig leafs for the hard men. Khomeini appointed Mehdi Bazargan, a democrat, as his prime minister, who ended up resigning during the hostage crisis.
The fiesta does not last long. The disorder, uncertainty and strife of a revolution make citizens yearn for stable authority, or they turn to radicalism. Certainly, extremists welcome this deterioration, as Lenin, that laconic dean of the university of revolutionology, expressed it with the slogan: “The worse, the better.” (At that point, extreme solutions become more palatable: “How can one make a revolution without firing squads?” asked Lenin.)
At this stage, leadership becomes vital: Lenin personally drove the Bolshevik coup in October 1917. Khomeini was decisive in creating a Shiite theocracy in Iran in 1979 just as Nelson Mandela ensured a peaceful transition in South Africa. But there are no clear opposition leaders in Libya, Yemen or Syria: a ruthless security apparatus has long since decimated any such candidates.
In 1848, the democratic spring did not last long before outside intervention: Czar Nicholas I of Russia crushed the revolutions in the Habsburg Empire, earning him the soubriquet “the gendarme of Europe.” The Saudi intervention against Shiite rebels in Bahrain suggests the Saudis are the gendarmes of the Gulf; in Yemen, President Saleh has also begged for Saudi help, which they have so far withheld. In Libya, of course, the reverse has happened: the West is backing the rebels against Colonel Qaddafi’s onslaught. Each case is different; all revolutions are local.
Whatever happens next in the Arab world, it will not simply be a reversion to Mubarak-ish military pharaohism. After the upheavals of 1848, strange political hybrids, modern yet authoritarian, emerged from the uncertainty: first Louis-Napoleon Bonaparte, the so-called prince-president and later emperor, in France; and, later, in the 1860s, Otto von Bismarck in Prussia. In complex Egypt, the result of the Arab revolutions is likely to be a similar hybrid, a new democracy, with the military in a special role of Turkish-style guardianship; in repressed Libya, it may simply be a return to tribal rivalry.
Libya, strafed by British and American planes, may be in the headlines but it is a minor country: it is the destinies of the key three — Egypt, Saudi Arabia and Iran — that will decide everything. After all, Prince Metternich, the conservative Austrian who dominated Europe between the Congress of Vienna in 1815 and the revolutions of 1848, said, “When Paris sneezes, Europe catches cold.”
Lesser countries, however, can hold the key to major ones: Syria is the old Arab heartland. The uprising in Syria could encourage resurgent revolution in its patron, Iran, which faces the challenge of exploiting the uprisings that undermine American allies without succumbing to its own unrest. Change in Syria could also liberate Lebanon from Hezbollah; the fall of the Bahraini king could infect the Saudi monarchy — just as Nasser’s overthrow of King Farouk in 1952 in Egypt led to the liquidation of the Iraqi monarchy a few years later. And we should always remember that however liberal these Facebooking revolutions may be, the rivalries between Shiite and Sunni are far more potent than Twitter and democracy.
What’s next? When Zhou Enlai, the Chinese Communist prime minister, analyzed the French Revolution two centuries later, he declared that “it’s too early to tell.” We should remember that while enthusiasts have repeatedly cited the revolutions of 1989 to 1991 as the encouraging precedent for today’s revolutions, how successful were those? Democracy flowered in Eastern Europe as well as Georgia and the Baltic countries, but most former Soviet republics are dictatorships like Uzbekistan or Belarus, or authoritarian like Putinist Russia.
No single American doctrine can or should fit this newly kaleidoscopic, multifaceted universe that is the Middle East from Iran to Morocco. We must realize this will be a long game, the grand tournament of the 21st century. We should protect innocent lives when we can — with limited airpower, not boots on the ground. We must analyze which countries matter to us strategically, and after the Facebook party dies down and the students exit the streets, figure out who is really controlling events in the places important to us.
