Trước hiện tình đất nước, “Hành Trình Không Tưởng Của Chủ Nghĩa Xã Hội” là một vấn đề chính trị mà độc giả Việt Nam cần lưu tâm suy gẫm. Đó là nội dung cuốn sách chuyển ngữ tiếng Việt1 tác phẩm của nhà văn Pháp Jean Francois Revel mang tên là “La Grande Parade, Essai sur la Survie de l’ Utopie socialiste”, (Plon, 2000, Paris), bản dịch tiếng Anh của Diarmid V. C. Cammell mang tên là “Last Exit to Utopia, The Survival of Socialism in a post-soviet era” (Encounter Books, 2009, New York, London).
Friday, January 7, 2011
07/01 Chặng cuối hành trình không tưởng của chủ nghĩa xã hội
Trước hiện tình đất nước, “Hành Trình Không Tưởng Của Chủ Nghĩa Xã Hội” là một vấn đề chính trị mà độc giả Việt Nam cần lưu tâm suy gẫm. Đó là nội dung cuốn sách chuyển ngữ tiếng Việt1 tác phẩm của nhà văn Pháp Jean Francois Revel mang tên là “La Grande Parade, Essai sur la Survie de l’ Utopie socialiste”, (Plon, 2000, Paris), bản dịch tiếng Anh của Diarmid V. C. Cammell mang tên là “Last Exit to Utopia, The Survival of Socialism in a post-soviet era” (Encounter Books, 2009, New York, London).
07/01 Người qua tuổi lục tuần rất giỏi nắm bắt cảm xúc
Nhiều bậc con cháu luôn tự hào và cho rằng ông bà của mình không những là người rất thông minh mà còn rất giỏi nắm bắt cảm xúc của người khác.
Một nghiên cứu của các nhà khoa học thuộc Đại học California, Mỹ phát hiện, những người qua tuổi lục tuần thường có chỉ số xúc cảm cao nhất.
Các nhà khoa học đã tiến hành thí nghiệm đối với 144 đối tượng bằng cách phân các đối tượng nghiên cứu thành từng nhóm khác nhau tùy theo độ tuổi.
Nhóm một là những đối tượng tuổi từ trên 20 đến 40; nhóm hai là những đối tượng tuổi từ trên 40 đến 60; nhóm ba là những đối tượng tuổi trên 60.
Các đối tượng thí nghiệm được yêu cầu lần lượt xem một đoạn phim điện ảnh có nội dung trung tính, bi quan và nhàm chán. Sau đó, các nhà khoa học yêu cầu đối tượng giữ thái độ trung lập, không biểu lộ cảm xúc tình cảm hoặc chỉ quan tâm đến mặt tích cực của bộ phim.
Kết quả thí nghiệm cho thấy, đối tượng thuộc nhóm ba dễ dàng quan sát được các nhân tố tích cực từ trong các sự kiện tiêu cực của bộ phim. Trạng thái tâm lý này được cho là phương thức "đối nhân xử thế" được tích lũy trong suốt cuộc đời của bản thân đối tượng.
Trong khi đó, những đối tượng thuộc nhóm một và nhóm hai có khuynh hướng thờ ơ với các đoạn phim có nội dung nhàm chán và không vui vẻ. Trạng thái tâm lý này được xuất phát từ chức năng ghi nhớ, quy hoạch và kiểm soát xung mạch của đại não. Cùng với sự phát triển về tuổi tác, chức năng này sẽ ngày càng giảm xuống.
Kết quả nghiên cứu cho thấy, người già thường nhạy cảm, dễ nắm bắt tâm lý người khác và giỏi phát hiện mặt tích cực từ trong khó khăn hơn so với người trẻ tuổi.
Chỉ số xúc cảm của họ sẽ đạt tới đỉnh cao nhất khi qua tuổi lục tuần, bởi vì vào tuổi này người già thường dành nhiều quan tâm và tình thương cho người khác.
Kết quả nghiên cứu đã được đăng trên tạp chí Tâm lý người già số ra mới nhất./.
Ngọc Thúy (Vietnam+)
Thursday, January 6, 2011
The Ten Worst Movies Ever Made
Via http://www.divinecaroline.com/112939/50235-#ixzz1RJ4ZsMOJ
Wednesday, January 5, 2011
05/01 Ngọc Quyên diễn sung đến tụt áo
Trong đêm thời trang Xuân Hè tối 4/11 tại Vietnam Designer House (TP HCM), nữ người mẫu diễn say sưa, làm tụt cả áo để lộ nội y và vòng một đầy đặn.
