Vào cuối năm 1975, số người Việt sống tại Paris tuy không nhiều như sau này, nhưng vì có nhiều nhân vật quái kiệt, mang ít nhiều huyền thoại lịch sử, còn sống tại Pháp, nên giới truyền thông Pháp thỉnh thoảng cho đăng tải trên báo chí một vài điều lạ lùng liên quan đến Việt Nam, coi như một thứ “đặc sản” vùng thuộc địa Đông Dương. Nhiều người Pháp còn mê cái loại hương đế quốc ấy lắm, vì nó nhắc nhở đến giai đoạn “vàng son” của họ tại Á Châu. Giai đoạn mà đồng tiền Đông Dương có giá trị ngang với đồng tiền hoa xoè (con cò) tức ngang giá trị với 1 quan tiền An Nam *
Vào khoảng cuối tháng 12 năm đó, một số bạn của tôi kiếm được một công việc thợ trong một hãng xe hơi Mỹ tại ngoại ô Paris. Lương khá, điều kiện tương đương với thợ “Tây” là một giải pháp tuyệt hảo cho đám cựu sinh viên du học tại Nhật đang đến Pháp tìm nơi định cư. Nhóm anh em trên Paris gọi điện thoại kêu gọi đám “thôn quê” Strasbourg lên gấp, nếu muốn có việc làm “đàng hoàng”. Nhóm thôn quê chia làm hai, một số quyết định vẫn ở lại Strasbourg, hy vọng thành công trong việc xin quay lại học tại đại học, tôi trong số không mấy tin tưởng vào việc này, lại cần tiền, nên đã xoay sở mua vé xe điện lên ngay thủ đô ánh sáng đi làm “thợ chuyên môn” phục vụ ráp xe hơi trong giàn dây chuyền.