The wisest judgments belong to statesmen who knew much about crushing and making revolutions. “Old Europe is at the beginning of the end,” reflected the ultraconservative Metternich as he was beset by revolutions, “but New Europe however has not yet even begun its existence, and between the End and the Beginning, there will be Chaos.” Lenin understood that the ultimate question in each revolution is always the unfathomable alchemy of power: who controls whom. Or as he put it so succinctly: “Who whom?”
Simon Sebag Montefiore is the author of the forthcoming “Jerusalem: The Biography.”
More in Opinion (7 of 21 articles)
Op-Ed Contributor: A Dream Still Deferred
Read More »
Close
Showing posts with label Max Weber. Show all posts
Showing posts with label Max Weber. Show all posts
Sunday, March 27, 2011
Saturday, August 21, 2010
21/08 'Flash và HTML5 sẽ cùng tồn tại'
Thứ bảy, 21/8/2010, 00:00
Tương lai của web phụ thuộc vào Adobe Systems Flash hay HTML5, sự tranh cãi lên đến đỉnh điểm khi iPhone và iPad của Apple chọn vế thứ hai. "Thực tế là Flash và HTML5 sẽ tiếp tục cùng tồn tại", bà Vicky Skipp, Giám đốc vùng Đông Nam Á của Adobe, khẳng định.
Flash là phần mềm đặc biệt được phát triển bởi Adobe, cho phép các trang web hiển thị sống động video, âm thanh, game, các ứng dụng trực tuyến. Với những lợi thế đó, Flash dần trở thành thói quen của người dùng web qua nhiều năm và trên thực tế có đến 75% video trực tuyến được xem bằng Flash. Tuy nhiên, nếu muốn sử dụng phần mềm này, người dùng buộc phải cài Flash player trong thiết bị của mình. Nhiều điện thoại di động duyệt được web nhưng không thể xem video vì chưa cài đặt flash player.
Apple đã kiên quyết không hỗ trợ Flash mà dùng HTML5 vì HTML5 khiến người dùng có thể xem video trên trang web không cần bận tâm hệ thống cài đặt Flash hay chương trình plug-in nào khác hay chưa. Điều này khiến "cuộc chiến" giữa hãng này và Adobe ngày càng quyết liệt, thậm chí có nhóm hacker đã tiến hành cài đặt phần mềm của Adobe vào máy iPhone 4 của Apple để chơi game, nghe nhạc và xem video trên Internet...
Tương lai của web phụ thuộc vào Flash hay HTML5, hay HTML5 sẽ chấm dứt và thay thế Flash. VnExpress.net đã trao đổi với bà Vicky Skipp, Giám đốc vùng Đông Nam Á của Adobe, để tìm hiểu rõ hơn.
- Hiện Apple không ưa chuộng Flash nên không cài đặt ứng dụng này cho các sản phẩm của họ. Thay vào đó Apple sử dụng HTML5. Việc này đã tác động như thế nào đến Adobe?
- Apple tiếp tục lờ đi điều khách hàng mong muốn khi giới hạn chọn lựa và làm cho việc sử dụng ngày càng khó khăn. iPhone và iPad không phải là phương tiện giao tiếp duy nhất vì còn có các thứ khác như bản in, web, video và vô số những nền di động cạnh tranh đang cung cấp những trải nghiệm tuyệt vời bằng Flash. Đối với ai muốn sử dụng các ứng dụng thông qua phương tiện truyền thông và thiết bị, Flash vẫn là công cụ ứng dụng thiết yếu.
| Bà Vicky Skipp, Giám đốc vùng Đông Nam Á của Adobe: "Flash và HTML5 sẽ cùng tồn tại". Ảnh: Adobe. |
- Với sự xuất hiện của HLML5, thị trường của Flash bị ảnh hưởng như thế nào?
- Flash từng thành công đáng kinh ngạc và thực tế nó vẫn tiếp tục phát triển thông qua các nền khác nhau. Nó đang được triển khai thông qua 98% người dùng máy tính để bàn và một số lượng lớn người dùng netbook, smartbook cùng những thiết bị di động ngày càng tăng.