> Ngọc Quyên điệu đàng giữa phố
| Ngọc Quyên luôn được đánh giá là người mẫu cá tính trên sàn diễn. Trong khi trình diễn sưu tập mới nhất của Vietnam Designer House với các thiết kế của Thiên Toàn, Ngọc Diệu, Ngọc Uyên, Lê Thanh Hòa, Minh Nghĩa, Tuấn Huy, Lệ Hằng, cô đã diễn say sưa mà không biết váy áo bị tụt. |
| Ở các trang phục khác, vòng một đầy đặn của Ngọc Quyên cũng được khoe một cách khéo léo. |
| Hoa hậu Thùy Dung cũng là gương mặt quen thuộc trong các chương trình thời trang của Vietnam Designer House. |
| Cô tung váy diễn thật bắt mắt. |
| Hoa hậu VN 2008 ngày càng duyên dáng. |
| * Ảnh: Các người đẹp khác trong đêm diễn |
|
Saturday, January 1, 2011
31/12 Dân Pháp chán đệ nhất phu nhân
(NLĐO)- Giàu có, sang trọng và có một đức ông chồng quyền lực, dường như Carla Bruni có tất cả trong tay, chỉ trừ sự yêu mến của người dân Pháp.
Thursday, December 30, 2010
30/12 Nằm Xuống Vì Đất Nước?
Đơn giản vì các phản ứng văn hóa dị biệt nhau: trong khi các sở tình báo Mỹ kêu gọi phụ nữ Mỹ lên đường phục vụ bằng lời mời gọi “hãy đứng lên vì đất nước,” thì các sở tình báo Nga kêu gọi phụ nữ Nga chiến đấu cho chính phủ Nga bằng lời mời gọi “hãy nằm xuống vì đất nước.”
Bởi vì, các lãnh tụ Nga (và các lãnh tụ cộng sản khác) tin rằng người Mỹ và Châu Âu lúc nào cũng bị ám ảnh bởi sex. Chỉ có những người đã sống ở Mỹ-Âu nhiều thập niên mới thấy không phảỉ thế, nhưng đúng là có nhiều trường hợp các nhà ngoại giao quốc tế đã sụp bẫy vì các nữ gián điệp Nga, TQ.
Báo Vancouver Sun hôm 11-12-2010 kể rằng, các nữ điệp viên Nga còn có tên gọi là “chim én.” Đó là trường hợp cô Katia Zatuliveter, 25 tuổi, người Nga, được gàì vào làm việc ở Hạ Viện Anh Quốc. Báo này mô tả rằng cô đẹp, thông minh, ưa mặc váy ngắn, đã mau chóng lọt vào mắt dân biểu Anh Mike Hancock thuộc Đảng Dân Chủ Cấp Tiến, người đưa cô vào làm phụ tá.
Tuy nhiên, Sở phản gián MI-5 tin rằng cô gặp DB Hancock không tình cờ tí nào, mà là đã được Sở Tình Báo Hải Ngoại Nga (SVR) sắp xếp.
Baó này ghi lời Nevena Marjanovic, 26 tuổi, nguyên là bạn cùng trong văn phòng của DB Hancock, nói, “Cô Zatuliveter cực kỳ quyến rũ, và cô đang dùng nhan sắc để chiêu dụ, cứ mặc váy ngắn hoài thôi.”
Ngôn ngữ báo chí Tây Phương còn gọi cô bằng kiểu truyền thống là “nồi mật,” hay là “bẫy mật.” Tất nhiên, các cô phải là mật ngọt trần gian mới được SVR tuyển mộ và tung ra hải ngoại.
Hãy hình dung thế này: Sở Tình Báo Mỹ CIA mời gọi một nữ gián điệp Mỹ hãy dùng nhan sắc gạ gẫm Lê Công Phụng, hay Hồ Cẩm Đào… Chưa chắc CIA đã dám ra chỉ thị trực tiếp như thế, bởi vì các cô người Mỹ có thể kiện CIA ra tòa, và níu áo các dân biểu Mỹ nói rằng nữ quyền của các cô bị CIA lạm dụng và xâm phạm…. thế là rách việc, vừa hỏng kế hoạch gài bẫy, vừa có thể phải bồi thường danh dự các cô nhiều triệu đô la.