Hơn 35 triệu chuyên viên thiết kế làm việc trong lĩnh vực công nghệ trên toàn thế giới sử dụng Flash. Flash có mặt trong một tỷ lệ rất lớn các trò chơi thường ngày, video và phim hoạt hình trên web. Theo đánh giá độc lập của hãng Comscore, hơn 75% video trực tuyến được xem bằng chương trình Flash.
Ngay từ khi Flash 10.1 ra đời, đã có rất nhiều phản hồi tích cực và sự hứng thú từ các đối tác trong ngành công nghệ di động. Điều này cho thấy khi web vẫn còn được ưa chuộng thì Flash vẫn đóng vai trò trong cuộc sống.
Là một trong những ứng dụng miễn phí trên thị trường Android hiện nay, Flash Player 10.1 cũng đã được tung ra cho những đối tác nền di động để được hỗ trợ trên những thiết bị Android, BlackBerry, webOS, các phiên bản mới của Windows Phone, LiMo, MeeGo, Symbian OS.
Chúng tôi dự báo rằng trên 50% smartphone được bán vào năm 2010 sẽ được cài đặt Flash.
- Nhưng không thể phủ nhận các lợi ích HTML5 mang lại. Adobe có kế hoạch đối phó ra sao?
- Adobe sẽ có những kế hoạch đổi mới cho Flash trong tương lai. Chúng tôi sẽ tiếp tục để cho hàng triệu người trên toàn cầu tiếp cận Flash dù họ dùng bất kì trình duyệt nào, hệ điều hành nào hay bất kì loại chip thiết bị nào đang sử dụng.
- Còn khả năng HTML5 và Flash kết hợp, hỗ trợ lẫn nhau?
- Chúng tôi đã hỗ trợ HTML5 vào Dreamweaver CS (phần mềm dùng thiết kế web). HTML5 là một chuẩn tuyệt vời. Nó sẽ làm cho cuộc cạnh tranh thêm thú vị và giữ cho quá trình cải tiến tiếp tục, để cuối cùng mang lại kết quả trong những giải pháp khả thi nhất cho khách hàng và nhà phân phối nội dung.
Ngay cả nếu việc tiêu chuẩn hóa này mất khoảng 5 đến 10 năm thì mọi thứ vẫn tuyệt khi HTML 5 đang trên đường phát triển và Adobe cam kết sẽ hỗ trợ nó trong các công cụ của chúng tôi.
Thực tế là Flash và HTML sẽ tếp tục cùng tồn tại (như cùng tồn tại trong Dreamweaver CS). Chúng tôi xem HTML5 như là một sự tiến hóa tự nhiên của mạng.
Kiên Cường thực hiện
Apple và Adobe đã không tìm được tiếng nói chung
Khi đã không ưa nhau thì rất khó hợp tác. Thực ra nguyên tắc cơ bản của hợp tác là được gì. Vậy trong một thương vụ đàm phán kín nào đó, Apple và Adobe đã không có được những thỏa thuận hợp tác mang lại lợi ích phù hợp về quyền lợi cho cả đôi bên, chính vì vậy mà họ đã quyết định không đi đến sử dụng sản phẩm của nhau. Còn nếu giải thích của SJ là Flash gây tốn kém tài nguyên thì nghe cũng không hợp lý lắm: thứ nhất Flash được cả thế giới tin dùng và hiện các hãng sản xuất điện thoại smartphone khác cũng đang dùng. Thứ hai, Adobe là nhà sản xuất phần mềm cực lớn, nếu thống nhất hợp tác họ sẽ có thể tối ưu hóa sản phẩm của họ cho phù hợp với yêu cầu của Apple. Thế còn HTML5 vẫn sẽ tồn tại và phát triển theo con đường riêng của nó, chứ không phải vì riêng một thương hiệu sản phẩm nào đó.