Bởi vậy mới có câu ở Mỹ là, mời các cô đứng dậy vì đất nước. Hoàn toàn trái nghịch với Nga…
Trường hợp cô Zatuliveter mới lộ mấy tuần qua ở London, trong lúc người ta chưa quên chuyện cô gián điệp tuyệt sắc Anna Chapman, 28 tuổi, bị Mỹ bắt trong đường dây gián điệp Nga ở New York.
Báo Vancouver Sun kể lại lời của Sir Christopher Meyer, cựu đaị sứ Anh tại Washington DC, nói trên chương trình truyền hình Today tuần qua, “Có nhiều lẫn, các bẫy mật ngọt trải nằm ra trước tôi. Nhưng tôi đã cưỡng lại sự cám dỗ của các gián điệp Xô Viết, khi họ kềm chế sự giận dữ khi thấy tôi cưỡng lại cả những gợi dục hiến thân từ cả nữ gián điệp cho tới cả bẫy đồng tính của các nam gián điệp. Bẫy mật lúc nào cũng có trong thời Xô viết. Đó là một quốc gia rất truyền thống, kể cả hệ thống tình báo của họ, cho nên tôi không ngạc nhiên khi thấy có chuyện nữ gián điệp Nga ở Hạ Viện Anh.”
Giles Whittell, tác giả cuốn “Bridge of Spies” (Chiếc Cầu Gián Điệp), tác phẩm mới về những thời hoàng kim của người di dân bất hợp pháp Nga, nói rằng có nhiều dân Nga không giấy tờ tại Mỹ, và “trong đó có một gián điệp mà tôi được thông báo rằng cô này đã quyến rũ tất cả các thám tử FBI được cử ra để dò bắt cô.”
Năm 1955, John Vassall, một nhân viên đồng tính làm việc trong tòa đại sứ Anh ở Moscow, bị quyến rũ vào một tiệc rượu. Say quá đã, anh sau đó được cho xem mấy tấm hình do Sở KGB (thời Xô Viết) chụp, Sở này đã đưa ra các nam điệp viên ra chiêu dụ anh. Trong khi họ gọi các cô là “chim én,” thì các chàng đẹp trai này được gọi là “chim quạ.” Thế là, trong 8 năm kế tiếp, Vassall bị bắt chẹt để do thám cho Liên Xô.
Cùng lúc đó, Sở Tình Báo Stasi của Đông Đức cũng tung ra các chàng đẹp trai — gọi là “Romeo spies” (điệp viên tình nhân Romeo) — để quyến rũ các cô thư ký làm việc trong các cơ quan chính phủ Tây Đức. Có hơn 40 phụ nữ sau đó bị truy tố ra tòa về tội đưa tàì liệu mật cho tình nhân, mà không nhận ra các chàng là gián điệp Đông Đức.
Hồi tháng 7-2009, một nhà ngoaị giao Anh, James Hudson, bị bí mật quay phim bởi Sở FSB (hậu thân của KGB), đang vui chơi trong một phòng khách sạn với 2 cô gái điếm Nga. Thế là Hudson từ chức.
Và trong một phaí đoàn thương mại tới Trung Quốc năm ngoái, một phụ tá cao cấp của Gordon Brown vào một quán nhạc khách sạn ở Thượng Hải và nằm một đêm với một thiếu nữ Trung Quốc tuyệt sắc. Sáng hôm sau, anh báo cáo rằng máy BlackBerry (điện thoại tinh khôn đặc biệt) cuả chính phủ cấp cho anh sử dụng đã mất trộm.
Trang web Sở MI-5 nói rằng, “Anh Quốc là mục tiêu gián điệp ưu tiên cao, và nhiều nước đang ra sức tìm các thông tin và vật liệu từ Anh để thăng tiến các chương trình quân sự, kỹ thuật, chính trị và kinh tế của họ. Chúng tôi ước tính có ít nhất 20 sở gián điệp nước ngoàì đang hoạt động nhắm vào quyền lợi Anh Quốc. Ở mức độ lớn nhất là người Nga và TQ. Số lượng điệp viên Nga tại London không hể giảm kể từ thời Xô Viết.”
Trước đây, nhiều năm trước,chúng ta nghe tin có cô Trương Mỹ Vân của Sở Tình Báo Trung Quốc đã chinh phục Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu và có một con với ông già họ Lê này. Không rõ tin này có chính xác hay không. Nhưng điều chắc chắn rằng, các nữ gián điệp TQ không chỉ ở Bắc Kinh hay Thượng Hải, mà cũng còn đang bay lượn ở Hà Nội, Sài Gòn…
Cũng hệt như các cô Anna Chapman bay lượn ở New York, và cô Katia Zatuliveter bay lượn ở London.