( vctel )
Nhảm dễ sợ
Lý do "phải cài đặt plug-in" được lặp đi lặp lại để đánh Flash nghe nhảm không thể tả nổi. Vừa trẻ con vừa khôi hài. Dùng máy tính thì chuyện cài đặt phần mềm là chuyện bình thường chứ có gì mà phải ồn ào nhỉ, nhất là khi 98% máy tính đã cài đặt sẵn Flash, update cũng cực dễ, cực nhẹ, lại hoàn toàn miễn phí chứ có phải Adobe đòi thu vài ngàn $ mỗi lần cài đâu. Apple chơi ngông không đúng bài nên gây phản cảm nặng vụ này. Một mặt kêu gào cộng đồng không nên chơi với thằng Adobe độc quyền (dù nó đã mở và miễn phí quá nhiều thứ), một mặt ngày càng lộ rõ âm mưu muốn xây dựng đế chế Apple độc quyền để phục hận Microsoft. Cái gì Apple cũng đòi thu phí, cái gì cũng đòi tiền nếu muốn được hỗ trợ. Quá chuối!
( Quân )
HTML5 là một bước tiến xa so với HTML4
HTML5 là một bước tiến xa so với HTML4 nhưng mà so với Flash thì nó vẫn còn thua xa 1 trời 1 vực. 1. Thứ nhất phải nói đến source code thì khá phức tạp so với các phiên bản trước, công cụ hỗ trợ để phát triển thì hết sức nghèo nàn. Chắc cũng chỉ bằng 1 góc của thằng Adobe Flash. 2. Thứ 2 phải nói về hiệu ứng và khả năng tương tác thì còn thua xa flash. Bạn cứ so sánh 1 game flash với 1 game sử dụng html5 và javascript thì biết. Một bên thì đồ họa mượt mà , một bên thì chơi cứ cà dựt. Ai nói chạy html 5 là nhẹ. Html 5 mà ko kết hợp với javascript và css3 thì vứt. Mà khi viết javascript để chạy mã thì cũng dùng tài nguyên của thằng client có thua kém gì thằng flash đâu. Mọi người cứ vô mấy cái web này để chơi game html 5 thì biết http://jfd.github.com/wpilot/ 3 Thứ 3 nữa là flash bây giờ đã quá phổ biến rồi html muốn phổ thông thì cũng phải đợi 5 đến 10 năm nữa. Dùng flash thì chỉ cần cài thêm flash player là xong còn xài html 5 thì chỉ có thể là trình duyệt IE8, firefox 3 trở lên, chrome, safari. Mà hiện tại thì đến hơn 50% người dùng đều xài trình duyệt IE6 7 rồi. Nếu apple mà cứ khư khư giữ cái quan điểm đóa thì phải 5 10 năm nữa người dùng iphone ipad mới có thể xem video trực tuyến ngay trên trình duyệt ah. Thật là quá vô lí. Đúng là thằng Apple chỉ muốn đánh lẻ, muốn độc quyền, đi đâu cũng muốn thu tiền người ta. Mà sao thấy mọi người ko đề cập đến thằng silverlight nhỉ. Mình thấy nó mới đáng mặt làm đối thủ của Adobe Flash. Còn chờ html5 thì phải chờ dài dài nhé.
( Micheal )
Có gì đâu mà chê với trách
Mỗi cái đều có điểm mạnh và điểm yếu riêng việc Adobe mặc dù miễn phí nhưng nó sẽ khó trong việc thiết kế, còn HTML5 mình chưa tìm hiểu nhưng chắc chắn chúng sẽ có điểm mạnh và điểm yếu riêng cũng giống như Microsoft và Apple thui mà có gì đâu mà làm lớn.