Hãy lắng nghe chỉ thị từ Bắc Kinh nhắn các cô, rằng “hãy nằm xuống” vì đất nước Đạị Hán vĩ đại… Thế là, Việt Nam rồi sẽ mất rừng, mất biển, và gánh trên vai quả bom nổ chậm bùn đỏ bô-xit…
Không phảỉ sao? Có thời nào mà đất nước VN mất nhiều tới như thế?
Monday, December 27, 2010
Bên trong Triều Tiên
Thứ hai, 27/12/2010, 15:18 GMT+7
Đi cùng phái đoàn của đặc sứ Mỹ Bill Richardson tuần trước đến Triều Tiên có hai nhà báo. Trong sáu ngày ở đó, họ đã tận mắt chứng kiến cuộc sống bên trong quốc gia nổi tiếng mà bí ẩn này.
> Khám phá Triều Tiên qua ảnh vệ tinh
Sunday, December 26, 2010
24/12 Trúc Diễm hồn nhiên lộ nội y
- Tối qua (ngày 23/12) trong đêm tiệc hóa trang mừng Giáng sinh của các người đẹp tại TP HCM, “Chân dài đi hát” Trúc Diễm lại một lần nữa bị “lộ hàng”.
TIN BÀI KHÁC
5 mảnh sắt nhọn trong bỉm trẻ sơ sinh
Gí súng ép nữ sinh quan hệ tình dục
Đổ lan can, 2 học sinh rơi xuống từ tầng 3
Tình tiết bất ngờ vụ kiện em gái Lý Hùng
4 đứa trẻ trốn khỏi Nhà mở đã nói dối
Trong đêm hội rực rỡ của tiệc hóa trang mừng Giáng sinh tối 23/12 tại TP.HCM, Baby J Trúc Diễm khiến người xem chú ý khi trình diễn với bộ đầm màu trắng tinh khôi. Tuy nhiên, chiếc đầm này có phần thân váy quá ngắn trong khi những đường xẻ ở chân váy lại quá táo bạo khiến cho người đẹp bị hở nội y.
Người đẹp này lại có thêm pha “lộ hàng” vào tối qua (Nguồn: Giadinh.net.vn)
Đây không phải là lần đầu tiên Trúc Diễm khiến dân tình “bỏng mắt” vì hớ hênh trên sân khấu. Trước đó vào tháng 5/2009, khi thể hiện một ca khúc sôi động trong “Đêm hội chân dài 3”, cô cũng gây phản cảm khi vận một chiếc váy quá ngắn để lộ nội y.
Trúc Diễm hớ hênh trong “Đêm hội chân dài 3” (Nguồn: Ngôisao)
Sau sự cố này, nhiều người đã nghiêm khắc cho rằng cô ca sĩ mới “chân ướt chân ráo” vào nghề này đã cố tình "hớ hênh" để "tạo dấu ấn" cho mình trong sự nghiệp mới. Mặc dù sau đó, người đẹp đã lên tiếng thanh minh: “Đó là loại váy - quần chứ không phải lộ hàng”.
Lê Ngọc (tổng hợp)
Tin khác,
Xong bữa trưa, trăm công nhân nháo nhào vào viện (24/12/2010 GMT+7)
“Mãn nhãn” với vai mềm của hoa hậu Việt (24/12/2010 GMT+7)
Xem ông Putin tỉ thí trên sàn Judo (24/12/2010 GMT+7)
Hơn 100 thành phố của Mỹ có khả năng phá sản (24/12/2010 GMT+7)
Giáo viên tát sưng mặt 46 học sinh (24/12/2010 GMT+7)
Tránh vũng nước, bị xe tải đâm chết (24/12/2010 GMT+7)
Chàng Việt kiều nhờ ông già Noel cầu hôn (24/12/2010 GMT+7)
Thủ tướng Putin: 'Tôi không cảm thấy xấu hổ' (23/12/2010 GMT+7)
Cựu hoa hậu lộ ngực trên sân khấu (24/12/2010 GMT+7)
Mua ô không xin phép, bị bố đánh chết (23/12/2010 GMT+7)
Triều Tiên - Hàn Quốc bên bờ chiến tranh (25/11/2010 GMT+7)
'Đột nhập' phòng chụp ảnh nude dưới lòng đất (24/12/2010 GMT+7)
Những bức ảnh chưa từng công bố về Tướng Giáp (23/12/2010 GMT+7)
Lạ lùng người đàn ông kết hôn với cây thông Noel (24/12/2010 GMT+7)
Say diễn, ca sĩ Thu Thủy lộ “hàng” (24/12/2010 GMT+7)
Thursday, December 23, 2010
21/12 A Poor Little Rich Girl at Christmas
By GUY TREBAY
Published: December 21, 2010
WHAT is it about the holidays that so particularly illuminates the architecture of families? Just as the twinkling lights of a Christmas tree, flashing on the faces that surround it, can alternately bathe them in a warm glow or render them macabre, the season seems to cast the structures of family into weird relief. This is true of all families, no matter where they lie on the scale of class or economics, or so a recent conversation with Ivana Lowell suggests.
Enlarge This ImageMs. Lowell is the author of “Why Not Say What Happened?,” a coolly told and critically praised memoir of a childhood whose outlines were, even by the standards of contemporary pathography, baroque. The youngest daughter of Lady Caroline Blackwood — herself the eldest child of Basil Hamilton-Temple-Blackwood, the fourth marquess of Dufferin and Ava, and the brewery heiress Maureen Guinness; and also a journalist, novelist, man killer, muse, alcoholic and parent whose approach to child rearing was bizarre — Ms. Lowell was raised in an atmosphere of what one might call plural paternity.
Gordon M. Grant for The New York Times
Ivana Lowell, daughter of a Guiness brewery heiress, at her Sag Harbor home.
Enlarge This Image
Lady Caroline in the garden of Castletown with her third husband, Robert Lowell, 1978.
Ms. Lowell grew up thinking that her father was the composer Israel Citkowitz, her mother’s second husband (the painter Lucian Freud was the first). Only in adulthood did she discover her conception was a result of an affair her mother had conducted with the English screenwriter Ivan Moffat, known for his adaptation of “Giant.” In the meantime, the practicalities — if practical is the word — of fatherhood were taken up by Lady Caroline’s third husband, the manic-depressive poet Robert Lowell, and her good friend Robert Silvers, a founder of The New York Review of Books. She was reared in a variety of places, including London; Castletown House in Ireland; Mr. Lowell’s pile in Brookline, Mass.; and Clandeboye, her grandmother’s fabled Georgian mansion outside Belfast, Northern Ireland.
A memoir littered with the names of the rich and the titled, “Why Not Say What Happened?,” published in October, is a genetic whodunit. Yet Ms. Lowell’s true achievement may lie in the unassuming way she communicates the resilience of a woman whose trials — she was sexually abused at 6 by her nanny’s husband, was severely burned in a childhood kitchen accident and has struggled for decades to conquer alcoholism — might have done in most people.
Last week, Ms. Lowell came to Manhattan from her home in Sag Harbor, N.Y., for an annual Christmas lunch with her 11-year-old daughter’s godparents — aptly enough, given the glistering web of family connection, they are Mr. Silvers and the socialite and philanthropist Mercedes Bass. She sat down after at the bar of the Plaza Athénée hotel to discuss, among other things, the role of holidays in a childhood that she maintains, somewhat improbably, was a happy one.
“The writing process was four years” for the book, said Ms. Lowell, who, after ordering a pot of Earl Grey tea, spirited a bottle of kombucha, a fermented medicinal tea, from her handbag, explaining that it is her beverage of choice since her return from one of several stints in rehab. (“Some people go to Yaddo,” the artists’ colony in Saratoga Springs, N.Y. “I go to rehab.”)
A visit to a new psychotherapist started her on the book, she said. “When I launched into my life story, as best I could, and talked about being burned and about my father and stepfather — and... well, I had so many fathers, I wasn’t sure which one was the one I should be talking about — after the first five minutes, the therapist said, ‘My God, you’ve been so battered and shunted around, it’s amazing you’re still standing.’ ”
Ms. Lowell laughed as she spoke; her laugh is light and easy. She has the retroussé nose that is a trait common to her family of beauties (her mother and grandmother were both famed for their looks; her cousin is the fashion apparition Daphne Guinness), and high, almost Slavic cheekbones that accentuate her large and slightly slanted eyes.
“Strangely,” Ms. Lowell continued, “I had the sense that mine was a happy childhood. I know it makes no sense.”
Shuttled as a child from one country to another, she often had the impression, she said, “that, really, we were the poorest, saddest people, and that everyone else was really rich and grand and we were the poor persons in the big house.”