( Thinh )
Tương lai của WEB
Trong kinh tế, tôi nhận thấy có 2 kiểu hình: 1 là cố nắm bắt thị trường để rồi tạo lợi nhuận từ việc phát triển phù hợp với sự phát triển tự nhiên. Điều này là bình thường. Điểu tôi muốn nói tới là nhóm thứ 2. Nhóm cá bự trong biển lớn nhu Apple. Họ tự điều tiết vào tạo xu hướng phát triền không chỉ cho riêng họ mà cho cả thị trường. Nhờ vậy mà công nghệ web và internet sẽ được phát triển bền vững hơn trong môi truờng cạnh tranh lành mạnh. Cùng với xu hướng tich hợp mọi thứ dẫn đến việc thuận lợi hơn cho người tiêu dùng, tôi tin rằng 1 ngày không xa, người dùng có thể phát huy hơn nữa tác dụng của trình duyệt mà không cần gói phụ trợ cài đặt thêm. Chính những gói hỗ trợ riêng lẻ đó (ngày càng nhiều) đã tạo ra rất nhiều bối rối cho người tiêu dùng. Đạt hiệu quả nhanh va cao nhất mà không cần nhiều cài đặt ruờm rà (cụ thể là trong công nghệ web) là cái đích đúng đắn mà ai cũng muốn và cũng là điều chúng tôi đang cố gắng mang đến cho người sử dụng.
( LAM )
Hy vọng HTML5 sẻ phát triển hơn
Flash vẫn tồn tai nhưng tương lai trước mắt HTML5 sẻ có bước phát triển ko phải bây giờ mà là tương lai =))
( FanDongNhi )
Vụ này vẫn nóng
Trước đây công nghệ còn lạc hậu, phần mềm thường được thiết kế theo mô hình đóng, dồn tất cả vào "một cục". Sau đó mô hình "gắn thêm" (plug in, add in, add on, widget, gadget) ra đời được chào đón nồng nhiệt, đơn giản vì nó rất khoa học và mềm dẻo. Firefox trở thành trình duyệt có số má cũng chính vì khả năng "gắn thêm" cực kỳ linh động của nó và các trình duyệt khác đều phải cải tiến khả năng "gắn thêm" này. Cho nên nếu lấy các lý do khác như Flash ngốn RAM, Flash gây chậm máy... (giả dụ thế) để lên án Flash thì lại đi một nhẽ, còn nếu lên án nó vì cái plug-in thì đúng như một bạn đã nói, nghe rất buồn cười. Nếu vậy thì đến một lúc người ta sẽ lên án Windows, Mac, Linux vì cứ phải cài thêm trình duyệt cho rườm rà, và Chrome OS sẽ thành bá chủ vì... không cần trình duyệt. Tốt nhất nghỉ dùng máy tính luôn cho đỡ... rườm rà. Nhưng vấn đề là ở chỗ cố lên gân để đem so sánh Flash và HTML đã là một sự vô lý kinh khủng, vì chúng khác nhau ở rất nhiều khía cạnh và chỉ có một khía cạnh gần đây đụng nhau khi chuẩn HTML5 được công bố, đó là khía cạnh Rich Media Content, còn lại các thứ khác vẫn... đường ai nấy đi, chẳng hề đụng chạm đến nỗi phải triệt tiêu lẫn nhau.
( Hiền )
Subscribe to:
Posts (Atom)
Ai như cái ông Job của Apple. Máy của ổng mất sóng thì ổng đổ lỗi cho khách hàng, rồi lôi thêm mấy hãng khác vào cục shit đó. Iphone, iPad không hỗ trợ Flash, bắt người dùng và cả hacker tìm cách cài vào - thế mà nói Flash không hỗ trợ iPhone và iPad. Bullshit! Người ta chỉ nghĩ ngược lại thôi: máy Apple không hỗ trợ Flash. Nói thật, tớ là người dùng iPhone 3Gs mà còn ghét một cái nó không có sẵn Flash - vốn miễn phí nữa chứ. May mà còn coi Youtube được.
Lời của Apple thì cũng có quan trọng đấy nhưng thử nghĩ xem, đến hơn 80% máy tính trên thế giới này dùng Windows mà có mấy máy không cài Flash. Ngay cả dân dùng MAC nếu có chuyện không hỗ trợ Flash thì họ cũng tìm cách cài vào mà thôi. Ngày HTML5 thay Flash không ai dám nói là chẳng bao giờ có, nhưng là bao giờ nhỉ? Chỉ có Job mạnh miệng tuyên bố là sắp rồi thôi.