There was no central heating in the large house where she spent much of her childhood. Her mother considered automobiles too middle-class to be bothered with owning one. In her version of alcoholic haute-Bohemia, it was also somehow “common” to trouble oneself with trivialities like regular meals. “We didn’t have food for dinner,” Ms. Lowell said. “When I visited friends at their houses and people sat down for dinner, I thought they were so grand. I thought, They really know how to live!”
Enlarge This Image
Photograph courtesy of Ivana Lowell.
Ivana Lowell’s mother, Lady Caroline Blackwood, with her first husband, Lucian Freud, in Paris around 1949.
Enlarge This Image
Fred R. Conrad/The New York Times
Robert B. Silvers of The New York Review of Books.
It was not, Ms. Lowell insisted, so much that her mother was cruel as troubled and deeply eccentric. Far from being domestically inept, she was, in addition to her talents as a journalist, novelist, muse and consort to men of genius, skilled in the kitchen. “She had once been a very good cook, and was particular about food,” said Ms. Lowell. “She brought her own food everywhere, to restaurants, always a clove of garlic in her purse because she felt restaurant cooks never added enough.”
Among her quirks was a distaste for vegetables or anything that got in the way of a dinner’s principal course, a prejudice that became especially pronounced at holidays. “At Christmas, we were never allowed turkey, only goose or Muscovy duck,” she said. “We were not allowed side dishes, so we begged and pleaded, ‘Couldn’t we please make some brussels sprouts.’ ”
A small salad to accompany the goose was Lady Caroline’s concession to the season — that and Christmas pudding doused with brandy butter and set alight. “Emphasis on brandy,” Ms. Lowell said.
In Sag Harbor, where she lives now in a big house inherited from her mother, she will have a Christmas tree this year, she said, and hang stockings and prepare a large dinner with friends and play Santa for her daughter, Daisy, who is still “at an age where she wants to believe.”
Ms. Lowell will not fall down drunk as she attempts stealthily to haul a pillowcase of presents down the staircase, as her mother once did. “We heard her voice saying, ‘Damn it!’ ” Ms. Lowell said, referring to herself and a sister who would die of a heroin overdose in her teens. “When we called out ‘Who is it?’ her voice came back: ‘Oh, darlings, it’s Santa Claus. Shhhh!’ ”
At Christmas, Ms. Lowell said: “There is such a multitude of opportunities to mess up, to get everything wrong. The clothes one buys for men, for instance, are always too big.
“My grandmother perennially gave joke presents,” she said, referring to the Marchioness of Dufferin and Ava. “Novelty gifts like plastic dog turds and wind-up penises. My mother was always in a state of rage. ‘Every year something insulting,’ she said. ‘Every year!’ ”
As it happened, Lady Caroline herself, while in no obvious ways an emotionally ample person, had an unexpected streak of generosity when it came to giving gifts. “She pretended she was not good at it and never wrapped anything, except perhaps in some crumpled newspapers, and would always say, ‘Oh, these are just some pathetic little sags,’ which is what she called the antiques shops in Sag Harbor — Pathetic Sags.”
In truth, her gifts “were thoughtfully chosen — a lamp, a nice print — and not pathetic at all.”
Until the last year of her life, Lady Caroline took on the role of Santa at Christmas. “At the end, when she was dying of cancer, she could not do it anymore,” Ms. Lowell explained. “Still, we were all together, and miraculously the holiday came off without anyone having a histrionic fit.”
The mother who, in Ms. Lowell’s telling, had never been much of a mother could barely eat by then, her disease was so advanced. And the alcoholic famous for throwing away the cap of a vodka bottle after opening it could no longer drink as lavishly as she had. “She could only hold down a bit of sake,” Ms. Lowell said. Still, they had a Christmas feast in 1995, two months before Lady Caroline’s death: no turkey or trimmings but also no battles royal. “Perhaps we should have had a last big fight to keep tradition,” Ms. Lowell said.
That the day came off sweetly, as does her memoir, and that it was not tinctured with bitterness owes to a particular strain of stubborn fortitude and realism that runs in her otherwise unconventional clan, she explained. “The women in my family are very strong,” she said. “They always have the sense that, even when horrible things happen, you have no option but to carry on. Publicly, my mother was a complete pessimist, total doom-and-gloom. Yet until the end, she retained her curiosity, an eagerness to see what might be next.”
Even if you cannot eat the goose that you yourself cooked, she added, “you can always look forward to who is coming to lunch.”